Phế Sài Truy Mỹ Ký

Chương 17




Chương 17

Ánh mặt trời đầu tiên của buổi sáng sớm xuyên thấu qua cửa sổ khách sạn, chiếu xạ trên chiếc giường trắng noãn, một ngày mới đã bắt đầu rồi.

Lúc Lê Mộc tỉnh lại, bởi vì say rượu, đầu óc vẫn đang một hồi nhức một hồi đau, tựa như có con ong ở trên đầu hắn bay ong ong.

"Đầu đau quá a, cổ cũng mỏi a..." Lê Mộc mơ mơ màng màng nhéo nhéo đầu mình, lập tức lập thân trở mình lung tung.

Hai tay đưa lên không trung quơ quơ xem như duỗi thắt lưng, giây tiếp theo tay Lê Mộc liền đụng đến một thứ mềm mại.

Hm? Tay hắn, hình như đụng phải cái gì.

Lê Mộc có thể cảm giác được lúc này tay hắn chính đang đặt trên một thứ mềm mại, có độ ấm, còn úp xuống một địa phương trơn mịn. Cái gì mềm như vậy, hình như còn rất có xúc cảm nữa này.

Tham luyến cảm giác mềm mại kia liền lại không tự giác nhéo nhéo, một thoáng mơ mơ màng màng hắn tựa hồ cảm thấy có gì đó sai sai, từ khi nào gối đầu của khách sạn mềm nhũn như vậy.

Nhíu mày, ngẩng đầu, trợn mắt.

Nếu quả thật cho Lê Mộc thêm một lần cơ hội, hắn tình nguyện lúc này đây tiếp tục nằm xuống cũng tuyệt đối không mở mắt, hắn nhìn thấy gì, hai ngọn núi xinh đẹp ở ngay trước mặt, tiếp đó bên dưới mình sớm đã cương lên đụng vào mảnh đất tam giác bên dưới của đối phương, nhưng ngay lập tức hắn cảm giác sự tình không ổn rồi, bởi vì hắn vừa nhấc đầu liền nhìn thấy một đôi mắt chính đang gắt gao theo dõi hắn.

Hơn nữa, ánh mắt kia tựa hồ còn lộ ra một tia sát ý.

Nga, đây nhất định vẫn còn đang nằm mơ mà, hay là mơ tiếp đi, nghĩ đến đây Lê Mộc lại nhéo nhéo mềm mại trong tay, thập phần tự nhiên vừa ôm chầm mỹ nhân trong lòng vừa muốn nhắm mắt lại ngủ một giấc.

Giây tiếp theo, một tiếng kêu thảm thiết có lực xuyên thấu cực mạnh từ phòng 3601 truyền ra.

Âm thanh này kêu suốt từ khi Lê Mộc ở trên giường khách sạn thoắt cái bay lên thẳng đến sau khi Lê Mộc rơi xuống đất mới ngừng lại.

Lê Mộc trần truồng từ mặt đất đứng lên, bóp cái mông bị đạp đau của mình, vẻ mặt phẫn hận nhìn nữ nhân xinh đẹp trên giường đang gắt gao rụt ở trong chăn, "Uy, cô làm chi đá tôi, đau lắm có biết không! ~"

Ách... Từ từ, đau quá? Nằm mơ cũng sẽ đau sao, nhìn dưới đất quần áo tán loạn, chẳng lẽ là...

Ngay sau đó một tiếng thét chói tai lực xuyên thấu còn cao hơn nữa từ cùng một cái phòng truyền ra.

Lê Mộc không để ý đến mỹ nữ trên giường chính đang lạnh lùng nhìn hắn, vừa thét chói tai vừa tùy tiện nhặt lên kiện quần áo che tiểu bồn hữu ở phía trước vẫn luôn ngóc đầu của mình. Kết quả che chắn nó xong Lê Mộc mới phát hiện đây lại là một cái quần lót nữ, hơn nữa thứ đồ nhỏ này hoàn toàn che không được tiểu bồn hữu bởi vì chào cờ mà trướng to, cảnh này ngược lại giống như một tên biến thái cuồng tình dục đi trộm quần lót về YY.

Rốt cục cảm nhận được từ trên giường phóng đến ánh mắt phẫn nộ của người nọ, Lê Mộc lập tức liền kích động đến nói năng lộn xộn: "Tôi, cô, cô, tôi không phải cố ý!"

"Cút!!! ~~" Mỹ nữ trên giường rốt cục nhịn không được lửa giận trong lòng, lập tức bạo phát.

Lê Mộc đăm đăm nhìn ga giường hỗn độn cùng một vệt đỏ chói mắt trên sàng, chật vật lượm lên quần áo tán loạn trên mặt đất, rất nhanh mặc đồ nhỏ bên trong cùng ngoại khố xong liền mặt xám mày tro chạy ra ngoài cửa phòng 3601.