Phàm Nhân Tu Tiên

Chương 1703: Dược viên




Bất quá, ảo trận tại quảng trường kia cũng không phải là loại bình thường. Hai người này nếu không có thủ đoạn đặc thù thì tuyệt không trong khoảng thời gian ngắn mà thông qua được. Nhưng cho dù là như thế thì thời gian dành cho bọn họ cũng không nhiều lắm, tối đa chỉ điều tra được một vài chỗ mà thôi.

Hàn Lập sau khi cân nhắc như thế thì ánh mắt nhìn sang hai nơi thiên điện khác quét qua vài lần, bộ dáng hơi có vẻ lưỡng lự không quyết. Bỗng nhiên, trong mắt hắn tinh quang chợt loé rồi nhìn về phiến lầu các đỉnh thai phía sau chủ điện kia. Nơi đó có cây xanh biếc, khắp nơi được một cỗ mộc linh khí nồng đậm bao phủ, hơn nữa trong mỗi cơn gió nhẹ thổi tới đều ẩn hiện có chút dược hương lẫn ở trong đó.

Hàn Lập thở dài một hơi, trong lòng không khỏi thầm mắng chính mình là một tiếng "ngu ngốc". Đối với tu luyện giả mà nói, dược viên là cái mà khẳng định là mỗi một động phủ phải có. Nơi đây chính là tiên nhân di lưu chi địa, nghĩ đến dược viên khẳng định là phải có tồn tại. Mà các bảo vật khác dù có thì sao có thể so sánh với linh dược của Tiên giới chứ.

Chỉ cần có thể tìm được linh dược thích hợp mà hắn lại có cái bình nhỏ thần bí nọ thì có thể đem linh dược đó mà nhân ra số lượng lớn, cái này so với bảo vật gì đó thì đều mạnh hơn gấp trăm lần. Chỉ cần lấy linh khí từ xa xa lan đến đây thì xem ra dược viên này rõ ràng là nằm ở giữa phiến lầu các đỉnh thai kia.

Sau khi trong lòng nghĩ thông suốt, Hàn Lập không hề chần chờ nữa, lúc này mang theo cự viên khôi lỗi hoá thành một làn khó nhẹ nhàng bay thẳng đến mặt sau chủ điện. Lấy tốc độ đáng sợ của Hàn Lập chỉ trong một chén trà nhỏ công phu sau hắn đã đến nơi. Tuy rằng không biết vị trí chuẩn xác của dược viên nhưng căn cứ theo mức độ đậm nhạt của mộc linh khí thì có thể phân biệt được dễ dàng.

Hắn cũng không quản trên đường đi có những toà kiến trúc gì, chỉ sau mấy cái chớp động thì đã đến một chỗ bằng phẳng phía trước một gian lầu các ba tầng. Ở chỗ này rõ ràng là có một mảnh vườn rộng một mẫu, dược hương đúng là từ bên trong này phát tán ra. Bất quá cả toà dược viên này đều bị một cái ngũ sắc tử kim quang trụ bao quanh, từ đó toả ra một mảnh ngũ sắc quang tráo bao phủ lấy nó. Hàn Lập thấy cảnh này thì không khỏi nhíu mày.

Pháp trậ này là đại hình pháp trận, thoạt nhìn so với cấm chế ở trên cửa mật thất lúc trước thì đã thấy có chút khó giải quyết nhưng đối với loại phòng hộ cấm chế này thì hắn tự hỏi lại lại có vài phần tự tin. Sau khi hơi trầm ngâm, hắn liền một tay bấm quyết há miệng phun ra một đoàn ngân sắc hoả cầu. Trong ngân sắc hoả cầu có một tiếng thanh minh truyền ra.

Hoả cầu ngân quang chợt loé lên rồi biến ảo thành một con ngân sắc hoả điểu bay ra. Đúng là Phệ Linh Thiên Hoả hoả điểu. Hoả điều này tối am hiểu thôn phệ các loại linh diễm linh lực, đối với việc bài trừ cấm chế này mà nói tự nhiên là có diệu dụng không thể tưởng được.

"Đi!"

