Phản Diện Siêu Cấp

Chương 30: Bảo binh thượng phẩm




"Tuy hơi mất mặt, nhưng chắc ca ca sẽ không mặc kệ ta a? Dù sao thì mặc dù ca ca vẫn muốn bảo trì hình tượng nghiêm khắc, nhưng ta biết hắn kỳ thực rất quan tâm đến ta, chỉ là không tiện nói ra. Ừm, hắn nhất định sẽ giúp ta!" Trần Tiêm Tiêm hít vào một hơi thật sâu, sải bước đi vào.

Mà gần như ở trong cùng một thời gian, trong mật thất ở chỗ sâu nhất của Thủ Tọa Phong, Trần Khuynh Địch bỗng nhiên mở mắt.

"Hả?" Có người tới chỗ ta? Chẳng lẽ là nghĩa phụ?

Trần Khuynh Địch điều động trận pháp của Thủ Tọa Phong, dự định tra xem ai đến làm phiền mình. Kết quả là không nhìn không biết, vừa nhìn thấy Trần Khuynh Địch lập tức xanh mặt.

"Sao lại là nàng?!" Trần Khuynh Địch nhìn Trần Tiêm Tiêm ở trong hình, sắc mặt biến thành âm tình bất định.

Từ lúc đầu mà nói, hắn nên chèn ép đối phương theo nhiệm vụ hệ thống. Nhưng bởi vì bất ngờ đạt được cơ duyên, trong khoảng thời gian này hắn vẫn một mực bế quan tu luyện hai mươi hai bộ quyền pháp trong bản chép tay của Võ An Hầu, cho nên cũng không có thời gian chèn ép đối phương. Kết quả là không ngờ hắn không đi tìm đối phương, đối phương lại đến tìm hắn?

"Ngươi tới làm gì?" Trần Khuynh Địch điều động trận pháp, âm thanh lập tức truyền ra từ Thủ Tọa Phong, rơi vào trong tai của Trần Tiêm Tiêm trên núi.

"Trần Khuynh Địch, cuối cùng ngươi cũng ra."

"Ta không đi gây phiền toái cho ngươi, vậy mà ngươi còn dám tới tìm ta?"

"Ồ!" Con mắt của Trần Tiêm Tiêm chuyển động, trong lòng suy nghĩ xem phải dùng phương thức gì để có được sự trợ giúp của ca ca mà không thương hại đến "Hình tượng nghiêm khắc" của ca ca?

Bất kể nói như thế nào, phải biểu đạt khốn cảnh của mình trước.

Trần Tiêm Tiêm sửa sang lại ngôn ngữ, nói: "Bây giờ ta đã đạt đến cảnh giới Xuất Thần Nhập Hóa, ba ngày sau sẽ quyết đấu trên lôi đài với đệ tử đệ nhất ngoại môn —— Lâm Khai Vân."

"Hả?" Trong lòng của Trần Khuynh Địch giật mình, con m* nó mới mấy tháng a? Lại tăng lên một tiểu cảnh giới?

Nhanh như vậy đã có thể khiêu chiến đệ tử đệ nhất ngoại môn, vậy lại qua một năm nửa năm chẳng phải là có thể khiêu chiến với đệ tử đệ nhất nội môn sao? Lại qua ba, bốn năm nữa chẳng phải là có thể khiêu chiến Đạo Tử chân truyền sao! Xem xét như thế, chẳng phải năm năm sau đè hắn xuống đất đánh đập là chuyện ván đã đóng thuyền?!

Không được! Tuyệt đối không được!

"Nhưng bởi vì thiếu khuyết một kiện bảo binh thượng phẩm, về thực lực ta vẫn không bằng Lâm Khai Vân. Nếu ta thua trong trận quyết đấu ba ngày sau, sợ rằng cũng phải rời khỏi Thuần Dương Cung." Trần Tiêm Tiêm tận lực dùng ngữ khí đáng thương nói ra.

"Ồ?!" Trần Khuynh Địch vui mừng nói, thua quyết đấu sẽ phải rời khỏi Thuần Dương Cung?

Tốt! Rất tốt!

Trần Tiêm Tiêm cũng phát giác ra ngữ khí của Trần Khuynh Địch biến hóa, tiếp tục giả bộ đáng thương nói: "Cho nên ta quyết định tiếp một nhiệm vụ nguy hiểm của tông môn, đi đến một chỗ di tích thử thời vận, xem có thể mang về một kiện bảo binh thượng phẩm về không? Hôm nay tới đây cũng vì xin được xuất hành..."

Phải biết rằng, địa phương như di tích vô cùng nguy hiểm, nhất là di tích mà đệ tử ngoại môn đi, về cơ bản đều là cửu tử nhất sinh.

"Thế nào? Như vậy là có thể lĩnh hội được tình cảnh gian nan của ta rồi, phải không?" Quả nhiên, Trần Tiêm Tiêm vừa dứt lời, sắc mặt của Trần Khuynh Địch lập tức đại biến.

Đi một mình đến di tích? M* nó! Đây không phải là kịch bản kỳ ngộ nghịch tập tiêu chuẩn hay sao!

