Phía Trên Môi Nàng

Chương 148: Em Thật Sự Siêu Siêu Siêu Siêu Cấp Thích






Đêm đó
Là đêm mà mọi người ở dinh thự lo lắng nhất.

May mắn, Vưu Nhiên được Mục Phỉ tìm được rồi, mọi người cũng ngừng tìm kiếm.

Tóm lại, sau khi mưa đã tạnh, mọi người dinh thự ở cửa trang viên chờ đợi hai vị bạn lữ gập ghềnh trở về.

Mà trang viên Thản Bố Lâm ở trên đỉnh nói, ở vị trí cao, cho nên lui tới lộ nhất định là hướng về phía trước mà đi, nếu đứng ở chỗ cao của trang viên là thật dễ dàng nhìn đến người qua đường đến nơi đây.

Cho nên đối với huyết tộc thị lực đêm thật tốt tới nói, nhìn người xa trên đường căn bản không cần tốn nhiều sức, đặc biệt là ánh mắt người cha Áo Trạch càng là sáng quắc mà nhìn đường bên dưới nhất định phải đi qua kia.

Buồn cười chính là, bọn họ thấy được hình ảnh hai vị nữ sĩ phi thường quỷ dị trở về nhà.

Một nữ tử đầu tóc bạc đang ôm một nữ nhân váy đen đi tới cách cửa trang viên chỉ còn có đoạn khoảng cách, dùng cách ôm công chúa!
Các nàng ngừng lại.

Nữ nhân tóc đen trong lòng ngực tựa hồ đang biệt nữu*, dùng xuống tay thế cùng với thân thể vặn vẹo, muốn xuống dưới, thoát ly cái ôm của người kia.

(*Hành động khác với nội tâm mong muốn)
Cuối cùng các nàng nói chút thỏa thuận, đạt thành thương lượng.

Nữ tử tóc bạc lúc này mới nguyện ý đem đối phương thả xuống dưới.

......!
Áo Trạch cùng những người khác trên đầu đặt vài dấu chấm hỏi, như thế nào sẽ là Vưu Nhiên ôm con gái nhà ông về nhà??
Này, này không phải ngược sao?
Huống chi, Vưu Nhiên còn có thai.

Áo Trạch có chút không bình tĩnh, lúc Mục Phỉ cùng Vưu Nhiên đi đến của trang viên, hắn lập tức ho khan một tiếng, dẫn đầu đứng đón ở cửa.

"Đã về rồi." Ngữ khí hắn yêu thương, nhưng ánh mắt lập tức hướng tới hai người con cẩn thận quan sát đến.

Chỉ thấy Mục Phỉ lạnh mặt, gật gật đầu, thật rõ ràng, Mục Phỉ đã đỏ hốc mắt, đứa nhỏ này là......!Đã khóc?
Áo Trạch biết từ Mục Phỉ này hỏi không ra nguyên nhân được, đơn giản đi đến trước mặt Vưu Nhiên, lời nói thấm thía mà nói, "Vưu Nhiên a, con lần sau cũng không thể xằng bậy, bộ xương già này của ta lại không có sức lực đi tìm hai người."
"Thật xin lỗi Áo Trạch tiên sinh, còn có mọi người, làm mọi người lo lắng, ta, ta sai rồi." Vưu Nhiên lập tức cúi đầu, thành khẩn xin lỗi, nàng biết chính mình tự tiện rời đi, mọi người nhất định sẽ lo lắng, nhưng đầu nàng khi đó nóng lên, trong lòng ủy khuất cho nên mới chạy ra giải sầu.

"Ai nha, trở về thì tốt, trở về thì tốt, ngươi không biết Tiểu Phỉ nghe nói không thấy con gấp đến độ nào, ta trước nay chưa thấy qua con bé như này"

"Cha." Mục Phỉ đứng ở bên cạnh, lên tiếng ngăn Áo Trạch lại nói tiếp.

Áo Trạch đành phải nhún nhún vai, cho con mình mặt mũi, sau đó hắn lại nghĩ đến điểm mấu chốt, cảm thấy đặc biệt tò mò, "Hai người làm sao, ta xem hai con đi trở về tới, làm thế nào không ngồi xe."
Áo Trạch một bên hỏi một bên hướng tới Vưu Nhiên cùng Mục Phỉ nhìn nhìn.

