Phệ Tâm Cổ

Chương 15




Em với một ngàn cái mặt nạ

Một ngàn loại tra tấn

Nếu em là ác ma tới từ địa ngục

Anh có còn nguyện ý

Đánh thức em hay không.

Nốt nhạc cuối cùng rơi xuống, người kia như nói mê mà khe khẽ thốt ra:

“Anh nguyện ý.”

Bài hát đã đàn xong, hai người vẫn duy trì trạng thái bốn mắt nhìn nhau. Trong xe có một loại im lặng quỷ dị, cơ thể Hoắc Kiếm nhếch khỏi chỗ ngồi mà nhẹ nhàng vươn tới, khoảng cách gần tới nỗi có thể chạm vào chóp mũi. Gần đó có một chiếc xe được khởi động, thanh âm bánh xe ma xát nền xi măng vô cùng vang dội.

Người kia như bừng tỉnh mà trở lại chỗ ngồi, hai người đều không nói gì, trong xe chỉ còn lại hai người hơi thở bất ổn mà thở dốc.

“Hát rất êm tai.”

Một lát sau Hoắc Kiếm mới mở miệng, tránh đi ánh mắt dò xét của Nghiêm Hạo Thần qua kính chiếu hậu. A, người đàn ông này cho tới nay đều không kiêng nể gì mà nhìn thẳng, cư nhiên cũng sẽ có một ngày tránh né ánh mắt của mình. Nghiêm Hạo Thần muốn cười, nhưng lại có một loại khô nóng kì lạ xẹt qua làn da. Cậu ổn định hô hấp của mình.

“Là viết cho lôi đài tái một tháng sau đó.”

Hoắc Kiếm nhíu mi.

“Nhắc đến lôi đài tái, trước kia hình như tôi chừa từng nghe em nhắc tới. Là trận đấu rất quan trọng sao?”

Nghiêm Hạo Thần không chút để ý mà ngoắc ngoắc khóe miệng.

“Cũng gần như vậy. Là buổi lễ âm nhạc long trọng mỗi năm một lần của giới âm nhạc ngầm. Rất nhiều nhà chế tác âm nhạc sẽ đến tìm bảo vật, có mấy ca sĩ thần tượng hiện nay có được hợp đồng ca sĩ nhờ trở thành quán quân của lôi đài tái.”

Người kia xoay đầu lại, còn nghiêm túc nói:

“Em sẽ thắng.”

Không khí xấu hổ lúc nãy tan thành mây khói. Nghiêm Hạo Thần nhớ tới lời nói của Kelvin vừa rồi, cười cầm lấy đàn ghi-ta.

“Đúng vậy, đến lúc đó tôi phải chú ý hình tượng, không thể khóc quá thảm. Anh muốn nghe thêm một bài không?”

Trong bãi đỗ xe ngầm trống trải, xe hơi màu đen như bỏ neo tại chỗ hơi lay động, xuyên qua cửa kính xe bịt kín truyền ra tiếng ca êm tai đến tận giữa trưa.

Trên thực tế, nói ngày lôi đài tái là buổi lễ âm nhạc long trọng mỗi năm một lần của giới âm nhạc ngầm không khỏi có chút bâng quơ. Cách trận đấu còn một tháng, các tờ báo giải trí lớn đều liên tục cho ra những trang đặc biệt giới thiệu trận thịnh yến của giới âm nhạc ngầm này, những tạp chí tư vấn âm nhạc chuyên nghiệp cũng bắt đầu dùng độ dài tương đối lớn để đoán trước người chiến thắng cuối cùng của lôi đài tái năm nay. Nghiêm Hạo Thần, Kelvin còn có vài cái tên mới nổi khác đều được lên vị trí bắt mắt của bìa tạp chí, nhưng với vẻ ngoài phát triển của Nghiêm Hạo Thần lại khiến cậu trở thành gương mặt trang bìa của không ít tạp chí.

Khi Nghiêm Hạo Thần ở phòng nhạc dừng lại nghỉ ngơi, toàn thân cũng đã ướt đẫm. Cậu tùy tay đẩy ra mái tóc dính lại trên trán, mở cửa phòng nhạc, không ngoài ý muốn nhìn thấy người đàn ông cao lớn mặc tây trang tựa ngoài cửa, đang cầm một quyển tạp chí âm nhạc xem hết sức chăm chú.

“Không phải đã nói rồi sao, lần sau tôi đang luyện tập, anh trực tiếp đẩy cửa vào ngồi là được rồi.”

Cậu nghiêng người để Hoắc Kiếm tiến vào, thuận tay nhận lấy khăn mặt đưa tới, lau mồ hôi trên trán.

“Sẽ ảnh hưởng đến việc luyện tập của em. Tôi ở bên ngoài chờ là được rồi.”

Người kia ngồi xuống chiếc ghế salon nhỏ đặt trong góc phòng, buông tạp chí trong tay và bình thuỷ xuống. Bìa tạp chí là một thiếu niên tuấn mỹ nhuộm tóc màu ngân lam, mặc áo ba lỗ màu đen nửa quỳ trên sân khấu, đàn ghi-ta đỏ rực cùng da thịt trắng nõn lộ ra từ cổ áo tạo thành đối lập đến chấn động, thiếu niên nghiêng mặt, mắt phượng xinh đẹp hơi hơi nhếch lên, khóe miệng chứa nụ cười mị hoặc, khuyên tai màu bạc trên vành tai tinh xảo lấp lánh sáng lên, tiêu đề trên tạp chí cực kì có tính kích động: “Mỹ thiếu niên lộng hành, Nghiêm Hạo Thần xuất hiện gợi cảm.”

Nghiêm Hạo Thần nhếch khóe miệng.

“Thần kinh, cũng không phải quay phim ***. Nói cái quái gì đó?”

Trên mặt Hoắc Kiếm có ý cười quỷ dị hiếm thấy, anh mở tạp chí ra đưa cho Nghiêm Hạo Thần.

“Tự mình nhìn đi.”

Nghiêm Hạo Thần trừng mắt liếc anh một cái, tiếp nhận tạp chí.

“Nghiêm Hạo Thần hai năm trước bắt đầu chen chân vào giới âm nhạc ngầm nhờ vẻ ngoài hơn người, kỹ xảo xuất sắc cùng biểu hiện mạnh mẽ trên sân khấu nhanh chóng có chỗ đứng vững chắc, có được số lượng fans không ít. Thiếu niên tóc ngân lam này có sức quyến rũ độc đáo kết hợp giữa nét đẹp ngây ngô của một cậu bé và gợi cảm của một người đàn ông, một gương mặt trung tính đầy xinh đẹp khiến vô số nam nữ nguyện ý quỳ gối dưới quần cậu, phong cách thời thượng đầy gợi cảm càng tôn lên khí chất tà mị của cậu. Cậu có khung xương tinh tế không chút thua kém người mẫu chuyên nghiệp, vòng eo xinh đẹp, hai chân thon dài, quả thực là nam nhân vật lý tưởng cho AV, không, phải là GV…”

Cái bậy bạ gì đây? Nghiêm Hạo Thần ném tạp chí sang một bên, nhìn về phía sắc mặt không nhịn được cười của người kia. Môi mỏng âm hiểm nhếch lên.

“Sức tưởng tượng tốt lắm. Không biết bọn họ có chịu để tôi tự mình chọn diễn viên phụ cho nam chính không?” Ngón tay khiêu khích nâng cằm Hoắc Kiếm, nhẹ nhàng vuốt ve. “Tỷ như, tôi cảm thấy Hoắc đại tổng tài cũng rất tốt.”