Phế Sài Truy Mỹ Ký

Chương 6





Chương 6

Qua thêm vài ngày, gia gia của Lê Mộc có đến một lần.

Thời điểm gia gia đi vào phòng bệnh của Lê Mộc, Lê Mộc còn đang ngủ.

Không có biện pháp a, toàn thân đều là thương, cũng không thể tùy ý ra ngoài đi lại, thời điểm Ôn Hinh không trực ban không ai chơi với hắn , một mình hắn cũng chỉ có thể ăn no ngủ kỹ.

Nhưng ai mà ngờ Lê lão gia tử vừa đến thấy Lê Mộc đang ngủ, liền trực tiếp động thủ đem Lê Mộc từ ổ chăn túm đi ra.

Lại nói Lê Mộc này từ nhỏ đã không cảm thấy hứng thú với nam nhân, ngược lại luôn đối với nữ sinh có hảo cảm, nhưng mà cụ thể thích nam hay nữ thì, bởi vì nàng chưa từng yêu đương, cho nên không cách nào kiểm chứng. Mà đúng lúc này Lê Mộc chính đang ở trong mộng chơi với một mỹ nữ tỷ tỷ không biết từ đâu tới, kết quả thoáng chốc bị Lê lão gia tử làm tỉnh, hậu quả là giật mình ngồi dậy, không cẩn thận liền đụng tới cánh tay trái bị thương, lập tức đau đến gào khóc.

Chứng cáu gắt khi rời giường của Lê Mộc trước nay đều có, bất quá mới vừa tỉnh lại còn đang mơ hồ, lại ngẩng đầu nhìn đến một lão gia gia, thấy bên cạnh ông nhiều người nghiêm thủ như vậy, liền đại khái đoán ra đây chính là cái gì thượng tướng gia gia kia, cho nên lửa giận chỉ có thể giấu trong lòng không dám phát tác.

"Lê Mộc a, thương dưỡng thế nào rồi, không sao, đại nam nhân chúng ta sao có thể cả đời chưa từng chịu thương, đừng có lầm bầm tự kỷ như trước kia nữa, một chút cũng không giống cháu của ta!" Thời điểm Lê lão gia tử nói lời này với Lê Mộc, căn bản ngay cả con mắt cũng không thèm nhìn, một bộ biểu tình ngạo khí làm Lê Mộc tức giận muốn mắng người, xem ra gia gia trên danh nghĩa này không thích đứa tôn tử này như tưởng tượng.

Hừ! Không thích thì không thích bái, vênh mặt cái gì với ta, ta cũng không phải tôn tử của lão, với lại nếu không phải lão bắt Lê Mộc đi đón vị hôn thê gì đó, Lê Mộc sẽ xảy ra tai nạn xe cộ sao! Lê Mộc không gây tai nạn xe cộ, ta đây sẽ chết sao?!

Mang theo nguyên tắc không sợ cường quyền, không cúi đầu trước thế lực ác, dù sao cũng không biết thượng tướng rốt cuộc lợi hại bao nhiêu , Lê Mộc trợn mắt trừng trở về, nói: "Hừ, cũng không phải ngài bị thương ngài đương nhiên không biết đau ~~ "

"Thật đúng là đồ vô dụng, thời điểm ta còn trẻ trâu giống như ngươi đã sớm ăn nằm chiến trường, lần nào bị thương cũng nhiều hơn ngươi ." Miệng vừa sảo, lão gia tử lập tức liền nghiêm túc lên.

"Xí, thượng tướng? Thượng tướng giỏi lắm à, ngài từng chết qua một lần sao?!!" Sặc, thiếu chút nữa nói lộ hết, Lê Mộc sâu sắc cảm thấy mình không thể tiếp tục cãi, bằng không tình huống hiện tại như vậy tuyệt đối dẫn đến hoài nghi, liền dứt khoát ngậm miệng lại một câu cũng không nói nữa.

Không riêng gì Lê lão gia tử, ngay cả người bên cạnh Lê lão gia tử đều lộ ra vẻ mặt kỳ dị, bởi vì chưa từng có người nào dám nói chuyện như vậy với Lê thượng tướng, huống chi là Lê Mộc Lê thiếu gia phía trước vốn lấy danh tiếng yếu đuối cùng ẻo lả nổi tiếng quân giới.

Lê lão gia tử cũng có một tia kỳ dị, bởi vì thằng cháu hắn từ trước đến nay luôn không dám nhìn hắn nói chuyện, chứ đừng nói là xem thường, thời điểm trước kia nhát gan muốn chết, lại còn ẻo lả, căn bản không giống cháu của hắn chút nào. Nhưng đó cũng không phải nguyên nhân lão gia tử không thích đứa cháu này, nguyên nhân căn bản vẫn là vì một ít vấn đề tình cảm trước kia của Lê Mộc, đã làm cho lão gia tử hoàn toàn mất đi kỳ vọng đối với hắn .

Lê lão gia tử đã nghe nói chuyện Lê Mộc mất trí nhớ, có vẻ như hắn phải đối đãi tiểu tôn tử này lại từ đầu, bất quá mặc kệ thế nào, có không tiền đồ thế nào đi nữa cũng được, chỉ cần Lê Mộc không còn đối đãi vấn đề tình cảm giống như trước là tốt rồi, dù sao Lê gia nhà hắn là ba đời đơn truyền.

Lão gia tử ngồi không được bao lâu thì rời đi, trước lúc đi ôn hoà bỏ lại một câu: "Có thời gian tới thăm nãi nãi ngươi một chút, bà ấy gần đây vô cùng lo lắng ngươi, chẳng qua bởi vì thân thể không thích hợp lặn lội đường xa nên không có đến, mới bảo ta tới thăm ngươi một chút..."

"Đã biết..."