Trần Khuynh Địch dùng mông nghĩ cũng biết, Trần Tiêm Tiêm đi đến di tích, kết quả cuối cùng nhất định là sẽ mang về một kiện vũ khí hài lòng. Sau đó sẽ dễ dàng đánh bại đối thủ, từ đây đặt vững cơ sở ở đệ tử ngoại môn, xuất phát về hướng đệ tử nội môn. Cuối cùng trùng kích đến Đạo Tử chân truyền, sau đó giẫm hắn ở dưới chân!

Không thể để loại chuyện này xảy ra!

Nhưng, làm gì mới có thể ngăn Trần Tiêm Tiêm đi đến di tích đây?

"..."

Trần Khuynh Địch suy tư một lát, sau khi nhìn thấy biểu cảm đầy chờ mong của Trần Tiêm Tiêm, lập tức tình ngộ ra.

Đúng a! Nói cho cùng, thúc đẩy Trần Tiêm Tiêm đi đến di tích, không phải là bởi vì không có một kiện bảo binh thượng phẩm hay sao!

"Cũng được, ta cho ngươi mượn một kiện bảo binh." Trần Khuynh Địch nở nụ cười nham hiểm nói: "Năm đó ta đã từng dùng kiện bảo binh này, uy lực tuyệt đối không yếu hơn bảo binh thượng phẩm bình thường, ta cảm thấy rất thích hợp với ngươi."

"Thật sao?!"

"Đương nhiên!"

"Nhưng, ngươi..." Vẻ mặt của Trần Tiêm Tiêm cứng lại, dường như nghĩ đến điều gì đó, lập tức lộ ra vẻ nghi ngờ.

Trần Khuynh Địch đột nhiên cũng kịp phản ứng, đúng a! Trong lòng của Trần Tiêm Tiêm, mình là nhân vật phản diện a, làm gì có chuyện nhân vật phản diện nhiệt tâm trợ giúp nhân vật chính, tối thiểu phải có lợi tức.

"Khụ khụ khụ, đương nhiên là không phải trợ giúp không hoàn lại, chẳng qua bây giờ ngươi không có đồng nào, coi như ngươi thiếu ta một trăm vạn lượng hoàng kim đi. Bảo binh thượng phẩm mà có giá này, là tiện nghi cho ngươi."

Trần Khuynh Địch cười âm hiểm nói, bảo binh thượng phẩm? Nào có loại đồ vật này!

"Ta sẽ thật sự đưa bảo binh thượng phẩm cho ngươi sao!" Trần Khuynh Địch tùy tiện lấy một cái que cời lửa từ trong túi trữ vật ra. Ban đầu hắn tìm được thứ này ở trong chợ bán đồ cũ, nhưng sự thật đã chứng minh hắn nhìn lầm, đó căn bản chỉ là một que cời lửa bình thường, không có tác dụng gì.

Đến lúc đó Trần Tiêm Tiêm cầm que cời lửa này lên lôi đài, đương nhiên không thể đánh thắng được đệ tử đệ nhất ngoại môn, cuối cùng chắc chắn sẽ bị đuổi khỏi Thuần Dương Cung, sau đó còn thiếu hắn một trăm vạn lượng hoàng kim!

"Tục ngữ nói bắt người tay mềm, ăn người miệng ngắn. Nợ ta một trăm vạn lượng hoàng kim, cho dù năm năm sau nàng trở nên cường hãn, tin rằng nàng cũng không thể hạ sát thủ với chủ nợ a! Tốt xấu thì nàng cũng là nhân vật chính phái! Đến lúc đó, ta đánh không lại thì cũng có thể lấy phiếu nợ ra để làm đòn sát thủ!"

"Ta quả thật là một thiên tài!"

Trần Khuynh Địch hơi động tâm niệm, que cời lửa trong tay phá không mà ra, rơi xuống trước mặt của Trần Tiêm Tiêm.

"Đây chính là một thanh bảo kiếm thượng phẩm, chỉ là bảo kiếm bị long đong, không ai có thể khai phong cho nó. Hôm nay ta giao nó cho ngươi, hi vọng ngươi đừng khiến cho ta thất vọng."

"Dù sao thì ta cũng đã rào trước đón sau, đến lúc không có tác dụng, ta chỉ cần nói là nàng không thể khai phong bảo kiếm, cho nên mới không phát huy ra được lực lượng, ha ha ha! Quá hoàn mỹ!" Trần Khuynh Địch đắc ý nghĩ thầm.

Mà Trần Tiêm Tiêm ở phía đối diện, sau khi cầm que cời lửa trong tay, Trần Tiêm Tiêm lập tức nở nụ cười vui mừng.

Bởi vì nàng thình lình phát hiện ra, không ngờ là môn công pháp kỳ ngộ khiến cho nàng quật khởi ở Trần gia trước đây, lại cộng minh với que cời lửa trong tay. Nàng cảm nhận được kiếm khí lăng lệ ẩn chứa trong que cời lửa, như muốn đâm rách thương khung, không kém Lưu Vân Kiếm trong tay của Lâm Khai Vân một chút nào!