Pháp Y Phu Nhân Lạnh Lùng

Chương 66: Bùi tư nhan mất tích




Hồ sơ của vụ án 20 năm trước rất nhanh được tìm lại, Triệu Minh đọc đại khái nội dung, hung hăng ném hồ sơ xuống mặt đất: “Một đám chó, Bùi gia này thật sự là thương thiên hại lý! Hừ…”

Bạch Thiếu Ngôn nghi hoặc nhặt hồ sơ lên, mặc dù chỉ là sơ lược, nhưng nhịn không được thở dài, “Một nhà ba người này thật đáng thương, thật vất vả mới nhận được thầu công trình, Bùi thị lại nói công trình không đủ chuẩn nghiệm thu, không trả tiền lương, mà người chủ thầu cũng quá thành thật, đến Bùi thị đòi tiền! Khi Bùi thị không chấp nhận trả tiền lại lựa chọn nhảy lầu để kết thúc sinh mạng! Mà Bùi thị lại không cấp tiền bồi thương, lại không lên tiếng nhận lỗi, khi đó Bùi gia có thể coi là địa vị tại thành phố C!”

Đông Thu Luyện không nói gì, nhưng Triệu Minh nhíu mày: “Mau đến Bùi thị, tôi muốn liên lạc với người phụ trách, chuyện này không nhỏ, không chừng hung thủ đang tìm đối tượng, tên biến thái này luôn tìm những đứa trẻ để ra tay, tôi cảm giác được có chuyện không tốt sắp diễn ra!”

Không lâu sau đó có tin tức truyền đến, “Đội trưởng, không xong, nhị tiểu thư Bùi gia được phát hiện đã ngất ở phòng làm việc còn đại tiểu thư Bùi gia không thấy! Chúng tôi đã phái người đuổi theo nhưng không được, màn hình giám sát hẳn đã bị người này ngắt mất!” Nói xong liền lấy ra mấy ra giấy chụp.

Triệu Minh cùng tổ trọng án đã truy tìm Triệu Tuấn đã lâu, nên vừa nhìn ảnh chụp đã biết người này là ai, “Người ở Bùi thị ăn cơm trắng sao, tội phạm truy nã có thể ra nhà toà nhà tuỳ ý vậy sao!” Triệu Minh nắm chặt quả đấm hung hăng đám đến cái bàn bên cạnh, làm cho nước trong ly ở bàn bắn tung toé.

“Nghe báo lại là có một nhân viên ở Bùi thị đã bị bất tỉnh ở một hẻm nhỏ gần đó, hẳn là tráo đổi thân phận, đội trưởng, chúng ta nên làm gì bây giờ!”

“Còn có thể làm sao, điều tra camera giám sát toàn thành phố, lập tức tra ra hướng đi của hung thủ!” Triệu Minh cảm thấy đây là vụ án khó nhất trong nhiều năm qua.

Người của tổ trọng án lúc này đang hoảng loạn cùng bận rộn, còn Đông Thu Luyện vẫn ngồi một bên thảnh thơi uống trà, từ từ lật xem hồ sơ năm đó, vụ án của năm đó rất nhiều điểm khả nghi, nhưng lại làm cho người ta không chú ý đến, trong lòng của hắn khẳng định rất hận đi, trong hồ sơ có nhắc đến khi đó hắn tận mắt nhìn thấy toàn bộ quá trinh nhảy lầu, thật sự rất đáng thương.

Trong nháy mắt, tin cảnh sát đến Bùi thị được lan truyền nhanh chóng, công nhân viên Bùi thị không biết chuyện gì đã xảy ra, lúc này trong bệnh viện Bùi Tử Đồng cảm thấy đầu của ả thật sự rất đau, trên mặt cũng đau, tựa như có vật gì đó đánh mạnh lên, mà cảnh sát thấy Bùi Tử Đồng tỉnh, đi đến hỏi bác sĩ xem có thể vào lấy khẩu cung hay không.

“Xin hỏi Bùi tiểu thư, cô có nhớ được chuyện trước khi cô hôn mê không? Phiền cô nói cặn kẽ lại quá trình, bởi vì chị của cô cũng là Bùi quản lý.. Bùi Tư Nhan đã bị hung thủ bắt đi, hung thủ được phán đoán là sát thủ liên hoàn của thành phố C, nên làm phiền Bùi tiểu thư nhớ lại chi tiết!”

Bùi Tử Đồng không biết làm sao, trong lòng cảm thấy vui vẻ, quả nhiên làm nhiều chuyện xấu, ngay cả tội phạm giết người cũng bắt mày chứ không phải tao!

“Thẹn thùng, sau khi tôi cùng chị gái vào phòng làm việc, tôi cảm thấy được có người ở phía sau đánh một cái, sau đó tôi liên mất đi tri giác!” Bùi Tử Đồng không quên xoắn xoắn tóc của ả, “Thẹn thùng, tôi có chút không thoải mái, làm phiền gọi bác sĩ đếm dùm tôi!”

