Phi Ngựa Trên Đầu Tiền Nhiệm

Chương 51






Kết thúc một ngày vất vả, tấm biển trước cửa đã được lật lại.
Đang nghỉ ngơi.
Hai đầu bếp chăm chỉ, sau khi tiễn hết thực khách, bắt đầu chăm sóc mười một thành viên đang gào khóc đòi ăn.
Mặt trời lặn màu vàng cam, chiếu xiên qua ô cửa kính, chiếu vào chiếc bàn đầy thức ăn, giống như được thêm một tầng kính, trông càng ngon hơn.
Tiểu sư tử là động vật ăn thịt, hay ăn chua ngọt, cắm đũa vào đĩa xương sườn không biết là chua ngọt hay mặn.
Màu đỏ, ngọt dịu, không sền sệt.
Thoạt nhìn chính là món sườn xào chua ngọt của Đào Kính Hàn.
“Ừm~” Từ ừm của nàng nói rung động đến tâm can: “Ngon quá!”
“Đội trưởng, cậu thật lợi hại a!”
Sau đó nàng cong mày cười với Đào Kính Hàn.
Đào Kính Hàn mặt đen như đáy nồi, còn cực kỳ muốn đánh nàng, mấp máy môi, chưa kịp nói gì thì đã thấy Vương Kỳ Vũ cũng đang gắp một đũa.
"Thật ngon a! Vừa nhìn chính là đội trưởng làm!"
Dáng dấp chân chó giống hệt nhau.
W.S cũng lần lượt ăn thử, còn thổi nói bằng tiếng Hàn: “Là Kính Hàn tỷ làm!”
“Kính Hàn tỷ thật lợi hại!”
Đào Kính Hàn không tin chuyện ma quỷ, không nhịn được cầm đũa nếm thử một miếng, không khỏi trầm mặc.
Đừng nói, thực sự rất giống nhau.
Nếu không phải nàng tận mắt chứng kiến ​​Biên Tuế Đồng làm, nàng sẽ thực sự nghĩ đó là tác phẩm của mình.
Nàng ngước mắt lên đối mặt với nữ nhân đang bưng súp bước ra khỏi bếp.
Vẻ mặt người kia hoang mang, không biết đang nghĩ gì.
Giống như đã như vậy từ buổi chiều.
Là bởi vì nàng sao?
Vừa rồi Đào Kính Hàn còn chắc chắn, nhưng lúc này lại do dự.
Kỳ thực, đôi khi không nên quá tự cao, tự cao quá mức không những không mang lại kết quả tốt mà ngược lại còn rước nhục cho bản thân.
Chẳng hạn như ngày hôm đó.
Chúng ta không phải là hint cp sao?
Như bị dội một chậu nước lạnh, trái tim nóng rực dần dần nguội lạnh, rõ ràng là mùa hè bốn năm giờ, nhưng Đào Kính Hàn lại cảm thấy lạnh lẽo.
Nàng rũ mắt, sững sờ vài giây rồi lại ngẩng đầu ôn hòa như thường ngày: “Cực khổ rồi, Tuế Đồng tỷ.”
Nghe vậy, cánh tay mảnh khảnh của Biên Tuế Đồng đột nhiên run lên, giống như một con nai trong rừng bị kinh sợ.
Hốt hoảng.
Đây là điều duy nhất Đào Kính Hàn có thể đọc được từ đôi mắt của cô.
Nàng khó hiểu, lo lắng nhìn cô: “Sao vậy, không thoải mái sao?”
Biên Tuế Đồng giống như chột dạ dời tầm mắt, con ngươi lóe lên: “Không có.”

