Phi Thăng Chi Hậu

Chương 548: Bí mật của tấm giấy da dê (3)




- Theo như bình thường, bởi vì tính kế thừa của Sát Lục chiến giáp nên không thể nào tồn tại hai chủ nhân Sát Lục được.

Trên mặt Bội Lý Tư lộ ra vẻ nghi hoặc:

- Nhưng nếu thật sự có chuyện đó, hơn nữa cả hai đều là thật, vậy thì sẽ xuất hiện tình huống như chúng ta đã thấy.

Nói đến đây, ánh mắt của Bội Lý Tư vượt qua lớp lớp sương chiều, nhìn vào một tên yêu ma cao hơn ba trượng, bên ngoài thân mọc đầy vảy màu xám đen cách đó hơn ngàn trượng. Tên yêu ma kia có cặp mắt sâu màu đen, mài tóc đen dài xõa xuống sau đầu, hai tay khoanh trước ngực, lạnh lùng nhìn về hướng vương triều. So với những yêu ma khác, tên yêu ma này có thêm một phần lãnh khốc và chững chạc.

Bội Lý Tư dừng một chút, tiếp tục nói:

- Quyết chiến. Hai chủ nhân Sát Lục một khi gặp mặt thì nhất định sẽ quyết chiến. Chỉ có người còn sống mới được công nhận là chủ nhân Sát Lục thật sự, tiếp quản tài phú do các đời chủ nhân Sát Lục để lại. Theo như lời của Sát Lục đại tướng quân này, hẳn là có bảy phần tin được. Bất kể là ai, chỉ cần là chiến thắng trở về, chắc chắn sẽ thuận lợi được bọn họ công nhận và thần phục.

- Chỉ bằng vào bảy phần có thể tin này, chúng ta nhất định phải đợi đến khi chủ công và cái tên gọi là "Sát Lục hoàng đế" kia giao chiến xong. Huống hồ đại quân của vương triều Sát Lục lưu lại cũng là một thế lực cường đại. Nếu như chủ công trở về, có đội quân này thần phục, cộng thêm Trung Ương ma quân tu luyện hoàn thành, vương triều Trung Ương chúng ta sẽ có thể chính thức xếp vào ngang hàng với mười ba vương triều. Nếu như khai chiến trước giờ, lỡ may chủ công trở về chẳng phải sẽ tức giận sao?

- Áo Lan Cổ Đại Nhĩ, lĩnh vực "Tiếng thở dài của Áo Lan Cổ Đại Nhĩ" của ngươi có thể thi triển với bọn chúng hay không?

Thái Huyền đột nhiên lên tiếng.

Đối với Thái Huyền, Áo Lan Cổ Đại Nhĩ vẫn có phần kính trọng, nghe vậy liền trả lời:

- Trong phạm vi thi triển "Tiếng thở dài của Áo Lan Cổ Đại Nhĩ" sẽ không phân biệt địch ta. Một khi dùng ra chiêu này, không chỉ đại quân của vương triều Sát Lục sẽ mất đi chiến lực, mà ngay cả năng lực chiến đấu của vương triều chúng ta cũng sẽ không còn. Hơn nữa trong đó còn có một nhân tố không xác định…

- Là nhân tố gì?

Thái Huyền khẽ nhướng mày hỏi.

- Năm đó vương triều Sát Lục đã thu nhận đông đảo ma đầu hung ác thích giết chóc, mà trong tộc chúng ta cũng có không ít Ngân long hiểu sát. Không chỉ như vậy, theo như tin đồn, lúc đầu một số Ám Hắc ma long lưu lạc một mình ở bên ngoài cũng bị Sát Lục hoàng đế Tháp Na Thác Tư thu phục.

Nói đến đây, ánh mắt Áo Lan Cổ Đại Nhĩ xuyên qua đám người, nhìn vào mấy tên yêu ma như tháp sắt, cặp mắt lộ ra ánh sáng hung ác đứng trong đại quân, nói:

- Từ trên người của mấy tên đó, ta cảm nhận được khí tức của Ám Hắc ma long cao cấp. Kết giới của chúng ta khi thi triển với Long tộc tác dụng sẽ giảm bớt rất nhiều. Một khi thi triển, rất có thể kết quả sau cùng lại là số lượng có thể chiến đấu của vương triều chúng ta còn không bằng vương triều Sát Lục.

Chúng ma đều im lặng. Phương thức chiến đấu có tổn thất nhỏ nhất hiển nhiên là dùng lực lượng Ngân long lĩnh vực của "Tiếng thở dài của Áo Lan Cổ Đại Nhĩ" do Áo Lan Cổ Đại Nhĩ sử dụng, khiến đại quân của vương triều Sát Lục mất đi sức chiến đấu. Nhưng hiện giờ xem ra biện pháp này là không thể được.

