Phiền Não Của Nữ Thần

Chương 3




Lộ Mạn Hề bất quá chỉ là bị cảm phát sốt mà thôi, phòng bệnh lại là phòng tốt nhất, thoạt nhìn nơi đây so với khách sạn đều không có gì khác nhau.

Kỷ Thừa Hoài không có đi về nhà mà ở đây với cô. Trong phòng chỉ mở một chiếc đèn, bên ngoài mưa phùn lất phất rơi. Tháng một đúng là thời điểm lạnh nhất trong năm, trong phòng mở đủ loại máy sưởi, đồng thời cũng làm cho miệng lưỡi của cô khô khốc không thôi.

Hai người ở chung nhiều năm như vậy, hành vi và thói quen đã sớm hiểu rõ của nhau. Cô chỉ cần giật mình, Kỷ Thừa Hoài liền săn sóc đổ một chén nước đưa cho cô.

"Ngày mai tôi kêu người mang một cái máy tạo độ ẩm tới đây."

"...... Ân."

Mấy năm đầu tiên, gặp được loại sự tình này cô sẽ khuyên can một chút, bảo rằng dù sao ở bệnh viện cũng không được mấy ngày, cần gì chứ. Thời gian sau, cô xem như hoàn toàn hiểu rõ tính tình bá đạo của anh, mặt ngoài là tiếp nhận ý kiến của cô, có lúc thì từ chối một cách nhã nhặn. Trên thực tế vẫn là anh nghĩ như thế nào làm liền làm như thế. Căn bản không có người nào có thể thay đổi quyết định của anh.

Ngay từ đầu theo như nhu cầu, cô cần anh cung cấp tài nguyên cùng thế lực, còn anh nhìn trúng làn da của cô. Lúc đó còn bình an vô sự. Chính là thời gian dài, cùng người như vậy ở chung một chỗ, cô thật sự cảm thấy áp lực đến muốn hít thở không thông.

Mong muốn kiểm soát và sở hữu của anh, người phi thường mới có thể nhẫn nại.

Vốn dĩ cô nghĩ, chờ một chút, anh rồi sẽ thích một cô gái trẻ hơn, xinh đẹp hơn. Cho đến lúc đó có khả năng cô sẽ được giải thoát rồi.

Chính là, một năm đi qua, hai năm đi qua, bất tri bất giác, cô đã ngây ngốc ở bên anh 6 năm. Cô rốt cuộc không lựa chọn làm đà điểu nữa, Kỷ Thừa Hoài căn bản không có một chút ý tứ nào muốn buông tha cô.

"Tôi đã cùng đạo diễn bên kia chào hỏi, em có thể nghỉ ngơi nhiều thêm vài ngày. Tĩnh dưỡng tốt thân thể rồi mới đến đoàn phim." Kỷ Thừa Hoài trước nay đều không phải người ôn nhu, anh cầm dao gọt hoa quả lấy một quả táo, động tác cũng không thuần thục: "Bác sĩ nói thân thể của em có chút suy yếu."

Tay anh thon dài trắng nõn đối lập với vẻ đẹp của quả táo. Vỏ táo bị đứt, anh ngẩng đầu nhìn về phía cô: "Tôi không thích người bị bệnh, em biết đấy."

Da đầu Lộ Mạn Hề tê dại một trận: "Lần sau sẽ không."

Kỳ thật sự kiện lần này cũng không phải là ngẫu nhiên. Thẳng thắn mà nói, cô ở trong showbiz thật không tính là diễn viên chuyên nghiệp. Là loại này thì rõ ràng sẽ có thể chịu khổ khi diễn, trên cơ bản đều là có thể thế thân liền dùng thế thân. Sở dĩ lần này đầu óc cô nóng lên mới để chính mình ra trận là hoàn toàn do bị người khác ảnh hưởng.

Vấn đề này cũng xảy ra chưa lâu nên cô còn nhớ rõ một chút chi tiết. Lúc ấy cô đi toilet, vừa lúc nghe được mấy người diễn viên phụ ở trong nhỏ giọng thảo luận. Đương nhiên họ không có điểm tên nói trực tiếp là đang bàn luận về cô mà là ngấm ngầm tỏ vẻ chính là bởi vì cô có hậu đài, cho nên mới có thể không kiêng nể gì như vậy.