Hàn Lập không chút khách khí chỉ vào ngũ sắc quang tráo trước mặt, trong miệng khẽ quát một tiếng. Nhất thời ngân sắc hoả điều hai cánh mở ra trực tiếp hoá thành một đoàn ngân quang kích bắn ra.

"Oanh" một tiếng!

Ngũ sắc quang tráo hơi nhoáng lên một cái. Tiếp theo ngân diễm quang hà đan vào nhau mà phát ra tiếng nổ liên miên không dứt. Bên ngoài thân ngân sắc hoả điểu hoả diễm xoay quanh bay múa, thi thoảng trực tiếp bắn ra bốn phía, tất cả hoả diễm này khi tiếp xúc với ngũ sắc quang tráo thì đều loé lên biến mất, bị cắn nuốt vô ảnh vô tung. Một lát công phu sau quầng sáng liền trở lên loãng hơn. Hàn Lập thấy cảnh này thì trong lòng nhất thời lộ ra vẻ vui mừng.

Cấm chế do tiên nhân lưu lại này tựa hồ cũng không được tốt lắm, so với dự đoán thì dễ dàng phá giải hơn nhiều. Hắn đang muốn tái thi pháp thúc dục uy năng của hoả điểu thì từ trên tử kim quang trụ bốn phía kia lại bỗng nhiên phát ra thanh âm vù vù, tiếp theo ngũ sắc linh quang đại phóng, từng đạo quang trụ dày đặc từ phía trên phun ra, chỉ chợt loé lên rồi đều rót vào phía trên quầng sáng.

Quầng sáng nguyên bản vừa mới bắt đầu yếu bớt đi lập tức hào quang chợt loé rồi lại dày đặc như lúc ban đầu. Hàn Lập thấy vậy thì sắc mặt không khỏi trầm xuống nhưng hắn không lưỡng lự, mười đầu ngón tay mơ hồ khu động pháp quyết, trong miệng đồng thời lầm bầm rồi bỗng nhiên một từ "trướng" từ trong miệng hắn hung hăng phun ra.

Kích thước của Phệ Linh hoả điểu nguyên bản chỉ có một thước nhưng lúc này hai mắt hung quang chợt loé, hai cánh mở rộng ra rồi hướng lên trời cao bắn lên, tiếp theo nó xoay quanh một cái và hình thể nhanh chóng phình lớn lên. Chỉ một lát công phu sau, một con ngân sắc hoả điểu hình thể một trượng hiện lên phía trên ngũ sắc quang tráo.

Hoả điểu ngẩng đầu kêu lên một tiếng thanh minh rồi hai cánh thật lớn hướng xuống phía dưới hung hăng quạt một nhát. "Phốc xuy" một tiếng xé gió đại tác, vô số ngân vũ biến thàn hoả cầu như mưa điên cuồng kích xuống.

Cả không gian bỗng chốc tràn đầy tiếng nổ vang động, hoả diễm rào rạt đem cả quầng sáng bao phủ trong đó. Ngay cả có ngũ sắc quang trụ không ngừng rót linh lực vào nhưng quầng sáng này bắt đầu kịch liệt chớp động. Thấy vậy, ngân sắc hoả điểu thật lớn thu hai cánh lại, thân hình quay tròn vừa chuyền rồi ngân quang sau lưng đại phóng mà hoá thành một viên hoả cầu lớn giống như lưu tinh từ trên cao lao thẳng xuống.

Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên. Ngũ sắc quang tráo kia rốt cục vô pháp chống đỡ, mặt ngoài bắt đầu tấc tấc vỡ vụn ra. Hàn Lập thấy vậy trong lòng vui vẻ hẳn, ánh mắt chớp động liền chuẩn bị sau khi quầng sáng kia hoàn toàn hư hại thì lập tức vọt vào trong dược viên nhưng hắn suy nghĩ hiển nhiên quá đơn giản.

Mấy cái Tử kim quang trụ kia đột nhiên ngừng phun ra linh lực nhưng ngay sau đó liền phát ra tiếng sấm thanh lớn, điện quang chớp động rồi từng đạo tử sắc hồ quang nhất thời hiện lên.

