Phi Thiên

Chương 3505: Ai là phản tặc? (2)




Thế là đám người bay vút lên trời, trước khi đi Miêu Nghị nháy mắt với Hoàng Lệ, ý bảo trông coi kỹ nơi đây.

Đi tới tinh không xa xa vừa nhìn động tĩnh, Miêu Nghị cũng không khỏi thậm bội phục Hạo Đức phương, vẫn chó cùng rứt giậu, vẫn cố kiên trì.

Nhưng có thể tưởng tượng, đến mức độ này, những người còn sống bên Hạo Đức Phương, đều là tinh nhuệ bị đào thải.

Mà Hạo Đức Phương cũng quả thật không đếm xỉa đến. Từ khi không thể liên lạc được với nhân mã bên Ẩn Hứa, là hắn biết tám chín phần là toàn quân đã bị diệt rồi, một chút hi vọng cuối cùng cũng hết rồi, lần nữa tự mình dẫn nhân mã ra tay, không phải đột phá vòng vây, mà là đeo bám Bàng hệ chém giết đến cùng, một khi đối phương buông lỏng, tất nhiên là sẽ bị phá pháp cung tập kích.

Lúc này còn dư lại mười mấy Vạn người, mấy triệu đại quân đoàn kết một lòng, tuyệt đối không cho quân địch cơ hội chia tách đội hình, đấu đá ngang dọc, nhiều lần ép cho Bàng Quán kẹt trong quân trại, thậm chí khiến hắn phải thối lui nhiều lần.

Bàng Quán cũng hết cách với những người này, lúc này nếu như bắn giết, thì đương nhiên phải giết cả người mình, chỉ sợ ném chuột vỡ đồ, không có lượng lớn nhân mã thì không thi triển được.

Mà đám người Hạo Đức Phương đều là không đếm xỉa đến, ôm hi vọng giết thêm một tên kiếm thêm được một tên nên đang liều mạng, tử chiến không đầu hàng, cũng không có người phản bội Hạo Đức Phương đi đầu hàng, không hổ là nhân mã tâm phúc của Hạo Đức Phương.

Nhìn thấy đám người Miêu Nghị xuất hiện, quay đầu liếc nhìn, Bàng Quán có chút ngạc nhiên. Ngưu Hữu Đức không phải đã nói không muốn đối mặt Hạo Đức Phương sao? Sao vẫn đến?

Hắn tưởng lầm là chủ ý của Tra Như Diềm, một lòng

hảo tâm để Ngưu Hữu Đức đến giúp đỡ, Ngưu Hữu Đức không tiện cự tuyệt.

Bàng Quán thầm mắng một tiếng, nữ nhân ngu xuẩn này không phải làm cho người ta khó chịu sao.

Kéo Bàng Tiếu Tiếu Miêu Nghị lại đột nhiên tăng nhanh tốc độ phi hành, bỏ lại đám người Tra Như Diêm phía sau.

Đám người Tra Như Diễm đang muốn đuổi theo, lại không phòng bị một đội nhân mã lao tới, tách Miêu Nghị và bọn họ ra.

Kinh biến xảy ra vào đúng lúc này, đại quân U Minh đột nhiên toàn bộ hiện thân, bao vây mấy triệu đại quân của Bàng Quán và Hạo hệ nhân mã.

Mấy người phía sau Tra Như Diễm, cũng bị đám nhân mã đột nhiên xuất hiện bao vây.

- Chuẩn bị!

Hoành Vô Đạo hét một tiếng thi pháp.

Đại quân U Minh phá pháp Cung đồng loạt xuất hiện, nhắm ngay vào đám người bị bao vây.

Bàng phủ thị vệ thống lĩnh Tiêu Bình Ba tính cảnh giác rất cao, nhanh chóng dân người bên cạnh bảo vệ đám người Tra Như Diễm. Tra Như Diễm kinh ngạc nói:

- Làm sao vậy? Làm sao vậy? Chuyện gì thế này? Nàng kinh ngạc vũ khí sao lại nhắm vào người mình.

- Lang quân!

Bàng Tiếu Tiểu kinh ngạc vô cùng quay đầu liếc nhìn, không biết là ý gì.

