Phàm Nhân Tu Tiên

Chương 869: Luyện hoá




Sau khi thi triển thần thông Thanh minh linh nhãn ngưng thần nhìn tiểu đỉnh không lâu thần sắc Hàn Lập rốt cục vừa động phảng phất như phát hiện cái gì.

Hắn khoát tay rồi trịnh trọng hướng về phía tiểu đỉnh điểm một chỉ, chỗ đầu ngón tay có ánh lam sắc chớp động rồi vài đạo linh ti mỏng manh bắn ra, chợt lóe lên rồi biến mất.

Trên Hư Thiên Đỉnh có ánh lam quang chớp động rồi trong vòng vây của băng diễm cuông trướng lên. Tiểu đỉnh nguyên bổn to cỡ vài tấc trong chớp mắt đã to lên cỡ một trượng rồi hình ảnh hoa điểu trùng ngư, sơn thủy thụ mộc phía mặt ngoài trở nên rõ ràng đến mức có thể nhìn thấy được.

Nhìn biến hóa của Cự đỉnh Hàn Lập bình tĩnh đứng dậy hướng lên không trung ngoắc một cái khiến cho Cự đỉnh hạ xuống một chút rồi dừng lại trước ngực Hàn Lập vài thước.

Sau khi một lần nữa đánh giá Cự đỉnh một chút Hàn Lập không cần suy nghĩ khoát tay, "bịch" một tiếng, bàn tay hắn trực tiếp xuyên qua lam sắc băng diễm áp vào thành đỉnh.

Một màn quỷ dị xuất hiện. Lam diễm nguyên bổn đang hung hung thiêu đốt xung quanh đột nhiên hóa thành một con rồng nương theo gió tiến lên trời, sau đó có tiếng long ngâm xé gió truyền ra, một con lam giao dài cỡ một trượng hiện lên trong gió. Sau khi lắc đầu vẫy đuôi một cái, đầu rồng bỗng nhiên hướng xuống phía dưới rồi chợt lóe lên nó đã trược tiếp tiến vào Cự đỉnh biến mất.

Cùng lúc đó, vách ngoài Cự đỉnh vốn có màu đạm lam sắc trong nháy mắt đã chuyển hóa thành vi lam mênh mông. Mặt trên vách đỉnh bốn phía vốn có hình ảnh chim bay thú chạy nhưng sau một trận quang hoa đại phóng thì đột nhiên như sống lại, tại trên tahfnh đỉnh chạy nhảy hoạt động không ngừng. Thật sự là khó tin.

Nhưng Hàn Lập khi chứng kiến màn này thì sắc mặt lại không ngạc nhiên chút nào, phía trên bàn tay áp lên thành linh quang chớp động không ngừng, vô số đạo thanh hà quang thông qua bàn tay nhanh chóng rót vào trong đỉnh, bộ dán cuồn cuộn không ngừng.

Mà theo đại lượng tinh lực rót vào, phía trong đỉnh dần dần có thanh âm ông ông nổi lên,

Ngay lúc Hàn Lập đang chú tâm nhìn thì vô số lam sắc cổ văn từ trên đỉnh hiện lên rồi hướng lên không trung bay lên, sau khi lam quang xao động một cái thì tại phía trên đỉnh khoảng ba trượng đám cổ văn kinh này hình thanh một thiên Pháp quyết kinh văn cổ quái.

Hàn Lập ngẩng đầu nhìn lên, bàn tay rốt linh khí vào đỉnh không khỏi trì hoãn lại khiến cho văn tự trong không trung trở nên ảm đạm đi, bộ dáng như sẽ lập tức tan đi.

Hàn Lập cả kinh vội vàng tiếp tục rót thêm linh khí vào.

Kinh văn trên không trung lúc này mới lại khôi phục sự ổn định, tản mát ra linh quang thản nhiên.

Kinh văn này không dài, chỉ só hơn ngàn chữ mà thôi nhưng Hàn Lập sau khi vừa nhìn thì trên mặt đầu tiên là vui vẻ nhưng cuối cùng lại lộ ra vẻ cười khổ.

