Phế Sài Truy Mỹ Ký

Chương 19




    Chương 19

"Xem như cái gì cũng không phát sinh?" Lê Mộc lập tức trợn tròn mắt, hắn có điểm hoài nghi mình có nghe lầm hay không. Trên thế giới sẽ có chuyện tốt như vậy, thượng người khác xong, còn có thể xem sự tình gì cũng không phát sinh qua?

Lê Mộc cắn mu bàn tay một cái, má ơi, đau! Điều này thuyết minh mình không phải đang nằm mơ.

"Đúng vậy, chúng ta tối hôm qua coi như cái gì cũng không phát sinh qua." Lãnh Huyên gật gật đầu, nhìn không chớp mắt Lê Mộc trước mặt, "Ta cũng không muốn ngươi phụ trách cái gì, ngươi, ngươi coi như tối hôm qua cái gì cũng không phát sinh là được."

Trời ạ! Thiên hạ thậm chí có chuyện tốt như vậy. Lê Mộc ở trong lòng kêu to.

"Cô sẽ không luẩn quẩn trong lòng chứ?" Lê Mộc như thế nào cũng cảm thấy hình như không phải đang nằm mơ, nàng liệu có nghĩ không thông, sau đó làm gì đó ngốc nghếch hay không? Tỷ như nhảy lầu, uống thuốc độc, mở khí than... Lê Mộc càng nghĩ càng sợ, tuy rằng không biết mình rốt cuộc vì sao vào phòng này, nhưng nếu sự tình cuối cùng biến thành như vậy, tội của hắn lớn rồi.

"Ngươi mới luẩn quẩn thì có?" Lãnh Huyên vừa nghe Lê Mộc nói nàng muốn tự sát, ngữ khí thoáng có dao động.

"Tôi, tôi sẽ phụ trách, cô vạn lần không cần luẩn quẩn trong lòng." Lê Mộc kiên định nói với nàng, bất quá về phần phụ trách như thế nào hắn hiện tại cũng nói không rõ.

"Ngươi phụ trách? Ngươi phụ trách như thế nào?" Lãnh Huyên lạnh mặt cố ý nói với Lê Mộc, chuyện đã như vậy rồi nàng ngược lại muốn xem xem Lê Mộc phụ trách như thế nào, chẳng lẽ muốn mình gả cho hắn làm vợ sao? ' Trời ạ, ta sao lại có ý niệm như vậy trong đầu. ' Lãnh Huyên cũng bị ý nghĩ của mình dọa thót tim, mình sao có thể nghĩ như thế, nàng không khỏi đỏ mặt.

"Tôi, tôi hiện tại cũng không biết, bất quá tôi, tôi sẽ phụ trách." Lê Mộc nhìn Lãnh Huyên mặt đỏ hồng trong lòng lại không khỏi nhảy dựng. Tối hôm qua một đêm triền miên trở thành nữ nhân Lãnh Huyên lúc này có phong vị rất khác biệt, làm hắn khó có thể dừng cương trước bờ vực.

"Ta không cần ngươi phụ trách, việc này cũng không phải toàn bộ là lỗi của ngươi, ta cũng sẽ không luẩn quẩn trong lòng, bất quá việc này vẫn là không cần nhắc lại thì tốt hơn, đúng không?" Thời điểm Lãnh Huyên nói ra lời này, đầu óc đã loạn thành một cục, nàng không biết nàng làm như vậy rốt cuộc đúng hay sai.

"Vậy, vậy..." Lần này Lê Mộc không biết nói như thế nào nữa.

"Không cần vậy vậy nữa, ta phải đi rồi." Lãnh Huyên đánh gãy lời nói của Lê Mộc. Nàng đứng lên, cảm giác được hai chân mềm nhũn, lại hút sâu một hơi khí lạnh, tối hôm qua mấy lần phóng túng đối với xử nữ như nàng thương tổn rất lớn.

"Cô không sao chứ?" Lê Mộc thấy Lãnh Huyên sắp ngã xuống, vội chạy tới đỡ lấy Lãnh Huyên, nhìn bộ dáng của nàng hắn thật muốn đem nàng ôm vào trong lòng hảo hảo mà an ủi.

