Phàm Nhân Tu Tiên

Chương 782: Mật thất luyện kiếm




"Không cần. Người này nếu ta phỏng đoán không nhầm thì ngoài tu vi cao thâm khó lường còn có thể cùng sánh vai với Mộ Lan thần sư. Phổ thông tu sĩ đụng độ với hắn, căn bản không làm gì được mà ngược lại có khả năng khiến cho hắn nổi hung tính. Huống chi, hắn trong tay còn có phương pháp giải trừ Phong hồn chú, ta còn chưa muốn đả thảo kinh xà" Hàn Lập lắc đầu, chậm rãi nói.

"Có thể cùng Mộ Lan thần sư sánh vai! Chẳng lẽ là Nguyên Anh Hậu Kỳ tu sĩ? Nếu là như thế thì sư đệ càng không thể đơn độc đi được. Việc này rất nguy hiểm. Hay là để ta đi mời vợ chồng Long Hàm đến trợ giúp" Lão giả tóc bạc hoảng sợ nói.

"Long Hàm - Phượng Băng hai vị đạo hữu mặc dù có thể đối phó với người này, nhưng để mời đến được cũng mất ba bốn tháng thời gian, sợ rằng không kịp. Người nọ trong ngọc giản cũng chỉ lưu lại cho ta hai tháng thời gian, hiển nhiên là có tính toán qua thời gian ta phản hồi. Chỉ là hắn không có nghĩ đến ta lại trở về nhanh như vậy. Chuyện này hay là cứ để cho ta lo liệu xem nên quyết định ứng phó như thế nào! Quan trọng nhất là phải nghĩ ra cách lấy được phương pháp giải trừ Phong hồn chú mới được." Hàn Lập sau khi hít sâu một hơi, tỉnh táo nói.

"Được rồi. Sư đệ nếu cần nhân thủ cứ nói. Các đệ tử trong tông môn cũng có thể tùy ý điều phái" Lão giả tóc bạc thấy vậy chỉ có thể gật đầu đồng ý nói.

"Đa tạ sư huynh. Theo lời Uyển Nhi trong ngọc giản thì nàng thi triển loại thần thông này, theo lý luận thì có thể đem thời gian phong hồn chú phát tác trì hoãn đến gần trăm năm. Nhưng thực tế hiệu quả như thế nào thì cũng chưa ai thử qua nên tâm lý thật sự có chút lo lắng!" Hàn Lập nhìn nữ đồng trong tường băng, thì thào nói, trên mặt đầy vẻ quan tâm.

"Sư đệ không nên lo lắng quá mức. Ta xem mặt Nam Cung muội tử không giống như người yểu mệnh. Kiếp nạn này nhất định có thể vượt qua. Để ta ngay hôm nay đi tìm kiếm một số thượng cổ điển tịch, xem liệu có thể tìm được phương pháp phá giải độc chú này hay không. Nếu có thể thì không cần đi tìm Hắc bào nhân nọ Lão giả sau khi ngẫm lại, an ủi nói.

"
Làm phiền sư huynh rồi. Nếu sư huynh không có ý kiến gì, ta muốn ở chỗ này một mình trong chốc lát. Hy vọng sư huynh không lấy làm phiền lòng." Hàn Lập đột nhiên miễn cưỡng cười mà nói.

"
Điều này tự nhiên là được. Sư huynh đi tàng thư các. Sư đệ cứ ở đây bồi tiếp đệ muội" Lão giả tóc bạc đầu tiên là ngẩn ra nhưng rồi lập tức thông cảm nói.

Sau đó lão giả tại rời khỏi mật thất, thuận tay đem cửa đá đóng lại.

Trong phòng nhất thời chỉ còn lại có Hàn Lập cùng nữ đồng trong tường băng.

Hàn Lập lúc này mới xoay đầu nhìn về phía tường băng. Trên mặt hiện ra vẻ tịch liêu đồng phát ra tiếng thở dài thật sâu.

