Pháo Hôi Sau Khi Chết Thành Bạch Nguyệt Quang Của Nữ Chủ

Chương 6: Chương 6





Thân Tự Cẩm nói "Chị" nửa ngày cũng không biết nói cái gì nữa, cũng không dám đối với nữ chủ nói một câu nặng lời, nàng không hiểu nữ chủ với tính tình này làm sao lại có nhiều người thích như vậy được.

Trừ bỏ xinh đẹp ra hoàn toàn không còn cái gì hết.

"Tôi mặc kệ.

" Thân Tự Cẩm chơi xấu nói, "Chị nhất định phải ăn xong, nếu như chị không ăn —— "
Xa Cố Lai giương mắt.

"Vậy tôi ban đêm cũng không cho chị mở máy máy sưởi đâu.

" Thân Tự Cẩm âm thanh nhuận trừng lớn đôi mắt hạnh, tựa hồ đối với nàng mà nói đây là một cái trừng phạt rất xấu xa rồi.

Tại trấn nhỏ ven biển, khí hậu thiên về lạnh, ban đêm nếu như không mở máy sười, thì đặc biệt lạnh lẽo.

Thân Tự Cẩm rất sợ lạnh, khi còn bé bản thân không ngoan, mẹ luôn luôn sẽ đem nàng ném ở bên ngoài không cho nàng vào nhà, nàng quần áo đơn bạc, bị đông cứng run lẩy bẩy, khóc gọi mẹ để nàng đi vào, nàng thật quá lạnh rồi.

Khi đó nàng cảm thấy rét lạnh cùng đói là trừng phạt thống khổ nhất.

Hiện tại cũng là vậy.

Nhưng Xa Cố Lai chỉ cảm thấy buồn cười.

Đây là uy hiếp gì vậy.

Ngu xuẩn phải chết.

Xa Cố Lai tối hôm qua bởi vì chân đau, một đêm không ngủ yên ổn, hiện tại khốn cùng chết đi được nên lười biếng cùng cái tên điên này nói lung tung, cô qua loa hồi đáp "Ừ.


"
Thân Tự Cẩm vui vẻ, con mắt hơi hơi cong lên, đại khái là cảm thấy bản thân cố gắng không có uổng phí, tròng mắt ngậm ánh quang tinh tế long lanh.

Xa Cố Lai vừa nhìn thấy nàng cười đã cảm thấy phiền chán ghê tởm, cô nhịn xuống nội tâm cảm giác nôn mửa, hướng nàng phất phất tay.

"Tôi có chút buồn ngủ.

"
"Vậy tôi sẽ không quấy rầy chị nghỉ ngơi nữa.

" Thân Tự Cẩm nói, "Ban đêm ăn cơm sẽ gọi chị.

"
Thân Tự Cẩm từ trên giường đứng dậy, khả năng có chút không vững, trước mắt một trận choáng vàng, cả người trời đất quay cuồng, may mà đỡ được tủ bên cạnh, mới không có ngã xuống.

Cô lắc lắc đầu, bước chân lỗ m ãng đi ra khỏi phòng.

Thân Tự Cẩm sau khi rời đi, Xa Cố Lai nhìn xem những loại bông tuyết tô kia, từ trên giường xuống, mang theo một túi đồ ăn khấp khễnh đến phòng vệ sinh, sắc mặt cô lãnh đạm dùng ly pha lê đánh nát bông tuyết tô, sau đó toàn bộ đổ vào nhà vệ sinh, ấn xả nước, không còn một mảnh.

(Editor: móa cái dòng này mốt kiếm lại ăn không có nè, tin tui đi =)))
Toàn bộ quá trình thần sắc cô băng lãnh, phảng phất như là ở vứt bỏ một thứ rác rưởi có cũng được không có cũng được.

Thân Tự Cẩm sẽ không nghĩ tới nàng run lẩy bẩy vất vả hạ mua bông tuyết tô đều bị Xa Cố Lai mất đi, dưới mắt nàng chính đầy mắt vui vẻ đi trong viện cho chó ăn.

*
Nguyên chủ có nuôi một con chó con rất nhỏ, màu nâu.

Thân Tự Cẩm rất thích động vật nhỏ, nhưng mẹ của nàng không thích, thậm chí đem chú chó của nàng nuôi vứt bỏ, từ đó về sau nàng cũng không nuôi nữa.

Giống như thứ gì nàng thích thì trên cơ bản nàng không thể có được.

Dưới mắt mẹ không thấy, bản thân nàng rốt cuộc có thể nuôi chó, nàng tự nhiên vui vẻ vô cùng.

Thân Tự Cẩm đem cơm thừa đổ vào trong chén, ngồi xuống, đầu gối lên trên đầu gối, cười nhàn nhạt nhìn lấy chó con.

Bên ngoài gió lớn, nàng che miệng nặng nề mà ho khan vài tiếng, ánh mắt đặt ở thân chó con một giây cũng không có rời đi.