Hoàn toàn không giống bộ dáng bình thường.
Chân mày Đào Kính Hàn nhíu chặt hơn, ngón tay để ở bên hông, véo thật chặt, kiềm chế muốn ôm người kia, liên tục hỏi: “Thật sự không sao chứ?”
Ngữ khí Đào Kính Hàn không lạnh không nóng, lại lộ ra bộ dáng quan tâm mà cô quen thuộc.
Nhưng mà...không gọi cô là tỷ tỷ.
Lông mi Biên Tuế Đồng khẽ run, trong lòng trào lên một chút ủy khuất, mũi cũng có chút chua xót.
Là một thần tượng chuyện nghiệp xưa nay dưỡng cho cô vào lúc này không tiến vào trong ngực Đào Kính Hàn, cô ngẩng đầu, lại như đã từng rất nhiều lần.
Khoảng cách không xa không gần, nụ cười thờ ơ cũng không lạnh lùng, cô ngẩng đầu lên nói có chút phiền muộn: “Có lẽ hôm nay quá mệt.” Sau đó, cô lắc lắc cánh tay.
Đào Kính Hàn định thần nhìn cô một lúc, ánh mắt thâm trầm mấy phần, ngón tay thả lỏng: "Thật không?"
Biên Tuế Đồng nhẹ gật đầu, mỉm cười với Đào Kính Hàn, gượng gạo nói: “Giúp chị cầm đi, mỏi quá.”
Mặc dù không có khác biệt với lúc bình thường bao nhiêu, nhưng Đào Kính Hàn vẫn nghi hoặc nhìn chằm chằm vào Biên Tuế Đồng mấy giây, mặt không có biểu hiện gì, hất cằm ra hiệu vào bàn ăn.
Sủng nịch cười nói: “Đi có mấy bước, còn cần em giúp sao?”
Giả vờ quen thuộc, nhưng ngữ khí không có nửa phần ôn nhu.
Hôm nay, thái độ của Biên Tuế Đồng vẫn khiến nàng khó chịu, rõ ràng là không thích nàng, nhưng cô lại không cao hứng vì nàng đối tốt với Kim Trí Dạng.
Cũng giống như đã từng nhiều lần như thế, Biên Tuế Đồng không thích người khác tiếp cận nàng, đến gần nàng, tính chiếm hữu mạnh mẽ như vậy, khiến nàng lầm tưởng Biên Tuế Đồng cũng đối với nàng như nàng đối với Biên Tuế Đồng vậy.
Trong lòng nàng có một loại tức giận không tên, cho nên ngay cả hành động cũng chỉ là mặt ngoài.
Thấy vậy, trong lòng Biên Tuế Đồng nhất thời lạnh lẽo, đồng tử chậm rãi lóe lên, tràn đầy hối hận cùng tự trách.
Cô vẫn luôn hối hận vì lời từ chối lạnh lùng của mình ngày hôm đó, nếu cho cô một cơ hội nữa thì ít nhất cô sẽ không dùng cách từ chối hại tâm tư người như vậy.
Cho cô một cơ hội nữa sao? Biên Tuế Đồng không khỏi do dự, cô thật sự...!vẫn sẽ từ chối sao?
Trong một lúc, cô hoàn hồn, cổ họng run rẩy, không biểu lộ cảm xúc, miễn cưỡng cười đáp: “Chỉ muốn em giúp chị thôi mà.”
Vừa dứt lời, giống như điện giật đặt bát canh xuống, tâm tình không tên ngồi bên cạnh Bùi Thư Nhất.
Cô đang...!do dự.
Không phải không thích sao? Hai người đều là con gái a!
Trong đầu Biên Tuế Đồng chỉ còn lại hoang mang, lông mày cụp xuống che giấu khiếp sợ trong mắt, thậm chí ngón tay trên chân cũng khẽ run lên.
Đào Kính Hàn nhìn thấy cô ngồi vào đối diện, mím môi cảm thấy có chút mất mát.

Nhưng vì nàng đã quyết định buông bỏ ý định này, cho nên nàng sẽ không có ý định tiến lại gần hơn.
Sườn xào chua ngọt ở ngay trước mặt, nàng nhất thời thất thần, gắp một đũa ăn vào.
Nhóc cà lăm ngồi bên cạnh, học theo răm rắp, cũng học theo ăn một miếng.
Đôi mắt sáng lên: “Tuế Đồng lão sư, sườn xào của chị thật ngon!”
“Tuế Đồng làm!”
Một mảnh kinh ngạc.
Suy nghĩ một chút, liền dùng ánh mắt trêu chọc nhìn Đào Kính Hàn.
Đặc biệt là Hạ Thanh Tây.

