Phế Tài Tiểu Thư: Phúc Hắc Tà Vương Nghịch Thiên Phi

Chương 57: Hai mẫu nữ tính kế (2)




"Quân Mặc Sơ kia làm sao bây giờ?" Quân Thiến Thiến trầm giọng nói: "Ta lần này đi trung bộ khu, nào còn có cơ hội tìm nàng?"

Nữ nhân kia còn sống một ngày, liền nhắc nhở nàng từng bị phế vật như vậy nắm được (*ý chỉ khi dễ mức độ nhẹ *), nàng không thể chấp nhận kết quả như vậy.

Quách thị lạnh lùng nở nụ cười, "Hai vị lão sư Thánh Giả học viện không phải cũng nói qua với Quân Mặc Sơ sao, để nàng cùng tiến vào Thánh Giả học viện? Nàng nếu không đi, ở lại Đại Vũ, nương còn có nhiều biện pháp trừng trị nàng, nàng nếu vọng tưởng đến Thánh Giả học viện thử vận may, lần này đi trung bộ khu, đường xá xa xôi, luôn luôn có cơ hội.... Hừ."

Quách thị cũng không đem Quân Mặc Sơ để vào mắt.

Ở trong mắt nàng, Quân Mặc Sơ dù có đến Thánh Giả học viện báo danh, cũng không thể trúng tuyển."

Thánh Giả học viện là địa phương nào? Đó là địa phương tuyển nhận thiên tài, huyết mạch thấp hơn cao cấp không thu, Quân Mặc Sơ cho dù hiện tại có vũ lực, cũng bất quá là nhất giai nho nhỏ, còn không biết dùng biện pháp gì để tăng lên, Thánh Giả học viện như thế nào có thể để cho nàng trúng tuyển?

Nàng muốn đi, cũng bất quá là tự rước lấy sỉ nhục thôi.

"Nương ngược lại lo lắng hồ ly tinh Trữ Thanh Hà kia." Ánh mắt Quách thị âm u, đôi mắt hoa đào cực kỳ tương tự Quân Thiến Thiến trần ngập âm ngoan.

Nghe vậy, Quân Thiến Thiến có chút khó hiểu nhìn Quách thị, "Vì sao lại lo lắng? Nàng không phải là đã mất tích hay sao?"

"Chính vì mất tích nên mới lo lắng." Người phải đặt ở dưới mí mắt chính mình, nhìn chằm chằm nhất cử nhất động của nàng mới làm cho người ta an tâm, Quách thị trầm giọng nói: "Quân gia chúng ta nhiều cao thủ như vậy, nàng lại mạc danh kỳ diệu mất tích, đây là điểm đáng ngờ lớn nhất."

Quân Thiến Thiến cẩn thận suy nghĩ lời Quách thị nói, khuôn mặt rơi vào trầm tư.

"Được rồi Thiến nhi, ngươi đừng nghĩ nhiều, tạm thời nghe lời phụ thân ngươi nói, an tâm đi Thánh Giả học viện báo danh, trong nhà hết thảy còn có nương."

Quân Thiến Thiến có chút oán hận hất tay, "Nghe lời phụ thân? Nương, ngươi không thấy trong lòng phụ thân tràn đầy suy nghĩ, hắn căn bản chưa bao giờ nghĩ cho ta, ở trong lòng hắn chỉ có Quân gia, nhất là hiện tại hắn.... Hiện tại chỉ sợ là muốn tìm Quân Mặc Sơ trở về gia tộc...."

Quách thị an ủi vỗ vỗ tay nàng, "Ngươi yên tâm, nếu nàng đã rời đi rồi, có nương ở nhà, tuyệt đối sẽ không để nàng có cơ hội trở về."

Quân Thiến Thiến không có biện pháo, đành phải để lời nói của Quách thị vào trong lòng, ngoan ngoãn thu thập những đồ vật cần thiết chuẩn bị tiến đến Thánh Giả học viện báo danh.

Quân Mặc Sơ, tốt nhất đừng để ta ở trên đường gặp ngươi, nếu không.... Hừ.

Ở bên này, đương sự Quân Mặc Sơ một chút cũng không cảm kích, nàng không biết Thánh Giả học viện kia ở địa phương nào, càng không biết Thanh Minh Dạ vì nàng ra mặt, để cho hai vị lão sư Thánh Giả học viện cấp nàng một cái danh ngạch.

Tu luyện một ngày, Quân Mặc Sơ bước ra khỏi khách điếm, một người nghênh diện (*trước mặt*) đi tới đem nàng ngăn lại.

"Tam tiểu thư, gia chủ đại nhân thỉnh tam tiểu thư về gia tộc một chuyến."

Quân Mặc Sơ nhìn ra người nọ là chấp sự Quân gia, hai tay khoanh trước ngực, mặt không chút thay đổi nhìn hắn, "Về gia tộc? Ngươi trở về nói với hắn, Quân gia cùng ta một chút quan hệ cũng không có."

Tên chấp sự kia cười, "Tam tiểu thư hà cớ lại nói là thế, mặc kệ nói như thế nào, ngài đều là thân sinh nữ nhi của gia chủ đại nhân, phụ nữ hao người làm gì có cừu (*thù hận*), ngài nói có đúng không..."

Quân Mặc Sơ bất vi sở động (*không nhúc nhích*), "Tránh ra, đừng chắn đường ta."

Chấp sự thấy thái độ Quân Mặc Sơ là hoàn toàn coi thường, đành phải nhắn lại chuyện Quân Chấn Thiên phân phó: "Tam tiểu thư, gia chủ nói! Lần này muốn ngươi trở về gia tộc, là muốn cùng ngươi thương lượng một chút chuyện tình của mẫu thân người! Gia chủ đại nhân nói, Trữ phu nhân mất tích, hắn tra được một chút manh mối."

Nghe vậy, Quân Mặc Sơ nheo mắt lại, Quân Chấn Thiên tra được cái gì?

Chẳng lẽ cùng song bào thai ca ca thần bí của nàng có quan hệ?

Cước bộ nàng hạ xuống, mặt không chút thay đổi: "Dẫn đường." Nàng thật muốn xem xem Quân Chấn Thiên rốt cuộc là tra được cái gì, hay là đang tìm cái cớ!