Vưu Nhiên lập tức dùng ánh mắt liếc liếc Mục Phỉ bên cạnh, cô như thế nào có thể nói cho lão Áo Trạch tiên sinh, nàng là một đường ôm Mục Phỉ trở về đây.

Kỳ thật đại nhân cũng không phải tự nguyện, là phi thường không muốn.

Chẳng qua, đại nhân luôn lo lắng thân thể của nàng, nàng lời hay nói hết nhưng trong lòng đối phương vẫn là thật lo lắng, cảm thấy nàng chính là đoá hoa trong nhà kính thật yếu ớt, vì chứng minh thể chất mình kỳ thật rất cường hãn, cho nên nàng liền dùng thủ đoạn cưỡng chế, hoàn toàn không trải qua Mục Phỉ đồng ý liền một đường ôm đối phương trèo đèo lội suối, nhiều ít có chút phần kiêu ngạo.

Nàng còn cùng đại nhân tin tưởng tràn đầy mà hứa hẹn bảo đảm với Mục Phỉ để lòng bàn chân không dính nước mưa, nàng làm được, không hề tự giác mình là người đã có thai.

"Ân......!Ta cùng đại nhân là, kỳ thật" Vưu Nhiên nhấp miệng cười một cái.

"Quan tâm cái này làm sao, Vưu Nhiên mệt mỏi, con mang em ấy trở về nghỉ ngơi." Mục Phỉ lập tức túm chặt tay Vưu Nhiên, mắt âm trầm trừng mắt nhìn người cha cố ý kiếm chuyện, sau đó đem Vưu Nhiên kéo đến trên lầu đi về phòng.

Vưu Nhiên đành phải nửa quay đầu lại, hơi hơi hướng mọi người ở cửa gật đầu tạ lỗi, dùng khẩu hình báo cho mọi người: Đại nhân bởi vì chuyện của ta còn đang tức giận, mong mọi người hiểu cho.

Vưu Nhiên sau đó ngoan ngoãn mà mặc cho Mục Phỉ lôi kéo, đi theo phía sau, mắt nàng sớm đã thấy Mục Phỉ đỏ lỗ tai.

Đại nhân thật đúng là dễ dàng thẹn thùng, còn không phải là được nàng ôm trở về sao, thật đúng là sĩ diện.

"Ta vẫn luôn tưởng không rõ một sự chuyện, vì cái gì Tiểu Phỉ nhà ta có thể theo đuổi được Vưu Nhiên đây." Thân là chủ nhân một nhà lão phụ thân Áo Trạch nhìn hai đứa nhỏ đang lên cầu thang, không cho con mình chút mặt mũi nào tiếp tục nói, "Cái bản mặt cả ngày, không thích nói chuyện, không có tình thú, này xem 700 năm sống uổng phí."
"Lão gia, ngài nói như vậy tiểu thư, sợ là không còn mặt mũi." Ngôn Lôi ở một bên nhỏ giọng mà nhắc nhở Áo Trạch.

Mà thật hiển nhiên, mấy câu của bọn họ nói đó cũng truyền tới lỗ tai hai vị nữ sĩ trên lầu, Mục Phỉ lập tức quay đầu liếc mắt trừng người cha ồn áo nhất của mình, quả nhiên đối phương thức thời mà ngậm chặt miệng.

Sau khi trở lại phòng
Mục Phỉ pha nước tắm cho Vưu Nhiên, coi đem nhiệt khí trong phòng tắm đều mở ra, để cho thân mình Vưu Nhiên bị gió lạnh nước mưa ngâm một chút.

"Đại nhân, ngài không cùng em cùng tắm sao?" Vưu Nhiên đứng ở cửa, hỏi Mục Phỉ.

Mục Phỉ nhanh đem đối phương ôm vào trong bồn tắm, cô không muốn Vưu Nhiên chịu một chút gió lạnh, "Không cần, em tắm trước, thư hoãn một chút cho tốt, tôi ở bên ngoài, có việc tùy lúc kêu tôi."
Mục Phỉ báo cho Vưu Nhiên như vậy, lúc sau, liền thẳng ngồi ở trên sô pha bên ngoài.

Tuy rằng trên người đều bị mưa làm ướt, nhưng cô cũng không có yếu ớt như con người vậy, mưa gió nho nhỏ sẽ không làm cô bị thế nào, nhưng đối với có một nửa huyết thống con người như Vưu Nhiên tới nói, vẫn là không thể bỏ qua, tuy rằng tiểu gia hỏa hôm nay vì chứng minh thực lực của chính mình chính đã ôm cô trở về.