- Các ngươi không cần vận dụng đầu óc nữa. Nếu như Trung Ương đại đế có thể chiến thắng hoàng đế chúng ta và trở về, vậy y sẽ là chủ nhân duy nhất của chúng ta. Đợi sau khi y trở về, chúng ta tự nhiên sẽ đi theo chủ công mới. Nhưng nếu người cuối cùng trở về là hoàng đế bệ hạ của chúng ta, vậy thì, hừ, đầu hàng cũng là lựa chọn duy nhất của các ngươi.

Ở phương xa, tên yêu ma cường đại cả người như gang thép đứng khoanh tay kia dường như đoán được sáu đại ma thần của vương triều Trung Ương đang thảo luận, tóc dài phất lên một cái, từ phía xa lên tiếng, thanh âm vang dội rất có lực.

Sáu cường giả của vương triều Trung Ương nghe vậy đều biến sắc, đang định phản bác, liền nghe được một giọng nói lạnh lẽo xuyên qua tầng tầng không gian, từ trong trời cao truyền xuống:

- Không cần chờ nữa, khí linh của Sát Lục chiến giáp đã bị bản tọa đánh thành tro bụi, không thể nào trở lại.

Lời nói vừa dứt, trong trời cao bỗng xuất hiện một hố đen. Bên trong hố đen, Đệ Nhất phân thần trên người mặc áo bào đen, vẻ mặt lạnh lùng, hai tay mở ra như chim lớn từ không trung theo gió rơi xuống. Chỉ vài cái lách người hắn đã xuất hiện giữa hai quân, tay áo bào phất lên, hai tay chắp sau lưng, ngạo nghễ nhìn xuống đại quân vương triều Sát Lục đông đảo.

"Rào rào!"

Sau chốc lát yên tĩnh, đại quân vẫn luôn bất động đột nhiên trở nên huyên náo. Sự trở về của Đệ Nhất phân thần giống như một cục đá ném vào trong hồ, làm nổi lên sóng gợn đầy trời.

Từng ánh mắt vượt qua sau người Phong Vân Vô Kỵ, nhìn về hư không trống rỗng, dường như muốn từ trong đó tìm kiếm bóng dáng của Tháp Na Thác Tư. Nhưng tất cả bọn chúng đều thất vọng.

- Uổng công các ngươi đi theo các đời chủ nhân Sát Lục lâu như vậy, lại bị một cái Sát lục khí linh lừa gạt. Cái gì Tháp Na Thác Tư, cái gì Sát Lục hoàng đế, đó chẳng qua là một cái khí linh cư ngụ trong Sát Lục chiến giáp mà thôi.

Đệ Nhất phân thần lạnh lùng nói, khí tức to lớn tỏa ra ngoài như sóng biển bao phủ toàn bộ vương triều Trung Ương, cặp mắt lạnh lẽo quét qua mặt đất, giống như dao sắc cắt qua hư không, khiến cho đám yêu ma không ai dám nhìn thẳng vào mắt hắn.

- Nghe rõ rồi chứ? Thứ mà các ngươi gọi là chủ nhân đã bị bản tọa tiêu diệt. Đi theo bản tọa là con đường duy nhất của các ngươi. Các ngươi còn có ý kiến gì không?

Con ngươi Đệ Nhất phân thần co rút lại. Trong hư không sấm chớp nổi lên, chỉ thấy trên bầu trời có vô số ngôi sao lấp lánh hình thành một vòng xoáy to lớn, quanh quẩn trên đỉnh đầu, chậm rãi chuyển động.

Nhất thời đám yêu ma bỗng cảm thấy áp lực quanh người tăng mạnh, hít thở khó khăn, không khỏi yên tĩnh lại.

- Nếu như chủ công đã chết, vậy không biết Sát Lục chiến giáp đang ở đâu?

Một tên yêu ma khát máu cao hơn ba hơn trượng đột nhiên tiến lên phía trước một bước, ánh mắt sáng ngời hỏi.

"Xoẹt!"

Ngay lúc tên yêu ma kia tiến lên trước một bước, trong hư không âm u bỗng xuất hiện một vệt sáng trắng rét lạnh xẹt qua bóng tối. Khoảnh khắc vệt sáng trắng kia lóe lên, ánh đao biến mất, một chiếc đầu to lớn liền lăn xuống trên đất, hai mắt vẫn trợn trừng, trên cổ máu tươi bắn ra ba thước.

- Tham kiến chủ công, chúng tôi nguyện sau này thề chết đi theo chủ công!

Một tên yêu ma khác vừa xuất đao chém chết yêu ma chất vấn Đệ Nhất phân thần, lúc này bỗng tiến lên, quỳ một chân xuống, cung kính nói.

Không khí đột nhiên nặng nề hơn mấy phần, sau đó từng bóng người cao lớn khí tức cường đại cúi chiếc đầu cao ngạo của bọn chúng xuống, hướng về phía Đệ Nhất phân thần quỳ bái.

Giống như ôn dịch, đông đảo đại quân của vương triều Sát Lục đều lặng lẽ quỳ xuống.

- Tham kiến chủ nhân Sát Lục, chúc chủ công nhất thống Ma Giới, thành tựu bá nghiệp vô thượng!