"Ngươi, ngươi buông ta ra." Lãnh Huyên khẽ cắn môi tránh tay Lê Mộc. Hết thảy này đều là người nam nhân trước mắt gây ra, còn không biết xấu hổ hỏi nàng có sao không? Bất quá tối hôm qua hắn cũng giống mình làm nhiều như vậy, nhưng hôm nay buổi sáng hắn vẫn là thần thái dương dương, một chút mệt mỏi cũng không có, điểm này thật không công bằng.

"Cô muốn đi đâu? Tôi đưa cô đi." Lê Mộc vội buông tay mình ra, quan tâm hỏi han.

"Ta không muốn gặp lại ngươi, với lại ngươi dùng cái gì đưa ta." Trạng thái như thế này Lãnh Huyên không muốn về nhà để cho người trong nhà nhìn đến, hơn nữa Lãnh Huyên không biết tại sao hiện tại cứ nhìn Lê Mộc là trong lòng liền cảm thấy phi thường không thoải mái.

Lê Mộc lập tức liền nhớ tới ngày hôm qua trên đường một màn kia, biểu tình lập tức liền 囧 lên, nói thế nào đại mỹ nữ người ta cũng là cái thổ hào, cái gì ách kia đều phải hơn một ngàn vạn, nhà hắn cho dù là quan lại, nhưng xe hình như cũng chỉ là quân khu phân phối cho lão ba cùng gia gia dùng thôi.

Lê Tân, cũng chính là ba ba hắn tuân theo nguyên tắc nghèo dưỡng trai giàu dưỡng gái, cho nên trước kia đối với Lê Mộc kinh tế luôn luôn quản thực nghiêm, nghĩ tương lai Lê Mộc có thể đem Lãnh gia tiểu thư cưới về nhà thì không cần nuôi Lê Mộc đại đồ lười này nữa, kết quả đoạn thời gian trước Lê Mộc làm cho con dâu tương lai có tiền này của hắn chạy thoát mất, dẫn đến hiện tại tiền tiêu vặt của Lê Mộc một ngày chỉ có 20 khối, nghĩ đến đây, Lê Mộc đột nhiên phát hiện mình vẫn là một nghèo xú, một chút cũng không đổi, còn có tư cách gì đối mỹ nữ người ta phụ trách a

"Được thôi, đúng rồi, cho dù thế nào, cô cũng nên nói cho tôi biết cô tên là gì đi?" Lê Mộc vẻ mặt ủy khuất nhìn Lãnh Huyên, không cần ta, dù sao cũng phải nói cho ta biết tên đi.

Lãnh Huyên tựa hồ nghĩ muốn nói gì, rồi lại muốn nói lại thôi, cầm lên đồ đạc của mình, liền thẳng tắp đi về phía cửa, ngay lúc Lê Mộc dần dần thất vọng, trước khi cửa đóng một khắc nghe được một giọng nói hơi thanh lãnh.

"Lãnh Huyên."

————————————————————————————————————————

"Cái gì, ngươi nói ngươi thấy thiếu gia cùng Lãnh tiểu thư buổi sáng từ cùng một cái phòng đi ra?" Lê lão gia tử vẻ mặt kinh ngạc hỏi người trước mặt hắn.

Người trước mặt rõ ràng bị giọng nói sốt ruột của lão gia tử làm hoảng sợ, sửng sốt một lúc sau nói: "Vâng, đúng vậy, tôi vừa lúc trọ lại khách sạn, buổi sáng liền thấy Lãnh tiểu thư từ trong một gian phòng đi ra trước, ngay sau đó Lê thiếu gia cũng từ phòng đó đi ra."

"Nga ~ vậy thì chuyện này bắt đầu hay rồi." Lão gia tử trên mặt lập tức hiện ra biểu tình cáo già, người nọ nhìn thấy không tự giác rụt cổ một chút.

Lê lão gia tử đắm chìm trong thế giới của mình nhưng vẫn không quên dặn người nọ: "Chuyện này không được truyền ra, còn có khách sạn bên kia cũng phải xử lý một chút, ta không hy vọng người khác biết." Người nọ hiểu ý liền lui ra ngoài.