Xem ra không cần hao tổn tâm cơ phá giải cái gì, vì phần kinh văn này đã trực tiếp đem phương pháp khu sử Hư Thiên Đỉnh viết vào trong đó.

Kinh văn mở đầu nói rất rõ ràng rằng nếu muốn khi sử đỉnh này thì cần hai điều kiện lớn, một là trước hết phải luyện hóa được Kiềm Lam Băng Diễm trên đỉnh, hai là phải tu luyện một loại thượng cổ công pháp có tên là "Thông bảo quyết".

Loại pháp quyết chuyên dùng để khu sử Thông Thiên linh bảo, hơn nữa mổi một kiện Thông Thiên Linh bảo đều có tính chất và uy lực đặc biệt, chỉ có pháp quyết phù hợp mới có thể khu sử được Thông Thiên linh bảo.

Kể từ đó Thông bảo quyết đã đem Thông Thiên linh bảo cùng Cổ Bảo bình thường hoàn toàn phân biệt ra. Chỉ có Cổ Bảo có được Thông bảo quyết thì mới có thể trở thành Thông Thiên linh bảo, bởi vì sau khi tu luyện pháp quyết này mới có thể đem Thông Thiên linh bảo phong ấn trong thân thể chậm rãi bồi luyện.

Đương nhiên loại bồi luyện này cũng không giống loại bồi luyện pháp bảo bình thường là đem tâm thần cùng bảo vật dung hợp với nhau mà là có chút giống Ma khí. Tạm thời đem Thông Thiên linh bảo giấu ở trong cơ thể sau đó dùng Thông bảo quyết ngày đêm ảnh hưởng đến linh tính của bảo vật mà thôi. Dần dần đem thần thức hòa hợp với bảo vật để từ đó khu sử Thông Thiên linh bảo diệt địch.

Bất quá bởi vì Thông Thiên linh bảo uy lực thật sự quá lớn, khi khu sử bảo vật này thì thần thức người tu tiên cũng chỉ đóng vai trò phụ trợ mà thôi. Bảo vật này cũng không như bổn mạng pháp bảo là không cách nào cướp lấy, còn Thông Thiên linh bảo ở thời điểm xảo diệu lại có thể dễ dàng bị người khác đoạt đi, nhưng người đoạt được cũng không cách nào lập tức sử dụng được ngay mà cũng phải dùng Thông bảo quyết bồi dục một phen thì mới có thể thay đổi linh tính ẩn chứa trong Thông Thiên linh bảo.

Ngoài mấy thứ này thì trong kinh văn còn đề cập đếnn mấy thứ đơn giản khác.

Xem đến đây thì Hàn Lập trong lòng lại vui mừng lãn sợ hãi dị thường nhưng sau khi nhìn pháp quyết phía dưới thì sắc mặt lại có chút khó coi.

Bởi vì pháp quyết này thoạt nhìn thì đơn giản, nó được chia làm ba tầng mà thôi nhưng muốn tu luyện Thông bảo quyết tầng thứ nhất thì phải có tu vi Nguyên Anh Trung Kỳ, còn tang thứ hai cùng thứ ba thì phải sau khi tiến vào Nguyên Anh Hậu Kỳ và Hóa Thần Kỳ mới có thể tu luyện.

Theo đó cứ cho là có thể đem tầng thứ nhất Thông bảo quyết luyện thành thì cũng chỉ mượn được một chút uy của Thông Thiên đỉnh mà thôi, việc này so với dự đoán ban đầu của hắn lại không giống.

Hàn Lập buồn bực rút tay về, ngưng rót linh lực vào khiến cho kinh văn lập tức biến mất.

Hàn Lập nhìn chằm chằm cự đỉnh trước người, sắc mặt âm trầm, môi mím chặt.

Mặc dù không biết kinh văn nói mà một chút uy là rốt cuộc có bao nhiêu nhưng Hàn Lập đối với điều này cũng không ôm bao nhiêu hy vọng.