Chuyện này tuyệt đối không thể nói cho bất luận kẻ nào, thật là quá mất mặt.

Mục Phỉ nghe trong phòng tắm lâu lâu mà phát ra thanh âm dòng nước, cùng với Vưu Nhiên cố ý nói "Bồn tắm nằm thật thoải mái nha" linh tinh, Mục Phỉ cúi đầu cười nhạt.

Giờ phút này trong đầu cô cũng thật loạn, nghĩ tới chuyện Vưu Nhiên mang thai, ý nghĩ Vưu Nhiên rất đơn giản, nàng có khuynh hướng cảm thấy sinh con sẽ không có việc gì, trên chuyện này, cô quyết định vẫn là sẽ tôn trọng duy nghĩ của Vưu Nhiên, nhưng tiền đề là cần phải không có nguy hiểm.

Cô sẽ nhiều ngày tìm người hiểu phương diện này tới xem xét tiểu gia hỏa rốt cuộc có thể sinh hay không, làm cách nào để tráng nguy hiểm, đem chỉ số này giảm đến thấp nhất.

Cho nên, cô hiện tại còn chưa có hoàn toàn đáp ứng Vưu Nhiên.

Còn có một chút chính là, cô thật sự không hiểu tình thú như vậy sao?
Lão phụ thân đêm nay mắng làm cô có chút để ý, tựa hồ Doãn Tư Lê cũng từng chê cười mình, trời sinh xương cốt lạnh lẽo, không có biết phong tình......!
Mục Phỉ thở dài một tiếng, bắt đầu rồi tự mình nghĩ lại.

Lúc này, điện thoại của cô đột nhiên vang lên, cô nhìn thông tin trên màn hình.

Thật là nghĩ cái gì, cái đó liền tới, Doãn Tư Lê gọi.

"Nghe nói cậy tìm được Vưu Nhiên!"
"Cậu thật đúng là tin tức nhanh nhạy." Mục Phỉ nghe thanh âm Doãn Tư Lê bên kia khá ầm ĩ, lập tức đem thanh âm hạ thấp một ít, cau mày nghe đối phương kế tiếp muốn nói gì.

"Tôi còn đang suy nghĩ đây, tiểu gia hỏa lảm sao một hồi đi liền tự mình chạy ra, hoá ra cậu khi dễ em ấy." Doãn Tư Lê bắt đầu bưng cái giá chỉ trích bạn già không phải.

Mục Phỉ cau mày, rõ ràng đối phương biết mấy ngày nay đã xảy ra chuyện gì, còn muốn cố ý kích thích cô.

"Ngươi không có chuyện khác ta tắt điện thoại."
"Ai, tôi biết cậu bởi vì chuyện Vưu Nhiên mang thai lo lắng, nhưng chuyện này khẳng định sẽ hướng về mặt tốt phát triển, Tiểu Vưu Nhiên vốn dĩ liền rất thần kỳ.

Đúng rồi, hai người không phải mới vừa tốt sao? Tôi liền muốn hỏi một chút Lễ Tình Nhân ngày mai, cậu chuẩn bị đưa cho Tiểu Vưu Nhiên quà gì a?"
Lễ Tình Nhân.

Mục Phỉ nghe được lời này, tức khắc ngây ngẩn cả người, cô xác thật không biết ngày mai là Lễ Tình Nhân, cô tựa hồ đối những ngày lễ của con người đều không phải thật cảm thấy hứng thú.

"Trời ơi, cậu cư nhiên không biết, tốt đi......"
Mục Phỉ biên nghe Doãn Tư Lê như là oán giận, một bên lặng lẽ đứng lên, đem cửa phòng tắm đóng chặt, phòng ngừa Vưu Nhiên nghe được cô gọi điện thoại.

Sau đó coi lại đi đến cửa sổ, hạ giọng trả lời, ngữ khí có chút tự trách.


"Tôi xác thật không nhớ tới, không chú ý mấy cái này."
Doãn Tư Lê nhướng mày, không nghĩ tới Mục Phỉ cũng không có giống ngày thường lạnh nhạt mà nghe xong cắt đứt điện thoại, mà là thành khẩn đáp lại nàng nha, không tồi a, có tiến bộ.