Suốt một ngày một đêm, Hàn Lập ngồi trong mật thất không đi ra ngoài.

Lão giả tóc bạc khi từ tàng thư các trở về, thấy Hàn Lập vẫn ở bên trong thì không khỏi có chút lo lắng. Đợi hơn nửa ngày sau thì thật sự không yên lòng, đang định phá cửa vào thì lại thấy Hàn Lập rốt cục thần sắc bình tĩnh từ bên trong đi ra. "
Hàn sư đệ, không có việc gì chứ?" Lão giả không nhịn được hỏi, vẻ mặt kinh nghi.

Thấy lão giả chờ đợi ở ngoài cửa, Hàn Lập trong lòng cảm thấy áy náy, có chút xin lỗi nói.

"
Không có việc gì, ta chỉ là ở bên trong suy nghĩ đối địch chi sách mà thôi. Làm phiền sư huynh quan tâm. Từ bây giờ đến kỳ hạn theo như lời người nọ thì chỉ còn lại có nửa tháng, ta chuẩn bị bế quan một chút, nếu không có chuyện gì trọng yếu sư huynh không cần tìm ta."

"
Bế quan lúc này sao! Thời gian ngắn như vậy liệu có tác dụng gì không?" Lão giả tóc bạc nghe vậy sửng sốt có chút kỳ quái hỏi.

"
Ta lần này xuất môn kiếm được một ít Canh Tinh, chuẩn bị đem một số pháp bảo quan trọng luyện chế một chút. Ngày sau đối địch thì cũng có thể tăng thêm vài phần uy lực. Hẳn là dù ít nhưng còn hơn không có" Hàn Lập hàm hồ trả lời.

"
Thì ra là thế. Sư đệ cứ việc bế quan đi. Ta sẽ dặn dò tông nội đệ tử không được quấy rầy sư đệ." Lão giả lúc này mới chợt hiểu đáp ứng.

"
Còn chuyện này, tường băng này đã hình thành, ta cũng không dám mạo muội di chuyển để tránh gây ra nguy hiểm. Vì vậy xung quanh mật thất ta sẽ bày mấy cái pháp trận, đảm bảo cho Uyển Nhi vô sự. Phiền sư huynh quan tâm chiếu cố một chút" Hàn Lập trịnh trọng nói.

"
Cái này sư đệ cứ yên tâm. Chuyện tình của Nam Cung đạo hữu tại Lạc Vân Tông chúng ta, Đại trưởng lão nguyên đã đem nơi này liệt vào cấm địa, không cho phổ thông đệ tử tới đây. An nguy của đệ muội quyết không có vấn đề gì." Lão giả tóc bạc không cần suy nghĩ nói, xem ra cũng đồng dạng lo lắng qua vấn đề này.

"
Nếu là như thế nói, ta cũng an tâm. Việc này không nên chậm trễ, ta trước tiên bố trí pháp trận, sau đó lập tức bế quan." Hàn lập trong mắt hiện lên một tia tinh quang nói rồi trở lại động phủ.

Làm cho hắn có chút ngoài ý muốn là Mộ Phái Linh không biết khi nào biết tin hắn quay về đã đứng ở ngoài động phủ chờ hắn.

Hàn Lập nét mặt hiện lên một tia kinh ngạc nhưng kêu đi vào động phủ.

"
Nam Cung tỷ tỷ không có việc gì chứ! Ta nghe nói nàng bị đả thương nhưng vẫn không có tin tức xác thực khiến ta vẫn lo lắng đến nay" Mộ Phái Linh vừa vào đại sảnh, còn chưa kịp ngồi xuống đã lo âu hỏi.

"
Như thế nào. Ngươi cùng Uyển Nhi hoà thuận lắm ư?" Hàn Lập tại ghế chủ tọa ngồi xuống rồi bình tĩnh hỏi.

Dạ, ở với nhau rất tốt. Nam Cung tỷ tỷ tính tình rất tốt, lúc công tử không có ở đây còn nhiều lần chỉ điểm cho ta tu luyện. Có lợi không ít trong quá trình tu luyện."
Mộ Phái Linh không chút do dự nói.