Vừa thấy hồ quang này, sắc mặt Hàn Lập chợt khó coi dị thường, ánh mắt đảo qua ngũ sắc quang tráo mắt thấy sẽ hư hại hoàn toàn kia lúc này cắn răng một cái, không những không lùi lại tránh né mà ngược lại trên người hắc khí quay cuồng một trận rồi Thiên Ngoại ma giáp lại hiện lên, hơn nửa linh lực trong cơ thể như nước lũ cuốn về ma giáp kéo đến.

Mặt ngoài ma giáp vô số hắc sắc phù văn bắn ra vây quanh Hàn Lập mà chuyển động không ngừng đem hắn bao vào trong đó. Tiếng sấm vang lên rồi vô số đạo tinh tế kim hồ nhảy vọt ra mà hoá thành một tầng kim sắc điện võng đem hắn bao vào bên trong.

Lúc này một tay hắn hư không đánh ra một trảo, nhất thời một tấm phù lục xuất hiện rồi hướng lên trên người áp vào. Hào quang chợt loé rồi vô số hào quang các màu sắc khác nhau hiện lên ngoài thân. Sau đó tay áo bào Hàn Lập run lên, Nguyên từ cực sơn từ trong tay áo bay ra. Tiểu sơn này bị pháp quyết thúc giục lập tức biến thành hơn mười trượng giống như một cái cự thuẫn che trước người.

Ngay cả tử sắc hồ quang này có lợi hại thì hắn cũng không tin là lôi điện chi lực của nó có thể đem ngọn núi này hoà tan. Cơ hồ ngay lúc Hàn Lập vừa hoàn thành việc này thì mấy quang trụ tử kim kia đồng thời phát ra một tiếng nổ thật lớn như sét đánh.

Năm đạo tử sắc hồ quang thô to từ phía trên bắn ra, trên đường đi hội tụ lại thành một đoàn rồi dung hợp thành một viên lôi cầu đường kính hơn nửa trượng mà hùng hổ xông thẳng đến Hàn Lập.

Hàn Lập vừa thấy được kích thước kinh người của tử sắc lôi cầu thì sắc mặt có chút tái xanh nhưng vẫn không có hành động gì, chỉ thấy trong miệng quát khẽ một tiếng rồi bàn tay bỗng nhiên vỗ vào hắc sắc tiểu sơn trước người. Nhất thời mặt ngoài tiểu sơn ngân sắc phù văn chợt loé lên rồi một quầng sắc màu xám từ trên núi cuộn ra mà trực tiếp nghênh đón về phía tử sắc lôi cầu đối diện. Ngay sau đó, hai cái liền va chạm với nhau.

Một tiếng nổ kinh thiên như sét đánh vang lên, quầng sáng màu xám bị lôi cầu làm cho rung động mà vỡ tan, cơ bản là không thể ngăn cản được bao lâu. Điều này cũng khó trách!

Nguyên từ thần quang này ngay cả huyền diệu nhưng chỉ có tác dụng đối với ngũ hành chi lực mà thôi, còn đối phó với lôi cầu này là do tiên giới bí truyền lưu lại thì tự nhiên là không có tác dụng.

Lúc này tử sắc lôi cầu vừa động, bộ dáng sẽ chuẩn bị vao vào hắc sắc tiểu sơn. Hàn Lập thấy vậy thì khoé miệng hơi nhếch lên. Hiện tại thần thông của Nguyên từ cực sơn cũng không phải chỉ là có một loại Nguyên từ thần quang này. Bàn tay hứn đặt lên ngọn núi bỗng nhiên thanh quang chợt loé rồi một đạo pháp quyết bay ra nhập vào trong đó.

Nhất thời phía trên hắc sắc tiểu sơn ngân sắc phù văn từ trên núi bay ra, hơn nữa sau khi quay tròn vừa chuyền thì cũng hoá thành một cái lưới màu đen che chắn trước ngọn núi. Tử sắc lôi cầu chợt loé lên rồi liền đụng vào lưới đem này rồi lại cũng chợt loé lên mà qua, bộ dáng giống như một chút ảnh hưởng cũng không có.