"Hai người không phải vừa tốt sao, cậu có thể trước đem chuyện mai thai của Vưu Nhiên bỏ qua một chút, còn nhiều cảm giác lợi hại, cậu để ý nhất còn không phải là Vưu Nhiên sao, tiểu gia hỏa hôm nay khẳng định là thương tâm quá mức mới chạy đi, cậu làm người lớn làm sai chuyện không biết đền bù một chút sao, dỗ dành người ta cho tốt." Doãn Tư Lê hướng dẫn khúc gỗ Mục Phỉ từng bước.

Mục Phỉ trầm ngâm một lát, nửa ngày kéo xuống da mặt, chủ động dò hỏi, "Vậy......!đền bù thế nào a."
"Ai cũng muốn người yêu kinh hỉ lãng mạn!"
......!
Sau khi Vưu Nhiên tắm gội xong ra tới, Mục Phỉ cũng đã gọi xong điện thoại, cô tiến lên dắt Vưu Nhiên lên giường ngủ.

"Đại nhân, ngài không nghỉ ngơi?" Vưu Nhiên nằm ở trên giường nhìn Mục Phỉ ngồi ở mép giường.

Mục Phỉ vuốt ve đầu tóc Vưu Nhiên, sau đó lắc đầu cười nói, "Em không biết đại nhân của em là động vật ban đêm sao?"
"Tốt đi, em đây cũng không ngủ được, bồi ngài."
Mục Phỉ đương nhiên không hy vọng đêm nay Vưu Nhiên ở bên cạnh bồi cô, rốt cuộc coi còn phải lập tức đi làm kinh hỉ lãng mạn đây, dưới sự trấn an không ngừng mới hống Vưu Nhiên ngủ được, liền im ắng đóng cửa lại, đi thư phòng mình tìm chỗ gần đây làm kinh hỉ lãng mạn.

***
"Đại Dì, dì nhìn thấy Mục Phỉ đại nhân sao?"
"Không có a, nếu không con đi hỏi hỏi những người khác, con trước ăn cơm."
"Tiên Nha a di, ngài nhìn thấy đại nhân sao?"
"Đương nhiên......!không thấy được." Tiên Nha a di khanh khách mà cười, hàm răng thẳng run lên.

......!
Lúc Vưu Nhiên tìm hết những chỗ ngồi của trang viên Thản Bố Lâm cũng chưa thấy Mục Phỉ, thậm chí một đường dò hỏi cũng chưa thấy bóng người trong lòng nhớ mong, Vưu Nhiên ăn một ít liền chán nản trở về phòng.

Nàng tối hôm qua rất mệt, đại khái là do đã nhiều ngày thiếu ăn, hơn nữa ngày hôm qua một mình chạy tới chỗ ở cũ lại khóc nhiều, tóm lại một giấc ngủ tới rồi giữa trưa ngày thứ hai, cũng không ai lên kêu nàng.

Nàng suy đoán, đại nhân hẳn là vì chuyện nàng mang thai tìm phương pháp giải quyết, lúc trước đại nhân cùng nàng đề qua, sẽ đón vị kia Tát Già phù thủy lại đây.

Tóm lại, hiện tại mọi người trong trang viên tựa hồ đều đang cực lực bảo hộ nàng, không cho nàng làm một chút chuyện.

Vưu Nhiên cảm thấy có chút băn khoăn, đại khái là bởi vì Mục Phỉ không ở nhà, nàng sẽ bởi vậy có khẩn trương nho nhỏ, rốt cuộc chuyện nàng mang thai mọi người đều đã biết, trước kia ở dinh thự nàng là hạt dẻ cười của mọi người, nhảy nhót lung tung cũng có thể.

Hiện tại nàng là đối tượng trọng điểm mọi người bảo hộ, nhiều ít có chút thẹn thùng.

Vì thế nàng đành phải mở TV, nhàm chán mà giết thời gian, trong lòng còn đang suy nghĩ Mục Phỉ đại nhân đi nơi nào.

Trên TV đang phát tin thời sự, hình như là rất nhiều nơi đều treo lên trang trí xinh đẹp chúc mừng Lễ Tình Nhân của con người.

"Lễ Tình Nhân a......" Vưu Nhiên nhìn các cặp đôi trong TV cùng nhau tuỳ lúc phỏng vấn, cảm thán một tiếng.

Nàng tựa hồ còn không có cùng đại nhân trải qua Lễ Tình Nhân nha, bất quá, đại nhân đối với những ngày lễ của con người từ trước đến nay là không có hứng thú.