Hiện tại nhớ tới, cô cảm thấy chính mình nhất thời tức giận mà không cần thế thân là rất ngu xuẩn, hoàn toàn chính là bị người khác nắm mũi dắt đi.

Lúc ấy, Kỷ Thừa Hoài có hỏi cô, vì cái gì mà làm như vậy. Cô trả lời là diễn viên chuyên nghiệp đều như thế.

Về sau anh có ngầm làm gì không thì cô cũng không rõ ràng lắm.

Bất quá chỉ dùng đầu ngón chân mà nghĩ liền biết, hai người kia dám ở đoàn phim phun lời nói xấu cô, tất nhiên là họ có người phía sau. Bằng không tại trong vòng luẩn quẩn này, nếu không có địa vị, không bối cảnh, không hậu trường, làm như thế quả thực là đi tìm chết.

Có thể ở trong cái vòng luẩn quẩn này, đại đa số đều là người thông minh, trừ phi là có ích lợi cực lớn, nếu không ai sẽ tự hủy tương lai của mình?

"Tôi nhớ rõ là đã cùng em nói rồi, đoạn này muốn diễn thì dùng thế thân. Em vì cái gì mà không có nghe tôi?" Kỷ Thừa Hoài kiên nhẫn đem quả táo cắt thành nhiều miếng, nhìn về phía cô, trên mặt cũng không có một điểm tươi cười.

Cô đã quen cái dạng này của anh. Biết 6 năm, thời điểm anh chân chính thoải mái cười to có thể đếm được trên đầu ngón tay.

Lộ Mạn Hề quyết định vẫn là giống đời trước trả lời anh như vậy, mí mắt buông xuống, nhỏ giọng nói: "Làm một diễn viên chuyên nghiệp, hẳn là làm như thế."

Lời này ngăn chặn Kỷ Thừa Hoài, phàm cho cùng, chỉ cần có liên quan đến sự nghiệp, anh trên cơ bản đều sẽ không quá phản đối.

Ngữ khí Kỷ Thừa Hoài dịu lại, đưa cho cô miếng táo, đáy mắt ôn nhu đều tuôn ra: "Không nên lấy thân thể của mình nói giỡn. Vốn dĩ thân thể em không tốt. Lần này chịu hàn khí, lại khiến thân thể khó chịu đến mấy tháng."

Lộ Mạn Hề ngẩn ngơ, lời anh nói là có ý tứ gì cô đều hiểu. Khi còn nhỏ, dinh dưỡng của cô không đủ, so với bạn nữ khác còn bị muộn một hai năm kinh nguyệt, mỗi tháng đều sẽ đau đến chết đi sống lại rất nhiều lần.

"Về sau sẽ không."

Kỷ Thừa Hoài nói đúng, tuy rằng đến nay cô vẫn cứ cho rằng làm một diễn viên tốt hẳn là có thể không cần thế thân, tận lực làm tốt. Có tiền bối còn làm các động tác mạo hiểm lớn ra trận. Cô bất quá chỉ là quay cảnh rơi xuống nước thì tính cái gì.

Bất quá, cô cùng những tiền bối chuyên nghiệp có điểm bất đồng duy nhất ở chỗ, cô cũng không phải thật tình thích cái ngành này. Vì vậy, cô không thích lấy thân thể khỏe mạnh của mình đi liều.

Việc ngốc như vậy cô sẽ không bao giờ lặp lại.

Kỷ Thừa Hoài đưa tay ra tay chạm vào tóc cô, lúc này đây cô không còn có né tránh nữa.

==

Trình Tích là bạn tốt hiếm hoi của Lộ Mạn Hề ở trong showbiz.

Thời điểm hai người biết nhau đều là người mới. Chẳng qua là Lộ Mạn Hề tốt hơn nhiều so với Trình Tích. Năm đó vô luận là điện ảnh hay là phim truyền hình, người xem đều là tương đối thích diễn viên nữ diện mạo thanh thuần vô tội.

