Phế Sài Muốn Nghịch Thiên: Ma Đế Cuồng Phi

Chương 1687: Ba năm (mười hai)




Edit: kaylee

Cố Nhược Vân hơi hơi dương môi, mở ra ôm ấp với nãi oa oa, nàng nhợt nhạt nở nụ cười: “Làm sao vậy? Không quen biết mẫu thân sao?”

Âm thanh của nàng rất là nhu hòa, làm thân mình nho nhỏ của Tiểu Tầm Nhi bỗng dưng cứng lại, đột nhiên, nó ‘oa’ một tiếng chạy như điên về phía Cố Nhược Vân, thân mình mềm mại đâm vào bên trong ôm ấp của nàng.

“Mẫu thân, Tầm Nhi thật muốn mẫu thân ôm một cái, chỉ là mẫu thân vẫn luôn không để ý tới Tầm Nhi, mẫu thân, người không cần không để ý tới Tầm Nhi, chờ Tầm Nhi trưởng thành, sẽ cùng mẫu thân cùng đi tìm cha.”

Cố Nhược Vân sửng sốt một chút, ánh mắt kinh ngạc nhìn về phía Tá Thượng Thần.

Tiếp xúc đến ánh mắt kinh ngạc của nàng, Tá Thượng Thần nhún nhún vai: “Tiểu Tầm Nhi không phải hài tử bình thường, hắn thông minh ngay cả ta đều thực kinh ngạc, ta đoán chừng hiện tại chỉ số thông minh của hắn khoảng tám tuổi, cho nên, ta đã nói tất cả mọi chuyện cho hắn, Tầm Nhi thực nghe lời, cũng thực hiểu chuyện, biết ngươi đang làm chuẩn bị vì cứu Thiên Bắc Dạ, hắn vẫn luôn không dám quấy rầy ngươi.”

Nghe được lời Tá Thượng Thần nói, tâm Cố Nhược Vân chợt đau một chút, nàng nâng tay lên ôm Tiểu Tầm Nhi vào trong lòng ngực, trong mắt rũ xuống hiện lên một chút áy náy.

“Xin lỗi, Tầm Nhi, mấy năm nay, ta bỏ qua con.”

Tiểu Tầm Nhi chớp mắt to, thiên chân vô tà nhìn Cố Nhược Vân: “Mẫu thân, khi nào thì chúng ta đi tìm cha và cữu cữu?”

“Cữu cữu con?”

Cố Nhược Vân lại lần nữa kinh ngạc nhìn về phía Tá Thượng Thần, ánh mắt kia hàm chứa trêu đùa làm Tá Thượng Thần có chút xấu hổ, hắn ho khan hai tiếng, giải thích ra tiếng: “Ta không chỉ nói với tiểu Tầm Nhi huynh trưởng ngươi, còn nói qua phụ mẫu của ngươi, ta chỉ là làm hắn nhận thức người thân của mình một chút mà thôi.”

Lời này vừa ra, âm thanh mềm mại của Tiểu Tầm Nhi lại vang lên lần nữa: “Cha nuôi nhắc tới cữu cữu 1001 lần, nhắc tới cha 530 lần, nhắc tới gia gia nãi nãi chỉ có hơn một trăm lần.”

“Tiểu Tầm Nhi!”

Tá Thượng Thần muốn ngăn cản Tiểu Tầm Nhi, rõ ràng đã không kịp rồi, tiểu gia hỏa cổ linh tinh quái này đã nói ra đoạn lời nói này.

Đặc biệt là, tiểu gia hỏa này còn không biết đã xảy ra chuyện gì, ánh mắt vô tội nhìn về phía hắn: “Cha nuôi, Tầm Nhi nói sai rồi sao?”

Đối mặt với tiểu gia hỏa thiên chân vô tà kia, lời nói trách cứ của Tá Thượng Thần đều nói không nên lời, hắn khẽ thở dài một tiếng, trên mặt hiện ra đều là vẻ bất đắc dĩ.

“Tiểu Vân Nhi, khi nào thì Tử Tà thức tỉnh?”

Tá Thượng Thần như là nhớ cái gì, ánh mắt chuyển về phía Cố Nhược Vân: “Hắn tỉnh chúng ta sẽ có thể rời đi nơi này.”

“Tử Tà.”

Cố Nhược Vân hơi hơi dương lên khóe môi: “Nếu ngươi tỉnh, thì xuất hiện đi.”

Một âm thanh tà mị bỗng nhiên vang lên, truyền khắp ở trong toàn bộ sơn động.

“Nha đầu, ta chỉ là hôn mê mấy năm mà thôi, ngươi vậy mà đều đã sinh hài tử với tên Thiên Bắc Dạ kia?”

Bóng dáng màu tím xuất hiện ở phía sau Cố Nhược Vân, muốn ôm nàng như bình thường, nhưng cuối cùng, nam tử tuấn mỹ tà mị này vẫn là thả xuống tay nâng lên, trong con ngươi màu tím ẩn chứa ý cười.

Không có người biết, dưới ý cười của hắn có bao nhiêu chua xót và khổ sở, lại có bao nhiêu không cam lòng……

“Tử Tà, ta cần ngươi hỗ trợ.”

Cố Nhược Vân cũng không có nhìn ra sự khác thường của Tử Tà, ánh mắt thanh lãnh chuyển về phía nam tử đứng ở phía sau mình.

“Ngươi muốn phá vỡ trận pháp?” Tử Tà dương môi cười nhạt: “Được! Nhưng mà, tiểu gia hỏa này là hài tử của ngươi và Thiên Bắc Dạ? Xem ra trong mấy năm ta ngủ say này, bỏ lỡ quá nhiều thứ.”