Sau sự yên tĩnh ngắn ngủi, một trận tiếng hô như nước lũ xông thẳng lên trời. Cả bầu trời đêm đều bị tiếng hô vang dội này xé rách.

Ánh mắt lướt qua bóng người đông đảo quỳ trên đất, bá khí và tự tin chưa bao giờ có bỗng dâng lên trong lòng Đệ Nhất phân thần. Trong tiếng tung hô ngập trời, Đệ Nhất phân thần lần đầu tiên cảm nhận được ước mơ tranh bá Ma Giới lại gần như vậy, dường như chỉ cần chạm tay là có thể đụng vào.

- Tham kiến chủ nhân Sát Lục, chúc chủ công nhất thống Ma Giới, thành tựu bá nghiệp vô thượng!

- Tham kiến chủ nhân Sát Lục, chúc chủ công nhất thống Ma Giới, thành tựu bá nghiệp vô thượng!

- Tham kiến chủ nhân Sát Lục, chúc chủ công nhất thống Ma Giới, thành tựu bá nghiệp vô thượng!

……

Tiếng hò hét càng lúc càng lớn. Không chỉ có đại quân của vương triều Sát Lục, ngay cả đại quân của vương triều Trung Ương cũng bị cảm hóa, từng hàng sát xuống. Dưới bầu không khí này, đám người Áo Lan Cổ Đại Nhĩ, A Long Tác, Bối Nhĩ Tư Ba Đạt và Bội Lý Tư cũng cung kính quỳ xuống.

Từ bầu trời nhìn xuống, cao thì có yêu ma cường đại cấp Thiên Ma Thần, thấp cũng là yêu ma cấp Ma Thần, tất cả đều bao quanh Đệ Nhất phân thần thành từng vòng, dùng một tư thế như làm lễ quỳ xuống chung quanh hắn.

Khi ma thức của Đệ Nhất phân thần thu cảnh tượng này vào trong mắt, một đoàn sương mù đen sẫm đột nhiên từ trong biển ý thức của hắn khoách triển ra, từ trong đầu dọc theo kinh mạch lan khắp toàn thân.

"Bùng!"

Trong cơ thể Đệ Nhất phân thần đột nhiên tỏa ra sương mù dày đặc. Bốn đôi cánh dơi màu đen to lớn kêu lên một tiếng vươn dài thẳng tắp. Ngay phía trên sương mù mờ mịt, hai chiếc sừng màu xám to lớn uốn lượn xoắn vào nhau, càng lúc càng cao, cuối cùng dài đến hơn bốn thước.

- A!

Trong tiếng gầm to lớn, một cột khí màu đen kinh thiên từ dưới đất xông thẳng lên trời. Trời đất chợt tối sầm lại, dưới bầu trời mây đen cuồn cuộn, sấm chớp lan ra bốn phía.

Trong cuồng phong gào thét, bản thể yêu ma to lớn của Đệ Nhất phân thần từ trong sương đen vươn ra, đôi tròng mắt đen kịt tà ác bên dưới mí mắt chợt lóe sáng.

"Xoẹt!"'

Trong tiếng vang rất nhỏ, giữa trán Đệ Nhất phân thần bỗng xuất hiện một nứt vết dài chừng ba tấc, da thịt hai bên tách ra, lộ ra một con mắt thẳng đứng màu đen yêu dị và tà ác.

"Ha ha ha… ta đã trở lại rồi…" - Một giọng nói cực kỳ tà ác vang lên trong đầu Đệ Nhất phân thần. Theo sau giọng nói này, một ý thức khác dường như cũng thức tỉnh trong biển ý thức của hắn. Hoặc là nói cảnh tượng vạn ma hành lễ đã đánh thức một một linh hồn đã ngủ say rất lâu trong biển ý thức của Đệ Nhất phân thần.

Cách đó không xa, Thái Huyền trong lòng có dự cảm, chợt ngẩng đầu lên, ánh mắt lướt qua bóng dáng của Đệ Nhất phân thần, không khỏi ngẩn ra. Một loại trực giác của cường giả nói cho y biết, trên người Đệ Nhất phân thần đã xảy ra một sự biến hóa khó hiểu. Suy nghĩ một chút, Thái Huyền thình lình phát hiện khí tức mà Đệ Nhất phân thần tỏa ra ngoài đã hoàn toàn khác hẳn với trước đó một khắc. Truyện Sắc Hiệp - http://truyenfull.vn

Nếu như nói trước đó một khắc khí tức của Đệ Nhất phân thần vẫn chỉ là của một yêu ma đen tối cường đại, vậy thì Đệ Nhất phân thần hiện tại toàn thân lại tràn ngập khí tức tà ác cực kỳ mãnh liệt.

"Có lẽ đây là biểu hiện do công lực của y tiến nhanh." - Thái Huyền trong lòng bất an thầm nghĩ, cũng chỉ có thể dùng lý do này để tự an ủi mình. Đệ Nhất phân thần vốn là một phần ý thức tối tăm của sư đệ, nếu như biến đổi thì sẽ biến thành thứ gì?