Phế Sài Truy Mỹ Ký

Chương 9




    Chương 9

Nói đến tai hoạ ngầm, Lê Mộc mấy ngày nay luôn luôn tự hỏi, tràng tai nạn xe cộ kia, rốt cuộc là ai đối xe động tay động chân, sau này Lê Mộc đã từng hỏi người khác.

Sau tai nạn xe cộ, bởi vì khi đó mọi người đều vội vã đưa hắn đi bệnh viện, nên không ai trông nom chiếc Porsche màu đỏ bị vỡ thành bánh quai chèo kia, có thể là thời điểm đập lên xe hàng bình xăng đổ vào, qua vài phút, xe đột nhiên xảy ra nổ mạnh, hơn nữa đem xe đốt đến hoàn toàn thay đổi, ngay cả giám định sự cố đều không làm được.

Rốt cuộc là ai làm ra chuyện như vậy, hận hắn như vậy, đến mức muốn đẩy Lê Mộc vào chỗ chết.

Hơn nữa ngay tại thời điểm hắn ra tai nạn xe, cái vị hôn thê chưa từng thấy mặt kia của hắn cũng biến mất, thẳng đến bây giờ còn không có tin tức, trận tai nạn xe cộ này liệu có quan hệ với nữ nhân chạy trốn kia không.

Lê Mộc đối với nàng - vị hôn thê trên danh nghĩa kia cũng không có bao nhiêu hảo cảm, mấy thứ hôn ước chính trị của xã hội thượng lưu nói trắng ra là chính là vì ích lợi hai nhà, hắn cũng chưa từng thấy qua nữ nhân kia, bộ dạng là cao hay lùn là béo hay gầy hắn cũng không biết, huống hồ nữ nhân kia bỏ chạy mới dẫn đến Lê Mộc tử vong, hắn đúng là có chút chán ghét hôn ước này.

Ở nhà không được mấy ngày, mấy bằng hữu trong đại viện đã đến thăm hắn rồi. Có rất nhiều, có con thứ ba của Cao gia nhà cách vách Cao Tiểu Triều, Lăng gia lão nhị Lăng Hồ, nghe giống Lệnh Hồ, đương nhiên còn có Triệu gia nha đầu Triệu Linh, kỳ dị chính là nha đầu này nhũ danh kêu Hổ Nữu, lúc nghe thấy việc này Lê Mộc thiếu chút nữa không nín được cười to lên.

Các ngươi có thể tưởng tượng một cái tiểu cô nương nhà bên thủy thủy linh linh, bộ dạng đúng ngây ngô non nớt a, kết quả thật xa gọi đến một câu: "Hổ Nữu, mẹ ngươi gọi ngươi về nhà ăn cơm!" Loại trường hợp này ngẫm lại thật cười muốn đau đít được không, ha ha ha.

"Uy, đầu gỗ, sau khi từ bệnh viện trở về sao không tìm chúng ta đi chơi." Cao Tiểu Triều nhìn đến Lê Mộc trong nháy mắt liền một cái bốp lật qua.

"Tiểu Triều? Tôi gần đây mới vừa về đến nhà, đoạn thời gian trước trí nhớ có điểm không rõ ràng lắm, cho nên mới không đi tìm các cậu." Lê Mộc nhìn đến ba cái bằng hữu này trong nháy mắt cũng cảm giác được một cỗ quen thuộc cảm, hắn từ nhỏ đã không có bằng hữu, hiện tại lập tức có ba cái hắn có chút kinh hỉ.

"Quên đi quên đi, lần này nể mặt cậu sinh bệnh, tạm tha cậu, mấy ngày nữa bọn này mời, cho cậu đón gió, đến lúc đó nhất định phải đi nga." Bên cạnh Lăng Hồ đi lên thay Lê Mộc giải vây.

Triệu Linh lập tức liền cấp Lê Mộc đến một cái ôm thật to, bất quá ôm này cũng không giống Hàn Vũ phía trước, mà là thật thật thiết thiết bạn bè ôm, tức thì khiến Lê Mộc ấm áp trong lòng.

Triệu Linh buông ra Lê Mộc liền vội vàng nói: "Mộc Mộc ca, lúc bọn em vừa mới từ bên kia lại đây nghe nói vị hôn thê Lãnh Huyên kia của anh trở lại Lãnh gia rồi, vội vội vàng vàng liền chạy tới nói cho anh biết."

Nga? Nữ nhân kia lại trở về rồi, xem ra ta phải nghĩ biện pháp cùng nàng giải trừ hôn ước a, bằng không, cho dù nàng hiện tại thích nữ, nhưng cũng sẽ không thật sự muốn cùng một nữ nhân không quen kết hôn đi.

Sau đó ba người lại cùng Lê Mộc tán gẫu lên mấy chuyện thú vị hồi nhỏ của Lê Mộc và bọn họ, Lê Mộc cũng cảm giác mình chậm rãi sát nhập vào nhân vật Lê Mộc. Qua cả buổi chiều, bốn người tán gẫu thực hăng say, nhưng bởi vì đã đến giờ cơm, ba người kia cũng liền trở về nhà.

Tới thời điểm ăn cơm chiều, hôm nay rất không bình thường.

Không biết hôm nay là cái ngày lớn gì hay chuyện gì xảy ra, không riêng gì Lê Mộc ba ba Lê Tân đã trở lại, ngay cả Lê lão gia tử cũng về tới nhà, phải biết Lê Mộc ở nhà mười mấy ngày nay hai người bọn họ còn chưa từng về nhà ở qua đâu.

Nhưng mà hai người về đến nhà biểu tình tựa hồ cũng không tốt lắm, hai người tự mình hiểu lấy một câu cũng không có nói, kết quả làm cho toàn bộ bữa cơm chiều tràn ngập một loại không khí quỷ dị, Lê Mộc ăn kinh hồn táng đảm.

Lê Mộc nhanh chóng ăn cơm xong, đứng lên muốn trở về phòng, phải biết loại không khí này vẫn là tránh cho xa ra là tốt nhất.

Nhưng mà sau khi Lê Mộc đứng lên chân trước vừa mới bước ra, chân sau còn không có đuổi kịp, đã thấy Lê lão gia tử ngẩng đầu hướng về phía hắn nói: "Lê Mộc, một lát nữa đi trong thư phòng tìm ta, ta có lời cùng ngươi nói."

Lê Mộc trong lòng cả kinh, kêu to không tốt, thái độ này của lão gia tử khẳng định không có chuyện tốt lành gì. Bất quá trong lòng nghĩ thì nghĩ, chờ sau khi Lê lão gia tử cơm nước xong, Lê Mộc vẫn là thành thành thật thật bước chân không tình nguyện đi đến thư phòng.