Phế Sài Muốn Nghịch Thiên: Ma Đế Cuồng Phi

Chương 71: Tỷ thí, nghịch chuyển (chín)




Cố Nhược Vân không nói gì, nhàn nhạt nhìn về phía Hồn Phi đứng ở trước mặt.

"Cố Nhược Vân, có phải ngươi sợ hãi hay không?" Lăng Hi ha ha cười phá lên, âm lãnh nói, "Yên tâm đi, nếu ngươi sợ hãi, vậy thì nhận thua trước, còn có thể giữ lại tính mạng của ngươi, chẳng qua đường đường nữ nhi của Cố Thiên lại có thể sẽ là tính tình yếu đuối này, ngươi quả thực làm cho huynh trưởng của ngươi mất mặt, may mà cha nương ngươi chết sớm, nếu không cũng sẽ bị ngươi chọc tức chết!"

Lăng Hi nói rất là thống khoái, nhưng không có phát hiện hơi thở trên người Cố Nhược Vân từng chút lạnh xuống.

"Rất nhanh ngươi sẽ hối hận vì lời nói này của ngươi!"

Nàng ngẩng đầu, đôi mắt vốn trong suốt vào lúc này tràn đầy lạnh lẽo: "Giấy sinh tử này, ta ký!"

"Hối hận?" Lăng Hi khinh thường bĩu môi, "Đến lúc đó người hối hận không biết là ai! Cố Nhược Vân, ngươi không có cha nương, cho nên, ta không trách ngươi cuồng vọng như vậy, dù sao không ai dạy ngươi làm người phải khiêm tốn." (L: chắc mất 1 đoạn, chị Vân nói tên Lăng Hi sẽ hối hận khi ký giấy sinh tử ~ à, Lăng Hi có cha có nương nhưng chắc cũng chưa được dạy làm người phải khiêm tốn nha ~)

Hắn không tin, bản thân đã đột phá đến cảnh giới Võ Giả, còn có sợ hãi nữ tử này?

Hồn Phi nhìn nhìn hai người, nói: "Giấy sinh tử hai người các ngươi đã ký, kế tiếp liền bắt đầu trận đấu."

Trước khi tới, Luyện Khí Tông cũng đã chuẩn bị tốt giấy sinh tử, hai người quét mắt nhìn nội dung trên trang giấy, đều thật sảng khoái ký tên của bản thân ở cuối cùng.

La Âm vội vã muốn tiến lên, lại bị người vây xem chen xuống phía sau, chỉ có thể trừng mắt nhìn.

"Cố Nhược Vân, xem ở trên mặt mũi của Cố Sanh Tiêu, ta sẽ không làm cho ngươi chết quá khó coi."

Bá!

Lợi kiếm vừa ra khỏi vỏ, giống như một vệt ánh sáng bén nhọn áp sát Cố Nhược Vân.

Ở trước khi kiếm quang đến ót của nàng, thân mình nàng né sang một bên, ‘loảng xoảng’ một tiếng, trên cửa gỗ của Bách Thảo Đường ở phía sau nhiều hơn một vết kiếm mảnh dài.

Thừa dịp lúc này, thân hình Lăng Hi lóe vài cái tới trước mặt Cố Nhược Vân, hắn nắm chặt chuôi kiếm trong tay, một ánh sáng màu đen theo mà ra, tản mát ra một cổ hàn khí âm lãnh.

Cố Nhược Vân không ngừng né tránh công kích của Lăng Hi, tuy rằng mỗi lần đều là hiểm hiểm tránh thoát, nhưng thực làm cho Lăng Hi tức phát cuồng.

Bản thân một nguời cảnh giới Võ Giả, lại có thể nhiều lần công kích đều bị người né được, nhất là nhiều người vây xem như vậy, làm cho hắn về sau còn tiếp tục lăn lộn như thế nào?

Rất mất mặt!

"Tụ Khí cấp sáu? Cố Nhược Vân tới Tụ Khí cấp sáu?"

Trong đám người truyền ra một tiếng kinh thán.

Cố Nhược Vân này không phải bị gọi là phế vật sao? Ngắn ngủn hai tháng thời gian, nàng nhưng lại tới Tụ Khí cấp sáu? Ngay cả Lăng Hi đột nhiên tăng mạnh vẫn như cũ so ra kém, vẫn là làm cho người ta nho nhỏ kinh ngạc một chút.

"Một Tụ Khí cấp sáu nho nhỏ, có cái gì đáng giá khiếp sợ?" Hồn Phi lạnh lùng nói, "Loại thực lực này, ngay cả tư cách tiến vào Luyện Khí Tông đều không có! Ở trong Luyện Khí Tông, cho dù là một kẻ quét rác đều là ở phía trên Võ Giả."

Thực lực cấp bậc Tụ Khí, lão hoàn toàn chướng mắt, sở dĩ đến Thanh Long Quốc lựa chọn đệ tử, cũng chỉ là vì vị cường giả kia đến mảnh đại lục này! Chỉ là bọn hắn đi đến Thanh Long Quốc đã lâu, vẫn còn không tìm ra vị cường giả kia đến cùng là buông xuống ở trên người vị thiên tài nào.

"Cố Nhược Vân, ngươi thích trốn như vậy, vậy hiện tại, ta liền cho ngươi không có chỗ có thể trốn!"

Lăng Hi hận nghiến răng nghiến lợi!

Đúng lúc này, khí thế trên người hắn dần dần tăng lên, toàn bộ gió lốc trên bầu trời đều bắt đầu lao về phía hắn.

"Hả?" Cố Nhược Vân nhướng mày, lẳng lặng nhìn Lăng Hi, "Nếu ta không có đóan sai, hắn tu luyện công pháp là.........................."

"Nha đầu, cẩn thận!"

Trong linh hồn bỗng nhiên truyền ra âm thanh lo lắng của Tử Tà