Hàn Lập im lặng trong chốc lát, mới lộ ra vẻ cười khổ.

"Nghe ngươi nói như thế ta phải cao hứng mới phải. Bất quá Uyển Nhi bây giờ trúng Phong hồn chú, lâm vào trong phong ấn nên ta cũng thật sự không cách nào cao hứng được. Nhưng gần mấy tháng không gặp mà tu vi của ngươi tăng tiến rõ ràng. Điều này cho thấy ngươi tu luyện đích xác là không có lơi lỏng. Điều này làm cho ta rất vui mừng. Tiếp theo đây ta sẽ bế quan hơn một tháng để nghĩ cách giải khai độc chú cho Uyển Nhi."

"
Phong hồn chú? loại ma đạo độc chú này thật là phiền toái. Công tử, ngươi hẳn có biện pháp gì chưa?" Mộ Phái Linhkhông khỏi cả kinh hỏi.

"Có thể có biện pháp nào chứ. Chỉ có từ người hạ chú xuống tay thôi. Chỉ cần hắn rơi vào tay ta, tự nhiên là có biện pháp làm cho hắn ngoan ngoãn phun ra phương pháp giải chú" Hàn Lập thần sắc đột nhiên âm lệ nói.

Mộ Phái Linh nghe đến đó, nhất thời cũng chỉ có thể nhíu mày.

Đang lúc này, Hàn Lập nhận thấy đệ tử kí danh Liễu Ngọc kia cũng đến cửa. Sau khi hướng vị sư phụ Hàn Lập này vấn an thì cũng hỏi đến chuyện Nam Cung Uyển.

Nữ nhân này rất cơ trí nên đã sớm tận lực giao hảo với vị tân sư nương Nam Cung Uyển.

Hàn Lập thấy nữ nhân này đã đến nên cũng không giấu diếm cái gì, đem chuyện phong hồn chú đại khái nói một lần. Làm cho Liễu Ngọc cũng phải chấn động.

Bất quá lấy tu vi cùng kiến thức của nữ nhân này mà cũng đồng dạng thúc thủ vô sách.

Hàn Lập không có tâm tư cùng nhị nữ nói thêm cái gì, sau khi nói xong thì bắt đầu tiễn khách.

Nhị nữ tự nhiên cũng không quấy rầy Hàn Lập thêm, đi ra khỏi động phủ.

Bất quá mới vừa ra khỏi cửa động phủ. Liễu Ngọc thu ba lưu chuyển rồi đột nhiên cười dài hỏi Mộ Phái Linh.

"Mạc đạo hữu, ngươi mặc dù thân là thị thiếp của sư phụ nhưng hình như vẫn còn tấm thân xử nữ. Khó trách sư phụ đối với ngươi cứ như là khách nhân. Lấy dung mạo đạo hữu, chẳng lẽ sư phụ lại không động tâm sao? hay là trong đó có huyền cơ? gì khác. Nam Cung sư nương nói về dung mạo còn trên cả ngươi. Ngươi nên tự lo cho bản thân thật tốt đi."

"
Ngươi nói lời này là có ý tứ gì." Mộ Phái Linh sửng sốt, sắc mặt có chút đỏ lên muốn giải thích cái gì, nhưng người trước mắt sau khi cười khẽ một tiếng thì người hóa thành một đạo quang hoa phá không mà đi.

Mộ Phái Linh kinh ngạc đứng tại chỗ hồi lâu rồi mới dậm chân mạnh một cái, ngự khí bay khỏi.

Hàn Lập vừa thấy hai nàng rời đi, mới rãnh rỗi xem dược viên cùng trùng thất.

Hết thảy đều rất bình thường.

Hàn Lập lúc này lập tức mang theo một ít tài liệu luyện khí tiến vào mật thất.