Trong lòng Vưu Nhiên nghĩ như vậy, nhưng tầm mắt vẫn là có chút hâm mộ mà dính ở trong TV quay đến mấy cặp đôi đi mấy chỗ ăn lễ vui vẻ.

Đã đến giờ buổi tối 5 giờ 30 phút
Mục Phỉ đại nhân vẫn cứ là chưa có trở về.

Áo Trạch lão phụ thân đã không đếm được Vưu Nhiên ở cửa trang viên đi tới đi lui bao nhiêu vòng.

"Vưu Nhiên, nếu không con tới ngồi một lát, Tiểu Phỉ phỏng chừng rất nhanh sẽ trở về tới."
"A, dạ, tốt."
Vưu Nhiên có chút lo lắng, nhưng vẫn là nghe lời gia chủ đi vào ngồi trong đại sảnh, nhưng đôi mắt vẫn cứ hướng tới cửa nhìn lại.

"Tiểu Phỉ nó sáng sớm liền đi ra ngoài, ta cũng không biết nó đi nơi nào, bất quá nó nói buổi tối sẽ trở về, con đừng lo lắng." Nói thật, Áo Trạch cũng rất buồn bực, Tiểu Phỉ sáng sớm đi ra ngoài, ai cũng không biết đi làm gì, liền quản gia Ngôn Lôi dán thân cũng không biết.

Vưu Nhiên gật gật đầu, nhìn thời gian trên tường.

Lúc này điện thoại trang viên vang lên.

Đại Dì nhận điện thoại, vài giây sau, lập tức đem điện thoại đưa cho Vưu Nhiên trong đại sảnh.

"Là tiểu thư gọi tới."
Vưu Nhiên lập tức nắm lấy ở trong tay.

"Vưu Nhiên, là tôi, mười phút sau, Kim sẽ đến cửa đón em, đến lúc đó em ngồi trên xe là được."
"Ai?! Chính là, đại nhân"
"Đợi lát nữa gặp."
Vưu Nhiên mờ mịt mà bị bắt cắt đứt điện thoại, đón nhận ánh mắt tò mò của lão phụ thân, nàng như lọt vào trong sương mù mà nói, "Đại nhân chị ấy, kêu con mười phút ngồi xe Kim tiên sinh, không đúng, Kim tiên sinh tới đón con, mười phút sau."
"Nga nga, vậy con nhanh sửa soạn một chút." Áo Trạch lập tức thúc giục đối phương.

Vưu Nhiên đành phải mang theo nghi hoặc lên lầu đi thay đổi quần áo.

Quả nhiên, mười phút l sau Kim lái xe ngừng ở cửa trang viên, Vưu Nhiên ở dưới ánh mắt mọi người bỡn cợt ngồi lên xe.

"Hai đứa nó đây là đi hẹn hò sao?" Áo Trạch hạ cái kết luận.


Ngôn Lôi mỉm cười mà chỉ điểm gia chủ, "Theo ta được biết, hôm nay là Lễ Tình Nhân của con người."
"Nga ~ cho nên đêm nay hai đứa nó hẳn là không trở lại đi." Áo Trạch nghĩ tới điểm mấu chốt, đôi tay để ở phía sau, cười đến nếp nhăn đầy mặt.

***
Vưu Nhiên liền lo lắng thấp thỏm lo lắng như vậy mà ngồi ở trong xe, thẳng đến tới đích điểm, Kim tiên sinh cũng ngậm miệng không nói rốt cuộc là chuyện gì.

Người phục vụ đón khách lập tức tiến lên thay nàng mở cửa xe, Vưu Nhiên đành phải xuống xe, nàng ngẩng đầu nhìn kiến trúc cao ngất trong mây.

Nàng đã thấy qua khách sạn này ở trong TV, tóm lại thật xinh đẹp rất có tiếng.

"Mời ngài đi theo ta." Người phục vụ cung kính mà mời Vưu Nhiên.

Vưu Nhiên quay đầu lại nhìn phía Kim tiên sinh, đối phương cho nàng một ánh mắt cổ vũ.

Nàng đành phải đi theo phục vụ đi vào toà khách sạn này.

Cơ hồ nàng vừa vào cửa, nhân viên làm việc lầu một cơ hồ đều ngừng động tác, hướng nàng chào hỏi, không có các vị khách khác trong khách sạn, luôn có một loại ảo giác, nơi này chỉ có một mình nàng là khách.