“Yo.” Nàng nhếch mép cười, khuỷu tay chọc nhẹ.
Nếu là trước đây, có lẽ Đào Kính Hàn sẽ ngượng ngùng lại đắc ý đón nhận những ánh mắt này.

Nhưng bây giờ, sau khi bị từ chối với những lời lẽ như vậy, lại chỉ thấy xấu hổ.
Mặc dù nàng nguyện ý tác thành Biên Tuế Đồng với bích hải lam thiên, cũng nguyện ý cùng cô làm những hành động như chưa có chuyện gì xảy ra, nhưng dưới lớp áo của nàng lại ẩn chứa một trái tim giận dữ cùng ủy khuất.
Giận dữ với bản thân mình, còn ủy khuất là với Biên Tuế Đồng.
Nếu có thể, nàng thậm chí còn hy vọng mình vĩnh viễn sẽ không nhắc đến bất cứ chuyện gì giữa hai người nữa.
Mùi vị cay đắng xuyên qua vị giác truyền đến tận đáy lòng, Đào Kính Hàn khó nhận ra nhíu nhíu mày, sờ sờ mũi: “Là lưỡi của các cậu quá tệ.”
Hạ Thanh Tây nhíu mày, không chút khách khí, trong mắt tràn đầy trêu chọc, đầu lưỡi liếm nhẹ môi dưới, nhanh chóng thu hồi, đôi môi ẩm ướt.
Mỏng, có màu hồng.
Hai mắt Trác Tri Vi tối sầm, cụp mắt xuống, chỉ cảm thấy cổ họng khô khốc.
Không biết cái lưỡi hồng hào kia có giống như sư tử không, đầy gai, khi nhẹ nhàng liếm sẽ cảm thấy tê tê dại dại, tăng thêm khí lực thì có chút đau.
Hạ Thanh Tây không tiếp tục nói nữa, vùi đầu vật lộn với mấy đĩa thịt trên bàn, thỉnh thoảng còn không quên đút cho Trác Tri Vi bên cạnh.
Trác Tri Vi có qua có lại ném một ít rau xanh cho nàng.
Tai tiểu sư tử chợt cụp xuống, đôi mắt hơi mở to, lên án nhìn cô.
Ánh mắt Trác Tri Vi nhàn nhạt, bình tĩnh nhìn nàng.
Chỉ trong vài giây, tiểu sư tử cúi đầu thất bại, bị hạ gục.
Ủy khuất ba ba dùng đũa lay rau mấy lần nhưng không ăn.

Cảm thấy mình đang đấu tranh với nó, lại nhìn Trác Tri Vi.
“Gần đây cậu ăn quá ít rau.” Trác Tri Vi nói.
“Ăn không ngon.” Tiểu sư tử rũ mắt, bĩu môi làm nũng.
Ngữ khí như vậy làm Đào Kính Hàn không khỏi rùng mình, ghét bỏ.
Tiểu sư tử trừng mắt nhìn nàng.
“Ăn không ngon cũng phải ăn.” Trác Tri Vi thờ ơ không động lòng, đôi mắt đen láy tựa như mặt hồ ban đêm hồ không nổi sóng, lạnh nhạt nhìn nàng.
Hạ Thanh Tây bị nhìn như vậy cũng không chịu nổi, nhanh tay nhanh chân, cấp tốc cúi đầu, nhét từng miếng rau xanh vào miệng như con vịt.
Nhưng thực sự rất khó ăn.
Đào Kính Hàn thấy Hạ Thanh Tây yêu thích ồn ào nhưng giờ lại im lặng, nàng nghĩ chủ đề vừa rồi đã qua.

Ai biết được Bùi Thư Nhất ngồi bên cạnh Biên Tuế Đồng chuẩn bị thực hiện hint CP đến cùng.
Cô nói bằng tiếng Trung: "Kỳ thực thì cũng là bình thường.