Hàn Lập ánh mắt ngưng trọng lại nhìn rành mạch, lôi cầu nguyên bản đường kính nửa trượng nhưng sau khi bay xuyên qua hắc sắc quang võng thì trong nháy mắt hình thể bị thu nhỏ lại ước chừng chỉ còn một phần ba nhưng không chờ hắn kịp nghĩ gì nhiều.

Lôi cầu vừa kích lên bản thể của hắc sắc tiểu sơn thì nhất thời một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên. Tử sắc lôi quang đại thịnh rồi đột nhiên "thử lạp" một tiếng, lưỡng đạo tử sắc điện xa một chút t heo hai bên sườn cự sơn vọt qua rồi như thông linh nhằm thẳng Hàn Lập mà đến.

"Phốc phốc" vài tiếng, vô số màn hào quang bên ngoài vừa cùng lưỡng đạo từ xa tiếp xúc thì đều chợt loé lên mà toán loạn phá diệt, bộ dáng không thể ngăn cản mảy may. Khoé mắt Hàn Lập chợt kinh hoảng, một tay bỗng nhiên vung lên. Trên người kim sắc điện võng nhất thời có tiếng sấm truyền ra rồi nhằm thẳng đến lưỡng đạo tử điện cuốn đến nhưng ngay tại lúc đó chợt có một tiếng vỡ thanh thuý truyền đến.

Hàn Lập vừa nghe được thanh âm này thì cơ hồ không cần suy nghĩ thân hình nhoáng lên một cái rồi liên tiếp mang theo tàn ảnh hướng một bên dạt ra. Đúng là ngũ sắc quang tráo đã bị ngân sắc hoả điểu phá hỏng hoàn toàn.

Nhưng tử, kim lưỡng sắc hồ quang vừa đan vào nhau thì lưỡng đạo điện quang lại đột nhiên bạo liệt mà nổ tung. Tử mang trong nháy mắt công phu đã đem kim quang hoàn toàn bao phủ vào trong đó. Tác động của vụ nổ này thật lớn, lốc khí một chút đã cuồn cuộn nổi lên, cơn lốc này mang theo vô số tia điện màu tím lăn xuống đem thân hình Hàn Lập vừa động bao vây vào trong đó.

Sắc mặt Hàn Lập tái xanh, thân hình không dám dừng lại. Tiếng gầm rú vang lên rồi hắc sắc phù văn trong nháy mắt vỡ vụn ra mà hoá thành một cỗ hắc khí cùng tử sắc điện hồ đan vào nhau rồi lại cùng bạo liệt mà song song tán loạn tiêu thất.

Ngay sau đó, một cái hư ảnh ba đầu sáu tay màu vàng từ trong hắc khí hiện ra, song chưởng của nó vung lên rồi vô số kim quang từ sáu bàn tay phun ra đem cơn lốc kích đến lung lay sắp đổ, thanh thế cực kỳ kinh người.

Mấy cái gai sắc nhọn của ma giáp trên người Hàn Lập đột nhiên hắc mang chợt loé rồi một đạo hắc sắc quang trụ phun ra. Cơn lốc này dưới sự tấn công của lưỡng chủng công kích rốt cục gào thét lên một tiếng mà tan thành mây khói.

Thân hình Hàn Lập vừa động lại hướng tới dược viên lao tới nhưng vào lúc này, tử sắc quang trụ đột nhiên phát ra một tiếng vù vù rồi vô số quang hà chợt hiện, quầng sáng vừa mới vỡ tan chợt loé lên rồi khôi phục như lúc ban đầu ở phía trên dược viên.

Hàn Lập muốn dừng lại nhưng căn bản là không kịp rồi, một đầu hắn đã chui vào trong ngũ sắc quang mà. Bốn phía tiếng sấm lại vang lên, mặt ngoài quầng sáng lôi quang chợt loé rồi từng đạo tử sắc hồ quang lại vọt ra, tiếp theo mấy tiếng sét đánh liền hoá thành tử sắc điện xà bắn ra. Sắc mặt Hàn Lập có chút tái nhợt đi.