Phế Hậu Hiện Đại Thiên

Chương 23






Tầm mắt Thiên Nhã nhìn mình, khiến Tiêu Cửu Thành cảm thấy Thiên Nhã chắc chắn đã hiểu lầm gì rồi.

"Chào buổi sáng." Thiên Nhã nhàn nhạt lên tiếng.

"Thiên Nhã muốn ăn gì, em làm cho chị ngay." Tiêu Cửu Thành rất nhiệt tình nói.

"Tôi muốn ăn bò bít tết." Độc Cô Thành lại không khách khí đặt bữa sáng cho mình.

Tiêu Cửu Thành nghĩ mình còn chưa bắt được Thiên Nhã, Độc Cô Thành đã không còn coi mình như người ngoài nữa, cậu em vợ này tự giác quá.

"Tùy đi." So với sự nhiệt tình của Tiêu Cửu Thành, Thiên Nhã lạnh nhạt hơn rất nhiều, bây giờ đối với Thiên Nhã mà nói, không quá khó ăn, có thể lấp đầy bụng là được.

Tuy Thiên Nhã lạnh nhạt hơi làm tổn thương sự tích cực của Tiêu Cửu Thành, nhưng Tiêu Cửu Thành đã sớm chuẩn bị tâm lí đối với thái độ của Thiên Nhã, cho nên cô vẫn vui vẻ vào phòng bếp.


"Em thấy Tiêu Cửu Thành rất tốt, không chỉ hiền huệ, tính tình cũng không tệ lắm." Độc Cô Thành nhìn bóng lưng Tiêu Cửu Thành, biểu lộ cảm xúc bình luận.

"Nếu em thích, bẻ thẳng cô ta là được." Thiên Nhã vốn chỉ thuận miệng nói, sau khi nói xong, Thiên Nhã lại cảm thấy chủ ý này khá tốt, nếu Độc Cô Thành có thể tóm được Tiêu Cửu Thành, vậy không phải cướp đi người phụ nữ Lý Quân Hạo yêu nhất sao?
"Không không không, em không có ý đấy với cô ta, em chỉ thuận miệng nói thôi, hơn nữa chắc chắn cô ta thích phụ nữ, em nhất định không được, nói không chừng chị có thể làm được đấy." Độc Cô Thành thật sự cảm thấy nếu chị có hứng thú đối với Tiêu Cửu Thành, tóm lấy Tiêu Cửu Thành, dễ như trở bàn tay.

Thiên Nhã hung hăng liếc xéo Độc Cô Thành một cái, sao mình có thể thích phụ nữ được, lại còn là Tiêu Cửu Thành, cũng chỉ có Độc Cô Thành nói chuyện không biết nghĩ mới phát ngôn vậy được.

"Em cảm giác Tiêu Cửu Thành có hứng thú với chị, vừa rồi cô ta khen dáng người chị đẹp hơn cả người mẫu trong tạp chí ở ngay trước mặt em.

Đàn ông chú ý dáng người của phụ nữ, hơn phân nửa là muốn xxx* cô ta, Tiêu Cửu Thành nói thích phụ nữ giống đàn ông thích phụ nữ, em thấy cô ta hơn phân nửa là có hứng thú với chị.

Chị không cảm thấy cô ta dường như rất ân cần với chị sao? Em thấy cũng giống biểu hiện ân cần khi đàn ông có hứng thú với phụ nữ..." Độc Cô Thành phân tích mạch lạc rõ ràng, nhưng cậu ta còn chưa nói xong, đã bị chị cậu ta tát cho một cái, đầu cũng sắp bị đập lệch đi rồi, cậu nhanh chóng ôm đầu, chị cậu ta mà trở nên hung dữ thì ra tay cũng không nhẹ nhàng.

*xxx: gốc là từ 艹(thảo), một biến thể/ngôn ngữ mạng dùng để thay thế, ẩn ý cho từ fuck trong tiếng Trung.

Mình sợ dịch hẳn ra thì hơi tục, không biết làm sao nên mình để vậy chắc mọi người hiểu ha:)
"Lại nói nhảm, xem chị dạy dỗ em thế nào!" Thiên Nhã lạnh lùng cảnh cáo nói, nàng rất muốn chặn cái tên Độc Cô Thành không biết giữ mồm giữ miệng này lại, chuyện vớ vẩn gì cũng nói ra được.

