Phi Thiên

Chương 607-2: Một viên cũng không thể bớt (2)




Thiệt hay giả vậy? Tây Môn Nhạn hít sâu một hơi, một mình giết gần ba mươi tên Hồng Liên tu sĩ?

Trong rừng cây cách đó không xa, Trình Ngạo Phương và Trang Hữu Văn, Bá Ngôn, Thượng Lưu Hoan đang đứng nhìn trong bóng tối, nghe vậy đưa mắt nhìn nhau. Miêu Nghị một lần nữa chỉ thương vào Mã Vị Hàn: - Mã Vị Hàn, để cho thủ hạ đi tìm cái chết như vậy có gọi là bản lãnh hay không? ‘Miêu tặc’ ngươi nói đang ở chỗ này, còn không nhanh chóng tới giết tặc! Hồ Tử Phân lên tiếng cười nói:

- Miêu hành tẩu, đều là đồng liêu cống hiến cho cung chủ, không nên quá tuyệt tình.

- Hiện tại mới biết là đồng liêu sao? Đã muộn rồi!

Miêu Nghị đột nhiên lướt đi, xách thương xông thẳng tới nhóm đối phương trước mặt.

Khí thế kia quả thực là xem đối phương như mấy con muỗi, nói giết liền giết, thật đúng là không lưu giữ một chút tình cảm!

Đám người Mã Vị Hàn cắn răng một cái, muốn liên thủ phản kích, sợ rằng cũng không có cách nào, đã cỡi hổ khó xuống rồi!

- Dừng tay!

Lúc này tiếng quát chói tai của Trình Ngạo Phương đột nhiên vang lên.

Thân hình Miêu Nghị chỉ có thể đột nhiên dừng lại, nghiêng đầu nhìn, chỉ thấy Trình Ngạo Phương dẫn ba tên hành tẩu từ trong rừng cây không xa bay ra, rơi vào giữa song phương.

- Dám đả đả sát sát dưới mí mắt bổn cung!

Trình Ngạo Phương mắt lạnh nhìn mọi người xung quanh.

Nàng vốn còn muốn nhìn thủ đoạn của Miêu Nghị, nhưng sau khi nghe lời nói của Miêu Nghị cũng không dám mạo hiểm nữa, hiện giờ hai cung vốn đã thiếu người, vạn nhất thật sự bị người này giết chết một hai chục bộ hạ cũ, trong lúc nhất thời đi đâu tìm nhân thủ.

Ba người Bá Ngôn nhìn về phía đám người Mã Vị Hàn, tiến lên quát nói:

- Sao còn không thu vũ khí trong tay lại?

Đám người Mã Vị Hàn thầm thở phào nhẹ nhõm, rốt cuộc cũng tìm được bậc thang đi xuống, vội vàng thu vũ khí trong tay lại.

Trình Ngạo Phương nghiêng mắt nhìn vũ khí trong tay Miêu Nghị:

- Miêu hành tẩu còn muốn chém giết trước mặt bổn cung sao?

Miêu Nghị cũng chỉ có thể thu vũ khí trong tay lại.

Trình Ngạo Phương nhìn mọi người xung quanh, hừ lạnh một tiếng, xoay người dẫn ba người Trang Hữu Văn nhanh chóng vút không mà đi.

Đám người Mã Vị Hàn cũng đang muốn rời đi, ai ngờ Miêu Nghị lên tiếng nói:

- Chậm đã! Chư vị còn chưa chịu nhận lỗi đã muốn đi?

Đám người Mã Vị Hàn nhìn nhau, sau khi truyền âm câu thông một phen, đều chắp tay nói:

- Là chúng ta đường đột mạo phạm, kính xin Miêu hành tẩu bao dung!

Trước mặt mọi người, Miêu Nghị xé rách thi thể của Hoàng Lâm, lột sạch vật hữu dụng thu hồi, thuận tay ném thi thể của hắn đến trước mặt mọi người:

- Chuyện phạm thượng há lại có thể dùng mấy từ miễn cưỡng là có thể chấm dứt, nói xin lỗi nhưng vẫn phải thể hiện thành ý, Nguyện Lực châu phải bồi thường thì vẫn phải bồi thường. Người này đã chết rồi, ta sẽ không truy cứu nữa, mười bảy người các ngươi, mỗi người hai mươi vạn hạ phẩm Nguyện Lực châu, một viên cũng không thể bớt!

Hắc! Lại tăng lên gấp đôi nữa rồi! Đám người xem náo nhiệt đưa mắt nhìn nhau.

Tiêu Dạ Thành trầm giọng nói:

- Miêu hành tẩu không nên quá đáng như thế! Ngươi giết một người, chúng ta đã nể mặt cung chủ không so đo với ngươi, còn dám được voi đòi tiên!

- Ta cũng nể mặt cung chủ hôm nay mới tha cho các ngươi một mạng! Hạn cho các ngươi trong vòng một tháng nộp đủ Nguyện Lực châu cho ta để xin lỗi, nhà ai thiếu một viên, đừng trách bổn tọa đem binh đánh nhà đó, đừng để ta phải đích thân đi lấy, bổn tọa nói lời giữ lời, nộp hay không tùy các ngươi!