Hắn muốn vận dụng nguyên anh chi hỏa đem Canh Tinh hóa vào trong ba mươi sáu khẩu phi kiếm.

Lại nói tiếp, Canh Tinh hắn ngoại trừ lấy được từ Chí Dương thượng nhân và Mộ Lan nhân thì tại Thiên Nhất Thành trước khi trở về, Long Hàm mượn thế lực Thiên Đạo Minh giúp hắn tìm được một khối nhỏ khác. Kể từ đó, vật liệu dùng để trộn lẫn vào ba mươi khẩu phi kiếm hoàn toàn có thừa.

Đem tài liệu gia nhập pháp bảo đã luyện chế cũng không phải là chuyện khó khăn phức tạp gì. Nhưng muốn trong thời gian ngắn ngủi hơn một tháng mà làm được việc này thì lại có chút cực kỳ vội vàng.

Hàn Lập chỉ có thể toàn lực ứng phó. Chỉ có tu luyện thành công một nửa Đại Canh Kiếm Trận (tiểu canh kiếm trận), hắn mới có thể cùng Nguyên Anh Hậu Kỳ tu sĩ có đánh một trận. Mà vị Hắc bào tu sĩ hạ phong hồn chú với Cung Uyển, tám chín phần mười là vị Âm La Tông tông chủ kia.

Hắn nhất định cần phải từ trong miệng đối phương có được phương pháp giải chú. Vì vậy Tiểu Canh kiếm trận này là đòn sát thủ tối hậu của hắn.

Nghĩ tới đây, Hàn Lập tay đem Túi Trữ Vật bên hông tháo xuống, hướng lên không trung tế ra. Chỗ miệng túi phát ra ánh hà quang chớp động rồi vài khối Canh Tinh lớn nhỏ không đồng nhất rơi trên mặt đất.

Tiếp theo lại từ trong một cái Túi Trữ Vật khác lấy ra tài liệu phụ trợ, đồng dạng đặt ở dưới chân.

Hàn Lập khoanh chân ngồi xuống, lập tức nhìn khối Canh Tinh nhỏ nhất điểm một chỉ.

Khối đạm kim sắc nguyên thạch này lập tức phiêu phù trên không chậm rãi bay về phía Hàn Lập.

Hàn Lập mắt nhìn không chớp số phi đao trước người hơn ba thước đang trôi nổi bất động, hai tay bắt quyết, trong miệng phun ra một đoàn thanh quang anh hỏa chói mắt.

"Bịch" một tiếng vang nhỏ. Thanh sắc anh hỏa lúc kích lên Canh Tinh nguyên thạch, trong nháy đem nó bao vào trong.

Hàn Lập trong miệng chậm rãi đọc chú ngữ, thanh sắc anh hỏa nhất thời càng thêm vượng thịnh, hỏa quang tăng vọt một chút và liên tục duy trì như vậy, nguyên thạch bên trong bắt đầu dần dần tan chảy ra.

Hàn Lập trên mặt thần sắc bắt đầu ngưng trọng, nhìn vật ấy chằm chằm không chớp mắt.

Sau nửa canh giờ, hơn phân nửa tạp chất đã hóa thành nhũ bạch sắc dịch thể nhỏ giọt trên mặt đất.

Canh Tinh nguyên thạch đã biến thành một khối bán thấu minh tồn tại, thể tích cũng thu nhỏ lại so với nguyên bản hơn phân nửa.

Xem đến đây, Hàn Lập vung tay áo, tùy ý ném trên lên mặt đất một cái hộp ngọc.

Nắp hộp trong phút chốc tự động mở ra, bên trong lộ ra bột phấn màu ngân xám.

Số bột phấn này lập tức hóa thành một đạo ngân xà, tự động bay lên không trung tiến vào dịch thể trong suốt.

Thanh quang đại phóng, bán thấu minh dịch thể bắn ra ngân quang mang, sau đó Hàn Lập liên tiếp đánh ra mấy đạo pháp quyết nhập vào trong biến mất không thấy bóng dáng.