Hai cảnh sát nháy mắt đầy hắc tuyến, không phối hợp, nhưng dù sao cũng là con gái, bọn họ không thể bức cung, huống chi cô ta nhìn thật mảnh mai.

“Rầm..” cửa bị kéo ra, Triệu Minh đen mặt đi đến, “Đội trưởng!” hai cảnh sát lập tức đứng lên, mà Triệu Minh kéo cái ghế ngồi xuống trước mặt của Bùi Tử Đồng, “Bùi tiểu thư, tôi chỉ nói với cô một lần, cô cố gắng nhớ lại chuyện phát sinh đến cùng là thế nào!”

“Hừ… anh thật buồn cười, cái gì tôi cũng không nhớ. Anh thế này là sao? Nghe không hiểu tiếng người hả!” Bùi Tử Đồng là ai, ngoại trừ ăn nói khép nép với người ở Bùi gia, ở đâu chịu nổi tính khí của một cảnh sát, hừ lạnh một tiếng, khuôn mặt khinh thường!

“Nếu Bùi tiểu thư không phối hợp, chúng tôi sẽ không khách khí, bác sĩ đã nói, Bùi tiểu thư đã không còn trở ngại, mang về cục thẩm vấn!” Triệu Minh nói xong liền trực tiếp đứng dậy rời đi, lưu lại mặt mũi tràn đầy kinh ngạc của Bùi Tử Đồng bị người khác kéo từ trong chăn ra, “Này này này… Bọn lưu manh các người, các người thả tôi ra, tôi muốn kiện các người, tôi sẽ kiện các người, bọn lưu manh các người, buông tay cho tôi….”

Bùi Tử Đồng còn mặc quần áo bệnh nhân, đầu tóc rối tung, không còn bộ dáng đại minh tinh thường ngày, có một ít người thăm bệnh lấy điện thoại di động ra chụp hình, nhưng ngại có cảnh sát ở đây nên chỉ lén lén lút lút, Triệu Minh quay đầu nhìn thoáng qua Bùi Tử Đồng: “Bùi tiểu thư, phiền cô phối hợp với chúng tôi, đây là nghĩa vụ của mỗi công dân, Bùi tiểu thư là nhân vật công chúng nên càng nên phối hợp!”

“Anh cũng biết tôi là người của công chúng sao, chẳng lẽ không biết minh tinh quan trọng nhất là hình tượng sao, các người xem bộ dạng hiện tại của tôi ở đâu còn hình tượng, tôi muốn kiện các người xâm hại danh dự của tôi!” Bùi Tử Đồng hô to, Triệu Minh chỉ cảm thấy lỗ tai thật khó chịu.

Cô gái này có bênh phải không, khi ở phòng bệnh không chịu phối hơp, hiện tại mang về cục cũng là tự cô ta làm, cái gì mà xâm hại danh dự, nếu mà có, thì tốt! Cô gái này còn nổi tiếng sao? “Nhanh lên, thời gian cấp bách! Hai người chưa ăn cơm sao, còn không mau một chút!”

Hai cảnh sát vừa nghe lời này vội vang kéo Bùi Tử Đồng ra khỏi bệnh viện.

Bùi Tử Đồng vừa đến cục cảnh sát, ở cổng cục đã có một đám phóng viên vây đến, vừa nhìn thấy Bùi Tử Đồng đi vào, lập tức giống như bơm máu gà tranh nhau chụp ảnh.

Thật vất vả vào cục cảnh sát, Bùi Tử Đồng vừa mới bình phục tâm tình lại bị lay động, bởi vì ả thấy người mà ả chửi bới liên tục trong vài ngày gần đây, không ai khác, chính là Đông Thu Luyện, Đông Thu Luyện từ trong phòng xét nghiệm đi ra, trong tay cầm báo cáo, trên người mặc một cái áo khoác trắng, đầu tóc cẩn thận được buộc phía sau, trên mặt không chút phấn, nhưng lại làm cho nhiều cô gái hâm mộ bởi làn da mịn màng trắng noãn, Đông Thu Luyện lúc này còn cầm một cái ly, trên mặt không chút biểu cảm, làm cho Bùi Tử Đồng phát điên.

Nhất là lúc nhìn về phía Bùi Tử Đồng, Bùi Tử Đồng còn kêu ngạo ngẩng đầu tạo dáng giống như một con khổng tước, cao ngạo nhìn Đông Thu Luyện, Đông Thu Luyện cảm thấy cô gái này thật trẻ con, trực tiếp đi ngang qua ả ta, thuận tiện ném ra một câu: “Nhàm chán!”

Trên mặt của Bùi Tử Đồng đều cứng leij, Triệu Minh chỉ gật đầu nhìn Đông Thu Luyện tiếp nhận báo cáo trên tay của Đông Thu Luyện, sau đó liền mang Bùi Tử Đồng vào phòng thẩm vấn!

~HẾT CHƯƠNG 66~