Sắc mặt Miêu Nghị không chút thay đổi, vừa dứt lời liền vút không bay đi.

Tây Môn Nhạn quét nhìn mọi người một cái, trong lòng thầm toát mồ hôi. Lúc trước hắn không biết, nhưng hiện tại mới phát hiện điện chủ của mình bá đạo như vậy! Thiếu chưởng môn còn dễ nói chuyện hơn người này, xem ra lần sau quay về phải nhắc nhở chưởng môn một chút.

Hắn cũng ngại ở lại một mình, nhanh chóng vút không đuổi theo Miêu Nghị.

Đưa mắt nhìn hai người rời đi, những người khác cũng có thái độ việc không liên quan đến mình lắc đầu cười một tiếng, có đôi khi nói nhiều tất nói hớ, may mà chúng ta không lắm mồm tham gia vào chuyện này.

Bọn họ cũng tới tấp rời đi, chỉ để lại đám người Mã Vị Hàn vẻ mặt âm trầm, hôm nay xem như bọn hắn cũng quá sức mất mặt rồi.

Mấu chốt là mỗi điện phải lấy ra sáu mươi vạn Nguyện Lực châu làm phí dụng xin lỗi, Mã Vị Hàn cũng giảm đi hai mươi vạn, nhưng lại tổn thất mất một Hồng Liên hành tẩu, thứ trên người hành tẩu kia bán đi khẳng định không chỉ hai mươi vạn. Phí dụng xin lỗi nói ít không ít, nói nhiều cũng không nhiều, bọn hắn trấn giữ một điện đã ngàn vạn năm không đến nỗi một chút phí dụng như vậy cũng lấy không được, nhưng ai nguyện ý bỏ ra phí dụng uất ức như vậy.

Mã Vị Hàn nghiến răng nghiến lợi nói:

- Không ngờ Thủy Hành cung nhìn như không có gì lại để cho một con sói chạy ra ngoài như thế.

Hồ Tử Phân cười lạnh nói:

- Ngươi đừng quên xuất thân của hắn là gì, hắn là người đi ra từ dẹp loạn Tinh Túc hải, sau này mới gia nhập vào Thủy Hành cung, hắn không giống với những kẻ bất lực bên phía Thủy Hành cung.

Lý Ngọc Quyên trầm giọng nói:

- Mã Vị Hàn, một mình ngươi hành sự được rồi, sao còn kéo chúng ta vào trong?

Mã Vị Hàn trầm mặt xuống:

- Sợ phiền phức thì đừng thừa nhận!

- Được rồi!

Tiêu Dạ Thành thấy hai người ồn ào, lên tiếng ngăn cản nói:

- Bây giờ nói những thứ này còn có ý nghĩa gì! Trước mặt mọi người hắn đã thả ra những lời ngoan độc như vậy, hiển nhiên không có tính toán nuốt về. Mọi người nói chúng ta phải làm sao bây giờ?

Hồ Tử Phân nói:

- Đi tìm cung chủ chủ trì công đạo đi.

La Minh Quang cười lạnh nói:

- Người ta tốt xấu gì cũng mang hư danh hành tẩu của Mộc Hành cung, trên danh nghĩa còn là quan trên của chúng ta, tìm cung chủ chủ trì công đạo? Lên tiếng làm nhục quan trên chẳng lẽ còn gì để nói? Miêu Nghị hắn có thể đi tìm cung chủ tố cáo. Chúng ta tìm cung chủ không phải là tự tìm kích thích sao?

Mã Vị Hàn cắn răng nói:

- Thừa dịp hắn còn chưa thu thập địa bàn lưu loát, chúng ta liên thủ giết hắn, ích lợi của hai khối địa bàn kia chúng ta chia đều.

La Minh Quang lại giội tới một chậu nước lạnh:

- Liên thủ? Làm sao liên thủ? Địa bàn của Lý Ngọc Quyên và Tiêu Dạ Thành ở bên phía Nhật Hành cung, ngươi kêu hai người bọn họ suất lĩnh thủ hạ nhân mã vượt cung chiếm địa bàn của mấy điện khác chạy đến đoạt địa bàn của Miêu Nghị? Có cách đoạt địa bàn như vậy sao? Ngươi kêu cung chủ từ Tiên Hành cung xa xôi chạy đến đoạt địa bàn thử xem, xem quân sử có đáp ứng hay không! Đừng nói người của những địa bàn khác sẽ không để cho người khác giết tới giết lui trên địa bàn của mình, phải thò tay dài như vậy cung chủ chắc chắn sẽ không đáp ứng, cũng không muốn làm?

Lục Vân Khách ngẩn ra, vỗ tay, ha ha cười nói:

- Đúng vậy! Đạo lý đồng dạng, Trấn Canh điện ta không dựa vào địa bàn của hắn, thì ngược lại hắn đồng dạng không có cách nào làm gì ta, chúng ta cũng lo lắng vô ích.

---------------