Phế Sài Muốn Nghịch Thiên: Ma Đế Cuồng Phi

Chương 1184: Di Tích 2




Nàng có Thượng Cổ Thần Tháp trong tay, có thể tạm thời trốn tránh nguy hiểm, nhưng mà những người khác lại không được vận khí tốt như vậy, toàn bộ sẽ biến mất bên ngoài di tích, một người cũng không còn!

Sắc mặt Phong Ngọc Thanh có chút trầm trọng xuống, ngóng nhìn đại môn rộng mở, trầm giọng nói: " Ta cảm nhận được bên trong di tích còn có rất nhiều nguy hiểm! Cho nên, ta cũng không biết rốt cuộc đi tới nơi này đúng hay sai!"

Bất quá, nếu cho hắn thêm một cơ hội, hắn vẫn như cũ mà tiến đến.

Nguyên nhân của hắn chỉ có một, chính là đạt được phần truyền thừa kia.

Chỉ cần có được truyền thừa, nói không chừng cũng đủ để chiến thắng Phong Tiêu Tiêu!

Vận trưởng lão xụ mặt, nhìn về phía hai người đứng bất động là Cố Nhược Vân cùng Phong Ngọc Thanh, trong ánh mắt đen tối không rõ: " Vừa rồi có phải các ngươi biết di tích này có nguy hiểm?"

Nếu không mà nói, vì sao không cùng với mọi người đi vào, mà lựa chọn đứng yên bất động?

" Vận trưởng lão, ngươi quá xem trọng bọn họ," sau khi Mai trưởng lão nghe được chất vấn của nữ tử bên cạnh, phụt một tiếng nở nụ cười, đôi mắt yêu kiều tràn đầy thần sắc trào phúng, " Bọn họ chẳng qua là nhát gan thôi, căn bản không có khả năng biết được trong di tích có nguy hiểm!"

Vận trưởng lão không nói gì, dung nhan trước sau một mảnh thâm trầm, nàng đều cảm thấy nữ nhân bên người Phong Ngọc Thanh cũng không đơn giản.

Nói cách khác, trong trường hợp này Phong Ngọc Thanh tuyệt đối sẽ không mang nàng theo.

Không sai!

Xác thật Phong Ngọc Thanh không hề ăn chơi trác táng, cũng không đại biểu hắn ngốc, khi nào nên làm cái gì hắn vẫn rõ ràng.

" Đi thôi."

Mai trưởng lão khinh bỉ nhìn Cố Nhược Vân, tiếp theo dẫn mọi người Mị Tông lần nữa hướng về phía di tích.

" Nguy hiểm đã đi qua, tạm thời chúng ta sẽ không gặp cạm bẫy gì khác, bất quá di tích rốt cuộc không giống bình thường vẫn là vạn lần cẩn thận."

Nhìn đám người Mai trưởng lão hướng về phía di tích, Vận trưởng lão tầm ngâm nửa ngày, cũng không nhịn được đuổi theo.

..............

Bên trong di tích, một mảnh cổ xưa, mang theo rỉ sét loang lổ ánh vào trong mắt mọi người.

Toàn bộ bên trong di tích, an tĩnh đến nỗi mọi người chỉ nghe được tiếng động trong di tích, không ngừng vọng lại một cách trống trải......

Trải qua một hồi nguy hiểm ngoài cửa di tích, cùng lắm chỉ còn lại một nửa cường giả, nhưng đồng dạng cũng có ít cường giả rất mạnh, nhiều người như vậy đều muốn một phần truyền thừa kia sợ là không có dễ dàng.

" Rốt cuộc ngươi là người nào?"

Thời điểm Cố Nhược Vân đang quan sát lăng mộ, một đạo âm thanh trầm thấp vang lên bên tai: " Hơn nữa, ngươi cùng thiếu gia Phong Cốc ở bên nhau rốt cuộc có ý đồ gì?"

Cố Nhược Vân giật mình, quay đầu nhìn Vận trưởng lão có chứa ánh mắt chất vấn, nhàn nhạt nâng lên khóe môi: " Ta chỉ là một cái tiểu tốt vô danh, chẳng lẽ ngươi cho rằng ta sẽ là ai?"

" Mị Tông chúng ta bất luận như thế nào đều phải có được truyền thừa kia," con ngươi Vận trưởng lão càng thêm âm trầm, lạnh giọng nói, " Nếu ngươi dám can đảm cùng chúng ta tranh đoạt, chờ đợi ngươi chính là sự đuổi giết của toàn bộ người Mị Tông! Cho nên, cô nương, ngươi hãy hảo hảo suy xét một chút rõ ràng đi, rốt cuộc muốn hay không muốn trợ giúp Phong Ngọc Thanh!"

Nói xong lời này, nàng không nói thêm bất cứ cái gì nữa, xoay người hướng đội ngũ Mị Tông đi đến.

Mai trưởng lão hơi hơi nhíu mày, hiển hiên đối với Vận trưởng lão có chút bất mãn.

Nha đầu này còn không phải là muốn nịnh bợ Phong Cốc, cho nên đi câu dẫn nhị thiếu gia Phong Cốc sao? Nàng có thể có năng lực gì? Dù sao, truyền thừa trong di tích này cuối cùng vẫn là Mị Tông bọn họ, không ai có thực lực có thể tranh đoạt cùng Mị Tông bọn họ!