Lúc đó, em đến nhà Tuế Đồng tỷ ăn thử, Tuế Đồng cứ hỏi em xem mùi vị có giống Kính Hàn tỷ không.

Đến khi ăn xong, em cảm thấy mình như muốn nôn ra.”
Nói xong, như một đứa trẻ kiểm tra được một trăm điểm xin bố mẹ cho kẹo, nháy mắt dương dương tự đắc với Biên Tuế Đồng.
Vẻ mặt Biên Tuế Đồng hốt hoảng, nhưng không để ý những gì cô nói.
“Đúng không, Tuế Đồng tỷ?” Bùi Thư Nhất hỏi.
Biên Tuế Đồng hoàn hồn lại, ánh mắt thất thần, không biết đã xảy ra chuyện gì.
Cô luống cuống nhìn quanh bốn phía, thấy mọi người đang nhìn mình, máy quay cũng đang ghi hình mình, suy nghĩ một chút rồi nói, "Đúng."
Đào Kính Hàn tin cô không biết Bùi Thư Nhất đang nói cái gì.

Nàng lặng lẽ nhìn cô một cái rồi cúi đầu ăn cơm.
Nàng lẩm bẩm một câu: “Những người khác, cũng giống như vậy.”
Không ai để ý những gì nàng nói.
Sau đó nàng lại khẽ cười lắc đầu, nụ cười của nàng lẫn chút chua xót, hóa ra nàng thật sự không phải người không thể thiếu, tùy tiện một người liền có thể thay thế nàng.
Nàng nghĩ rằng nàng là người duy nhất đến nhà cô.
Thật là, không phải đã sớm biết rồi sao? Tại sao trong lòng vẫn khó chịu như vậy.
...
Chín giờ tối, sau khi tắt đèn và tắt hết camera.
Có một căn phòng lại sáng lên, ánh đèn vàng phản chiếu cả căn phòng.
Hạ Thanh Tây đáng thương vùi đầu vào chăn bông, một lúc sau mới yên lặng lộ ra đôi mắt, khóe mắt hơi rủ xuống, giống như một đại cẩu cẩu bị ủy khuất.
Nàng nhìn thấy Trác Tri Vi mở tủ lấy ra một ít chăn ga gối đệm, đôi mắt đen như ẩn như hiện một cánh đồng tinh tú, mang theo tia sáng lại mang theo ý cười, khóe mắt khẽ câu, tiểu sư tử trong phút chốc bị câu hồn bay phách lạc.
Chóng mặt.
Trác Tri Vi giúp nàng trải dưới sàn, ngồi lên vỗ vỗ: “Giường của cậu.”
Thấy dáng vẻ nàng lưu luyến không rời, cô nói: “Nếu không thì tớ ngủ ở đây.”
Hạ Thanh Tây nới nào cam lòng để người mình yêu ngủ dưới đất, lập tức ngồi dậy.
Giữa răng môi phun ra hai chữ: “Tớ ngủ!”
Đây là dáng dấp hào phóng chịu chết.
Trác Tri Vi không đau lòng, quyết tâm chỉnh nàng, ai bảo nàng thích Phương Huyên Dao sớm làm gì? Bây giờ còn muốn giữ khoảng cách với cô.
Nàng chu môi khó phát hiện ra.
Trừng cô một cái.
Đây là lần đầu tiên nàng ở cùng phòng với Trác Tri Vi sau khi nhận ra tâm ý, mặc dù đãi ngộ giảm đi rất nhiều, nhưng nàng thậm chí còn không xứng nắm giữ.
Nhưng tiểu sư tử vẫn căng thẳng.
Căn phòng hoàn toàn yên tĩnh, nhịp tim đập mạnh lại nhanh hơn trở nên rõ rệt hơn.
Tiểu sư tử nhéo nhéo chăn bông, cảm giác được tay chân mềm nhũn, trên mặt huyết sắc trướng ở mặt không đi.
Nàng nhắm chặt mắt lẩm bẩm.
Chậm lại, chậm lại...
Niệm nửa ngày, Hạ Thanh Tây đột nhiên mở mắt ra, vẻ mặt uất ức.
Căn bản không nằm trong tầm kiểm soát của nàng.

