Phi Duyệt Quân Tâm

Chương 74




Thập tam vương gia – Mộc Xuân Phong

Đây là lần đầu tiên Tra Tiểu Tân quan sát hắn, mặt như mỹ ngọc, mắt sáng như sao, tóc đen dùng cây trâm bạch ngọc buộc lên, khí chất tao nhã, cộng thêm nụ cười thanh mỏng rất có lực tương tác.

So với vẻ mặt Lúc trước tức giận nhìn nàng và người bây giờ hoàn toàn không giống!

Thấy nàng hồi lâu không nói lời nào, Mộc Xuân Phong phe phẩy quạt xếp trong tay, một đôi mắt đen hàm chứa toan tính thản nhiên nhìn sơ qua Tra Tiểu Tân, ngũ quan miễn cưỡng xem là thanh tú, mắt to, mũi cao, môi anh đào, còn dáng người…….Mặc dù chưa nhìn qua nhưng cũng không phải bằng phẳng, so với mỹ nhân hắn từng gặp thì khác biệt quá nhiều, nhiều lắm cũng chỉ xem là “ thanh tú” mà thôi, thật không hiểu vương huynh vì sao chung tình với nàng thế.

“ Thập tam vương gia, có chuyện gì không?” Tra Tiểu Tân bị hắn nhìn toàn thân nàng cảm thấy không được tự nhiên, rốt cuộc đành phá vỡ không gian yên tĩnh, dũng cảm nhìn thẳng hắn.

Mộc Xuân Phong khẽ nhếch lông mày, khép quạt lại nâng cằm nàng lên, động tác nhẹ nhàng lại được hắn diễn dịch đẹp mắt, mỉm cười: “ Mạng nàng do bổn công tử cứu, cho nên, nàng sau này là người của bổn công tử, có ý kiến gì với những lời này không.”

Tra Tiểu Tân nhíu mày, sau đó gật đầu, nàng do hắn cứu đương nhiên mạng cũng là của hắn, nàng còn có thể nói gì.

“ Nếu không có ý kiến, bổn vương muốn nàng rời khỏi Kỳ quốc, nhất là rời xa vương huynh, càng xa càng tốt, sau này không cho phép trở lại, lộ phí bổn vương đã chuẩn bị xong nửa đời sau cũng khỏi lo âu.” Mộc Xuân Phong vừa nói liền chỉ quạt xếp đến túi bạc để trên bàn, rõ ràng cười nhẹ nhàng, lại làm cho người khác lạnh cả sống lưng.

Lâu Lan ngoài lạnh trong nóng, hắn thì ngòai nóng trong lạnh, quả nhiên là cả hai anh em họ đều giống nhau.

“ Ngươi muốn đuổi ta đi!” Tra Tiểu Tân có chút khẩn trương, mắt không nhìn bạc mà theo dõi hắn.

“ Dĩ Nhiên” Mộc Xuân Phong cười, từ từ dao động quạt xếp: “ Từ khi nàng xuất hiện vương huynh không có một ngày tốt! Ngươi ở lại chẳng phải là tai họa của hắn? Thân là Vương đệ không thể ngồi yên không để ý đến.” Đây cũng là mục đích hắn cứu nàng.

Nghe hắn nói Tra Tiểu Tân thật lâu không nói, trên mặt hiện ra nụ cười tái nhợt, phải không? Từ khi nàng xuất hiện hắn không gặp điều tốt! Một lúc sau mới nói một câu: “Có phải ta quên hắn, thì ngươi cho ta ở lại?”

“ Người trong lòng nàng là Vương huynh làm sao có thể quên?” Giọng nói và nụ cười hắn đều mềm nhẹ, giống như tiếng nhỉ non của đôi tình nhân, rồi lại làm người ta ý lọan tình mê thời khắc đó mãnh liệt bừng tỉnh hắn không cười ánh mắt lạnh như băng.

Thân thể nàng run lên, giọng nói hơi thấp “ Rốt cuộc phải làm như thế nào ngươi mới cho ta ở lại Mộc Vương phủ.” Cổ đại không giống với hiện đại, nếu không có người chăm sóc sẽ rất cực khổ dù có tiền chăng nữa, vạn nhất xảy ra chiến tranh loạn lạc nàng không biết phải làm như thế nào cho phải.