Trong lòng Vưu Nhiên bùm thông, nàng cũng không có thời gian đi nhìn trang trí xinh đẹp của sảnh, đi theo người phục vụ tiến vào thang máy.

Người phục vụ ấn xuống tầng cao nhất.

Vì cái gì sẽ đi sân thượng?
Ở trong lòng Vưu Nhiên vẽ dấu chấm hỏi, nhưng nàng nghẹn không hỏi, bởi vì hỏi đối phương cũng sẽ không nói cho nàng biết.

Cho nên khi người phục vụ đẩy ra cánh cửa tầng cao nhất, Vưu Nhiên lúc này mới hiểu được là chuyện gì xảy ra.

Một trận gió nhẹ thổi qua, một mùi hoa nhàn nhạt nhu hoà vào giữa nơi này, Vưu Nhiên cúi đầu nhìn này trên đường đầy cánh hoa màu đỏ, tầng cao nhất nơi này quả thực là có một hoa viên chọc trời giữa không trung.

Những dây đèn ôn kim sắc phía ôn nhu thủ công chiếu sáng vờn quanh ở bốn mà chiếu sáng lên phong cảnh ở nơi này, ở giữa bày một bàn ăn tối đã chuẩn bị thật tinh xảo, này hết thảy hết thảy đều là làm đủ chuẩn bị, tỉ mỉ bố trí.

Ngọn nến, đóa hoa, phong cảnh lãng mạn cực hạn mỹ lệ, còn có người mỹ lệ nhất kia.

Vưu Nhiên thật cẩn thận mà đi ra phía trước, đi đến trước mặt người kia.

Đối phương mặc một thân váy đen xinh đẹp, biểu hiện trấn định tự nhiên, nhưng đôi mắt Kim Hạt Sắc chớp động vài lần sớm đã tiết lộ có chút cảm xúc khẩn trương.

Vưu Nhiên nhìn ra được đối phương tựa hồ có một chút tiểu khẩn trương như vậy.

Trời biết nàng giờ phút này thật sự rất muốn thét ra tiếng chói tai, loại cảnh tượng cùng người như vậy.

"Mấy cái bày......!Phải tốn không ít tiền đi." Vưu Nhiên nhìn này không trung tầng cao nhất xa hoa lãng mạn, cười hỏi Mục Phỉ, cố ý chứ hỏi ra như vậy.

Vốn dĩ tâm cảnh Mục Phỉ có chút khẩn trương, bị Vưu Nhiên vừa hỏi thế, lập tức cất cao vài độ, càng thêm khẩn trương!
Mục Phỉ cô sống ngần ấy năm, nhưng cho tới bây giờ chưa làm qua loại chuyện này, trời biết làm mấy chuẩn bị này đối với cô mà nói là có bao nhiêu khó.

Chẳng lẽ tỉ mỉ chuẩn bị kinh hỉ bị cô làm hỏng?
"Ân......!Hơi chút chuẩn bị chuẩn bị, là......!Không thích sao?" Mục Phỉ nuốt hạ giọng nói, biểu tình có chút vô thố, bó hoa ở phía sau lưng cầm trong tay cũng chưa có dám lấy ra.

Vưu Nhiên nhìn mặt Mục Phỉ đại nhân ít khi khẩn trương, trêu ghẹo nói, "Nếu ngài đem hoa đang giấu trước tặng cho em, em liền nói cho ngài."
Mục Phỉ lập tức đem bó hoa ở sau người đem ra, vô cùng nghiêm túc mà đưa cho Vưu Nhiên, giữa tay cô thậm chí đã đổ mồ hôi.

"Tặng cho em, vậy em thích không?"
Vưu Nhiên thật sự muốn che đầu trái tim, đại nhân thật sự quá đáng yêu!
Nàng nhịn không được cười ra tiếng, biểu tình này của Mục Phỉ đại nhân phảng phất là phải lên pháp trường vậy.

"Em ——" Vưu Nhiên nắm chặt bó hoa xinh đẹp tròn tay, nàng cố ý kéo dài thanh âm cuối, chọc đến Mục Phỉ càng khẩn trương hơn mà nhìn phía nơi khác, không dám nghe Vưu Nhiên trả lời cái khác.

Vưu Nhiên rốt cuộc khống chế không được vui sướng, lập tức tiến lên ôm lấy mặt Mục Phỉ, hung hăng ở trên môi hôn một cái lớn.

"Em thật sự siêu siêu siêu siêu cấp thích, thích đến không được!!".