Không thể làm gì khác hơn là rón ra rón rén đi dép vào, né ra ngoài, định đi hóng gió lạnh để bình tĩnh lại.
Bên ngoài là bầu trời màu mực, điểm xuyết những ngôi sao rải rác.
Hạ Thanh Tây sửng sốt, nhìn thấy một người ngồi ở ba bậc thềm ở cửa, đang ôm hai chân nhìn lên bầu trời đầy sao, không biết đang suy nghĩ gì.
Nàng mở cửa, nhìn thấy Đào Kính Hàn đang nhiễm phải nguyệt quang, cũng không quan tâm, dửng dưng ngồi bên cạnh nàng.
“Tối rồi sao cậu không ngủ?”
Đào Kính Hàn nghiêng đầu nhìn: “Cậu cũng vậy.”
Hạ Thanh Tây nhìn về phương hướng của nàng nhìn tới, ngẩng đầu hỏi: “Cậu đang nhìn gì vậy?”
Mắt đảo quanh, kinh ngạc nói: “Nhìn Tuế Đồng tỷ à.”
Thanh âm của nàng trong trẻo mang theo một tia trêu chọc.
Có lẽ là bởi vì nàng có người mình thích, hiện tại Hạ Thanh Tây luôn thích tác hợp người với người.
Đặc biệt là đối với Đào Kính Hàn
Đào Kính Hàn liếc nàng: “Cậu thì có.”
“Ôi, thật à.” Hạ Thanh Tây mở to mắt, hơi ngạc nhiên.
Có cái gì đáng kinh ngạc đâu.
Trên trán Đào Kính Hàn bốc lên mấy đường hắc tuyến.
Đột nhiên nghĩ tới cái gì, Hạ Thanh Tây có chút tò mò, không khỏi bát quái hỏi: "Làm bạn bè lâu như vậy rồi, cậu nói cho tớ biết đi a..."
Đào Kính Hàn nhíu mày: “Nói cái gì?”
Hạ Thanh Tây dựa sát vào nàng, nói: "Đến cùng Kính Đồng là có thật hay không?”
Ánh mắt Đào Kính Hàn lạnh lẽo, định thần nhìn một lúc lâu: “… Vậy cậu nói cho tớ biết, Tri Vi có phải bạn của cậu không?”
“Khụ” Mặt Hạ Thanh Tây đỏ bừng, sờ sờ chóp mũi, nhỏ giọng nói: “Phải”
“Hửm?”
Đào Kính Hàn hiển nhiên không tin.
“Kiểu bạn có thể trở thành bạn gái.”
Như vậy Đào Kính Hàn mới buông tha cho nàng, không nhìn nàng nữa: “Tớ đã sớm biết.”
“Cậu không thể nói mò a!” Thanh âm của Hạ Thanh Tây hơi cao lên: “Tớ..."
Đào Kính Hàn đánh đánh nàng, trách móc nói: "Cậu nhỏ giọng một chút."
"À ừ" Hạ Thanh Tây ngoan ngoãn đáp: "Hiện tại chỉ có tớ yêu đơn phương cậu ấy thôi, không biết bao giờ mới theo đuổi được."
Đào Kính Hàn nhướng mày khẽ cười: "Chuyện sớm hay muộn thôi."
Hạ Thanh Tây thích nghe những lời này, trên mặt đắc ý, hỏi: "Kính Đồng thì sao?"
Đào Kính Hàn liếm môi dưới, nhìn bầu trời xa xôi thở dài, âm thanh mạc danh mát mẻ.
“Cậu có biết Kính Đồng còn có tên khác là gì không?”
Hạ Thanh Tây hiếu kỳ hỏi: “Tên gì?”
“Tuế Hàn.”
“Có người thích tên cp này, nhưng cũng có người ghét.

Tớ từng nhìn thấy một người, mặc dù trích dẫn không thích hợp lắm, nhưng có thể dùng giải thích mối quan hệ của chúng tớ."
Đào Kính Hàn dừng lại, khẽ thở dài: "Vì lẽ đó là giả.".



Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.