Miêu Nghị không để ý tới nàng, cầm lấy tay nàng ta không thả, âm thâm nhìn đôi phe nhân mã đang bị bao vây.

Trên chiến trường bầu không khí trong nháy mắt trở nên quỷ dị.

Hạo Đức Phương cũng đã nhận ra có gì đó không đúng, nhanh chóng kéo Tô Vận rút lui, số nhân mã còn lại hộ vệ, hướng về nhân mã phe mình ra hiệu, có chút do dự nhìn về phía Miêu Nghị, hắn ý thức được có chuyện ngoài dự kiến phát sinh, không chừng là cơ hội chuyển mình của hắn.

Hai bên chém giết phá vòng vây cũng dần dần ngừng lại, đều có chút không hiểu nhìn bôn phía đại quân U Minh đều vây kín.

- Cảnh giác bôn phía Bàng Quán bỗng nhiên nhìn chăm chú về phía Miêu Nghị, quát lên.

- Con rể, đây là ý gì?

Miêu Nghị lẳng lặng nhìn thẳng vào hắn, bỗng nhiên trung khí mười phần thi pháp hô:

- Đại quân U Minh phụng ý chỉ bệ hạ, tiêu diệt phản tặc! Chỉ một lời này, trong nháy mắt khiến hắn từ kháng chỉ trở thành tuân chi.

Bàng Quán giơ đao chỉ về phía hắn, lạnh lùng nói:

- Ai là phản tặc?

Miêu Nghị không đáp, cảm thấy Bàng Tiếu Tiểu đang nhìn chính mình, bàn tay mềm mại trong tay hắn đang run rẩy.

Bàng Tiểu Tiếu quả thật đang hoảng sợ nhìn hắn. Mấy người Tra Như Diễm cũng trợn mắt nhìn về bên này.

Miêu Nghị hờ hững, mặt không chút thay đổi, hướng về phía Thanh Nguyệt gật đầu báo hiệu.

Thanh Nguyệt phất tay, nhân mã vây khốn đám người Tra Như Diêm liên tạo ra một con đường, để đám người Tra Như Diễm bay về phía Bàng Quán.

- Lão gia, chuyện này... Chuyện này là thế nào?

Tra Như Diễm vô cùng khẩn trương nói, con rể trước còn khiến mình cảm thấy kiêu ngạo, sao trong phút chốc lại khiêm mình toát mồ hôi hột!

Lúc này Miêu Nghị Phương từ từ lên tiếng nói: - Đại Soái, ngươi ta quan hệ thông gia, không nên ép con rể động thủ, hãy lệnh cho huynh đệ phía dưới bỏ vũ khí xuống, cho huynh đệ một con đường sống chứ!!

Ngực Bàng Quán phập phồng, tức giận nói:

– Ta đồng ý địa bàn mão lộ của ngươi quyết không nuốt lời, tất cả mọi người ở đây có thể làm chứng, nêu vi phạm lời thề, trời tru đất diệt!

Hắn chỉ có thể tận lực cứu vãn, những nhân mã trước mặt đại bộ phận uể oải mệt mỏi, làm sao chống đỡ được đại quân U Minh, một khi động thủ, không ai kịp đên cứu hắn.

Miêu Nghị nói:

- Muốn Địa bàn Mão Lộ thì ta sẽ tự lấy, huống hồ thủ hạ của con rể rất nhiều, theo con rể ở u minh chịu khổ nhiều năm như vậy, cũng nên ra ngoài va vấp thế giới. Địa bàn Mão Lộ hơi nhỏ một chút, vừa mới thích hợp làm địa bàn nam quân! Lời tuyên bố đầy khí phách!

- Đừng mà... Đừng mà... Lang quân, xin người!

Bàng Tiếu Tiếu bị giữ chặt không cách nào thoát được nhỏ giọng không ngừng cầu xin, nhìn về phía Miêu Nghị ánh mắt nếu nói đáng thương biết bao thì quả thật có đáng thương, nhưng Miêu Nghị lại ban cho nàng ta sự kiên nghị và vẻ thờ ơ, khiển nàng ta hoang mang vô cùng.