Độc Cô Thành thấy mình mới không nói nhảm, cậu ta nắm chắc tám phần, Tiêu Cửu Thành chắc chắn có chút hứng thú với chị cậu, nhưng bị cường quyền ép bức, Độc Cô Thành vẫn ngoan ngoãn ngậm miệng lại.

Cậu ta có thể khẳng định chị gái cậu ta tuyệt đối không có hứng thú với phụ nữ, cũng không có ấn tượng tốt với Tiêu Cửu Thành.


Một lát sau, Tiêu Cửu Thành mang bữa sáng ra, cô không làm bò bít tết cho Độc Cô Thành, mà làm ba phần sandwich, mình một phần, Độc Cô Thành một phần, Thiên Nhã một phần.

"Cô không chiên bò bít tết sao?" Độc Cô Thành nhìn chỉ có sandwich, hơi bất mãn hỏi.

"Sáng sớm ăn dầu mỡ như vậy không tốt, hơn nữa, làm một mình phiền lắm, cậu muốn ăn thì tự làm đi." Tiêu Cửu Thành không khách khí nói, Độc Cô Thành không coi mình như người ngoài, vậy mình cũng không cần quá khách khí.

Hơn nữa, cô thấy Độc Cô Thành có thể được ăn bữa sáng do mình làm, đều là hưởng phúc của Thiên Nhã, có ăn là tốt rồi, tùy ý chọn món ăn là quyền của Thiên Nhã, Độc Cô Thành không có quyền này.

"Có ăn thì ăn đi, còn chọn cái gì." Thiên Nhã tức giận nói với Độc Cô Thành, cũng cảm thấy Độc Cô Thành đúng là không coi Tiêu Cửu Thành như người ngoài.

Thiên Nhã cũng không bắt bẻ gì cầm sandwich Tiêu Cửu Thành chuẩn bị lên ăn.

Độc Cô Thành sẽ không tự mình xuống bếp, tuy không có bò bít tết để ăn, nhưng có sandwich để ăn, cũng đành ăn tạm, cầm lấy sandwich Tiêu Cửu Thành làm cắn một miếng to, hương vị cũng được.

Cậu ta nhìn chị mình, bất ngờ phát hiện sandwich của cậu ta và chị không giống nhau.

"Sao sandwich của tôi với chị ấy lại không giống nhau?" Rất rõ ràng sandwich của chị cậu tương đối dày, hiển nhiên nguyên liệu bên trong khá nhiều, Độc Cô Thành cảm thấy Tiêu Cửu Thành trọng sắc khinh bạn quá rõ ràng rồi.


Vốn dĩ Thiên Nhã không chú ý tới chi tiết này, Độc Cô Thành vừa nói như vậy, Thiên Nhã cũng nhìn thử sandwich của Độc Cô Thành, sandwich của Độc Cô Thành to nhất, nhưng lại hơi mỏng.

Thiên Nhã đồng thời nhìn thoáng qua sandwich của Tiêu Cửu Thành, phát hiện sandwich của Tiêu Cửu Thành giống của Độc Cô Thành, nói cách khác sandwich của mình được làm đặc biệt.

Giờ khắc này, Thiên Nhã nhớ tới lời vừa rồi Độc Cô Thành nói với mình.

Tiêu Cửu Thành vốn mang theo chút tâm tư nho nhỏ, sandwich của Thiên Nhã đúng là làm riêng, của mình và Độc Cô Thành đơn giản hơn chút.

Dù sao Độc Cô Thành và Thiên Nhã đều không phải người cẩn thận, Tiêu Cửu Thành cho rằng sẽ không bị phát hiện, không nghĩ tới lại bị Độc Cô Thành phát hiện, còn vạch trần trước mặt mọi người, Tiêu Cửu Thành cảm giác tâm tư nho nhỏ của mình bị bại lộ hoàn toàn, đặc biệt là lúc Thiên Nhã đưa ánh mắt thăm dò tới, Tiêu Cửu Thành có chút đứng ngồi không yên.

Tiêu Cửu Thành cảm giác được, bây giờ là lúc thử thách sự nhanh trí của mình, tìm cái cớ lừa gạt cho qua chuyện, dù sao nàng không muốn tâm tư của mình bị bại lộ ra quá sớm..