Chăng lẽ uy lực của nó có thể so với Đại Canh Kiếm Trận cùng Tử La thiên hỏa.

Sau khi yên lặng trong chốc lát, Hàn Lập thở dài một hơi. Tốt nhất là tước tiên đem Thông bảo quyết tầng thứ nhật tham ngộ xong đã, cho dù chỉ có pháp quyết tầng thứ nhất thì trước cứ đem Hư Thiên đỉnh phong ấn trong cơ thể và chậm rãi bồi luyện.

Trong lòng nghĩ như vầy, Hàn Lập khẽ phát tay áo bào bắn ra một cổ thanh quang đem Cự đỉnh bao lại.

Trong ánh sang mờ Cự đỉnh nhanh chóng thu nhỏ lại, trong phút chốc đã khôi phục lại như lúc đầu.

Một tay cầm lấy Tiểu đỉnh, sau đó linh quang chợt lóe hắn đã thu Tiểu đỉnh vào Túi Trữ Vật.

Làm xong hết việc này Hàn Lập mới khoanh chân ngồi chậm rãi nhắm hai mắt, trong đầu hiện ra pháp quyết Thông bảo quyết tầng thứ nhất yên lặng tìm hiểu.

Công pháp này cũng không phức tạp. Hàn Lập phỏng chừng nhiều lắm là một tháng có thể hoàn toàn tìm hiểu thành công. Nhưng thật ra thời gian bồi luyện linh tính của Hư Thiên Đỉnh dài hay ngắn thì kinh văn cũng không nói gì đến, có lẽ là một năm hay mười năm gì đó. Cũng may là Thông bảo quyết cũng tự hành vận chuyển, chỉ cần đem Thông Thiên linh bảo phong ấn trong cơ thể, từ từ dùng thần thức tạo ảnh hưởng đến linh tính.

Hơn hai tháng sau Hàn Lập từ bế quan thất đi ra.

Thời gian tham ngội Thông bảo quyết còn nhanh hơn so với dự đoán của hắn. Chỉ cần hơn hai mươi ngày đã tham ngộ thấu triệt và đem Hư Thiên Đỉnh nọ thuận lợi phong ấn vào cơ thể.

Mà thời gian còn lại hắn lợi dụng tài liệu do lão già họ Trình đưa tới cùng một ít xác Khôi Lỗi đắc thủ tại Hư Thiên Điện năm xưa, để luyện chế ra một con Khôi Lỗi cấp bậc Nguyên Anh Kỳ.

Điều này làm cho Hàn Lập trong lòng rất tiếc nuối, nhất thời lại cảm giác đau đầu.

Không cần hỏi, Khôi Lỗi Đại diễn Thần Quân muốn luyện chế khẳng định là càng thêm phức tạp cao cấp so với Khôi Lỗi này, như vậy xác suất thành công chẳng phải là càng thêm đáng thương sao. Chẳng lẽ tài liệu ban đầu chuẩn bị còn không đủ, phải kiếm thêm, chuyện này căn bản là không có khả năng.

Cũng may hắn là khi nhắc tới việc này, Đại Diễn Thần Quân cực kỳ đắc ý giải thích một phen.

Nói tới phương pháp luyện chế là do hắn tự mình nghiên cứu ra nên xác suất thành công căn bản là không cần lo lắng, trên cơ bản sẽ không thất bại. Trên thực tế việc luyện chế thật bai hơn phân nửa là do phương pháp luyện chế còn có khuyết điểm nên không khiến Hàn Lập phải chuẩn bị lại tài liệu.

Nghe đến đó Hàn Lập thở phào một hơi.

Bây giờ sau khi rời mật thất hắn trước tiên đi xem tình hình của Nam Cung Uyển, xem việc giai nhân giải chú đén đâu rồi lại quay về động phủ mấy ngày để luyện chế một số đan dược hữu dụng cho việc kết đan nhằm cấp cho Một Phái Linh rồi hắn lên đường đi phó ước.