Nàng thỉnh thoảng sẽ sờ nó một cái, chó con khôn khéo ở trong lòng bàn tay nàng cọ cọ.

Nàng thuở nhỏ không được người yêu thích, chó con là sinh vật duy nhất đem lại niềm vui vẻ cho nàng.

Nàng thích chó con không ghét nàng.

Sắc trời sắp muộn, Thân Tự Cẩm làm cơm tối xong, đi lên lầu gọi Xa Cố Lai ăn cơm, Xa Cố Lai tự mình băng bó vết thương, đối với người tới lông mày không nhích một chút.

"Cần tôi giúp chị không?"
"Không cần.

" Xa Cố Lai lãnh đạm nói.

"À.


" Thân Tự Cẩm sờ sờ cái mũi, "Ăn cơm đi.

"
Nàng đi lên trước, "Tôi đỡ chị đi xuống nha.

" Ánh mắt lơ đãng quét đến trên hộp đồ ngọt trống rỗng, ngạc nhiên hỏi "Chị đều ăn xong rồi sao?"
Xa Cố Lai lông mày động lòng một chút, không có ưu tư nói "Ừ.

"
Thân Tự Cẩm cười to ra tiếng, nàng tư tưởng đơn thuần, chỉ sẽ cảm thấy Xa Cố Lai rất thích nàng mua bông tuyết tô, cố gắng của nàng không có bị cô phụ.

Có rất ít người có thể tiếp nhận nàng, mẹ cảm thấy nàng dối trá ghê tởm, để nàng cút, bằng hữu luôn cảm thấy nàng có bệnh tâm thần, không dám nhận đồ vật một người bị bệnh thần kinh đưa.

Hảo tâm của nàng toàn hoàn thất bại, rõ ràng nàng chính là một tấm chân tình.

Dần dà, Thân Tự Cẩm cũng rất ít bày cho người khác hảo ý, dù sao cũng không có người nào nguyện ý tới gần nàng.

Nàng tiếp nhận thiện ý quá ít, đến mức cảm thấy Xa Cố Lai có thể thích nàng đưa đồ vật đều để nàng mười phần vui vẻ thỏa mãn.

Nhìn, hảo ý của nàng cũng là có thể được người tiếp nhận.

Xem ra nữ chủ cũng không có xấu như vậy, quả nhiên thân là nữ chủ còn là thiện lương a.

Xa Cố Lai không hiểu nàng đang cười cái gì.

Cái này có gì buồn cười.

Bệnh thần kinh.

Thân Tự Cẩm là một người rất dễ dàng thỏa mãn vui vẻ, nàng hiện tại liền mười phần vui vẻ, nhìn Xa Cố Lai xinh đẹp mặt đều mỹ lệ hơn rất nhiều.

Nữ chủ còn rất tốt.

Mà Xa Cố Lai càng phát giác nàng điên rồi.

Lúc ăn cơm, Xa Cố Lai vẫn như cũ không nói lời nào, Thân Tự Cẩm cảm xúc không hiểu dâng trào kích động, con mắt ngậm lấy chấm nhỏ như nói thiên mã hành không.


Xa Cố Lai theo không kịp suy nghĩ của nàng, chỉ cho rằng nàng đang nổi điên.

"Cô có thể ăn cơm không?" Xa Cố Lai nghe xong Thân Tự Cẩm lần thứ ba bảo hôm nay nhìn thấy một nữ nhân cầm đao muốn chém nàng, không thể nhịn được nữa cắt ngang nàng.

"A?" Thân Tự Cẩm đầu tiên là bối rối một chút, sau đó vừa cười lên, mặt mày cong cong, lộ ra một loạt răng trắng nhỏ, yêu kiều nói "Không được.

"
"Cái gì.

"
"Tôi dạ dày thối rữa, bên trong có rất nhiều côn trùng.

" (Vậy không á hèn gì bả không nghĩ bị điên cũng uổn:3)
Xa Cố Lai: "! "
Cái gì cùng cái gì.

- -------------------
Tác giả có lời muốn nói:
Tiểu Cẩm là một đáng thương lại ngây thơ tiểu cẩu cẩu, là một lạc quan lại thích cười hài tử.

Mà bây giờ lai tỷ đối Tiểu Cẩm hờ hững lạnh lẽo, ghét bỏ nàng ngây thơ đơn thuần, lại chán ghét nàng cười, phía sau lai tỷ khóc cầu nàng Tiểu Cẩm đối nàng cười một cái, nhưng Tiểu Cẩm đã không muốn cười.

Xa Cố Lai::)
Cảm tạ xem duyệt.

- ---------------
Editor: mỗi chương tác giả viết tầm khoảng 2k chữ thôi nên mình sẽ tranh thủ edit nhanh một chút để hoàn sớm nhất có thể nhé!!.