Lão già họ Trình và Lữ Lạc mặc dù vì việc tiếp thu tư nguyên linh quặng mỏ mà cực kỳ bận rộn nhưng vừa nghe thấy việc này thì vẫn đến đưa tiễn Hàn Lập ra khỏi Vân Mộng Sơn rồi mới quay về.

Điều này làm cho Hàn Lập trong lòng mỉm cười.

Sau khi rời khỏi Lạc Vân Tông, Hàn Lập hóa thành một đạo inh hồng nhằm hướng bắc bay đi.

Thất Linh Hải nằm trong Vô Biên Hải ở ngay phía bắc Khê Quốc, nghe nói chỉ cần sau khi đến bờ biển cũng chỉ mất có một ngày lộ trình là có thể nhìn thấy dòng Đại suối chảy cùng Thất Linh đảo nọ.

Mà lấy tu vi đáng sợ của Hàn Lập thì cho dù không toàn lực bay đi độn tốc cũng đã cực kỳ kinh người.

Bảy ngày sau, Hàn Lập đã ra ngoài khơi, mặc dù vẫn chưua phát hiện ra Thất Linh đảo nọ nhưng cũng đã cảm thấy phụ cận hải vực có biến hóa kinh người.

Nguyên bổn nước biển ô nhiễm đục nhờ nhờ nay chưa hoàn toàn trong trẻo nhưng đã có vài phần xanh đậm. Thần thức Hàn Lập thoáng đảo qua thì thấy trong biển cũng xuất hiện một ít tôm cá nhỏ, nhưng sinh vật trong biển nước kia có tồn tại vài loại hải thú hung ác thì nay không thấy con nào.

Linh khí chung quanh còn nồng đậm hơn lúc đầu, cách biệt một trời một vực xem ra lời đồn thật không sai.

Hơn nửa ngày sau, Hàn Lập rốt cục cảm thấy tại nơi phi thường xa xôi, có một nguồn linh khí thật lớn và rất rõ ràng.

Mà phụ cận luồng linh khí này có bảy điểm linh đang ba động truyền đến, xem ra đây chính là Thất linh đảo.

Hàn Lập lòng hiếu kỳ nổi lên độn tốc bất giác nhanh hơn ba phần.

Lúc Hàn Lập mơ hồ nhìn thấy một điểm đen trên biển thì phía trước lại xuất hiện một tiểu đội tu sĩ khoảng sáu bảy người, trong đó đại đa số đều là tu sĩ Trúc Cơ và cầm đầu là một tu sĩ Kết Đan Kỳ. ĐÓ là một cung trang phụ nhân có vài phần tư sắc.

Hàn Lập không có che dấu hành tích của bản thân nên khi chạm mặt đám tu sĩ này, bọn họ tự nhiên chỉ liếc mắt một cái đã nhìn thấy Hàn Lập và trực tiếp lại chào đón.

"Tham kiến tiền bối. Vãn bối là đệ tử Hợp Hoan Tông phụng mệnh các vị tiền bối phong toản hải vực này. Không biết tiền bối đến đây có việc gì, có thể cho vãn bối biết để thông báo một chút được không." Cung trang phụ nhân ánh mắt nhìn Hàn Lập rồi khẽ đảo qua một chút, nhất thời sắc mặt đại biến cung kính thi lễ nói.

"Phong tỏa. Xem ra Chí Dượn đạo hữu thật không có hư ngôn, nơi này thật đúng có vấn đề" Hàn Lập không có trả lời ngược lại nhướng mày lẩm bẩm nói.

"Các hạ chẳng lẽ là Lạc Vân Tông Hàn Lập tiền bối?" Cung trang phụ nhân sau khi trộm quan sát Hàn Lập vài lần thì sửng sốt sau đó đột nhiên cẩn thận lên tiếng hỏi.

"Không sai, đúng là Hàn mỗ. Ta đáp ứng với Chí Dượng Thượng nhân tới đây, liệu có cần bẩm báo một tiếng rồi mới có thể đi không." Hàn Lập như cười như không nói.

Chúng tu sĩ đối diện vừa nghe tên Hàn Lập thì lập tức nổi lên một trận dao động.