Thời điểm Lộ Mạn Hề xuất đạo, lúc đó mới chỉ mười bảy tuổi, ngây thơ vô tri, toàn thân đều là một cổ nói không nên lời, tươi mát. Cho dù là trang điểm thế nào cũng làm người tán thưởng không thôi.

Loại người này ông trời đều phá lệ sủng ái, khí chất thanh thuần, ánh mắt thanh triệt vô tội, quả thực chính là nữ chính vì phim truyền hình mà sinh ra.

Theo lời internet thì Trình Tích chính là vũ mị kiều diễm.

Lúc ấy hai người đồng thời phỏng vấn nữ chính phim truyền hình. Chẳng sợ Trình Tích cố tình giả vờ thanh thuần, chung quy vẫn là không sánh bằng với Lộ Mạn Hề. Lúc ấy đạo diễn cùng chế tác đã định, Lộ Mạn Hề là nữ chính, Trình Tích là nữ phụ độc ác.

Hiện tại nhìn lại phim truyền hình kia, cốt truyện cẩu huyết nhưng không thể không thừa nhận, Lộ Mạn Hề có vận khí thật sự rất tốt. Chính vào lúc nghỉ hè, hơn nữa đoàn phim tuyên truyền tốt, nam chính lại là diễn viên mới, nổi tiếng ở thời điểm đó. Thực sự là phát hỏa một phen. Mãi cho đến hiện tại, khi mọi người nhắc tới Lộ Mạn Hề là vẫn không quên được cô gái tóc đen, váy dài, bộ dáng an tĩnh.

Tuy rằng tài nguyên của Trình Tích không tốt như Lộ Mạn Hề, nhưng phát triển cũng cũng không tệ lắm, cũng có thể miễn cưỡng coi như ở tuyến hai. So với lúc mới diễn xuất thì quả thực chính là cái trên trời cái dưới đất.

Lúc biết được Lộ Mạn Hề sinh bệnh nằm viện, Trình Tích liền lập tức bỏ hoạt động, tới bệnh viện thăm bạn.

Lúc cô đến đã là 9 giờ tối, Kỷ Thừa Hoài tuy rằng rất không vừa lòng, nhưng vẫn là không nói cái gì.

Lúc sau khi Kỷ Thừa Hoài rời phòng đi, Lộ Mạn Hề đều cảm giác không khí tức khắc liền nhẹ nhàng hẳn xuống.

"Cậu thật sự là làm người ta gấp đến chết, như thế nào liền bị bệnh?" Trình Tích lôi kéo tay cô:" Lúc mình nghe nói đều cảm thấy khiếp sợ. Cậu cũng thật là, chuyện lớn như vậy cũng không gọi cho mình một cuộc điện thoại, đều là xem tin tức của cậu trên Weibo mới biết, còn có phải hay không là bạn a!"

Lộ Mạn Hề nhìn Trình Tích như vậy, không biết vì cái gì đó mà có điểm khổ sở.

Cô vốn dĩ không có nhiều bạn lắm, sinh hoạt tuy rằng bận rộn nhưng cũng thật cô độc, cho nên đối với những người bạn còn lại bên người đặc biệt phá lệ quý trọng. Thực không tiền đồ chính là, cô vì có thể lưu lại tình bạn mà có đôi khi thậm chí là đi lấy lòng người khác.

Mấy năm nay tài nguyên của Trình Tích chậm rãi nhiều lên, rất nhiều đều là cô nhường, hoặc là vì cô tranh thủ.

Không phải đại chế tác, nhưng cũng là một bộ phim. Vì nhân khí của Trình Tích mà cống hiến rất nhiều.

Trình Tích có thể là đối với cô có một hai phần thật tâm. Bất quá, cô cũng hiểu rõ, sở dĩ hai người có quan hệ tốt như vậy, một là cô lấy lòng, hai là Trình Tích cần cô.

Ở thôn trang nhỏ, không có internet không có những quan hệ phức tạp, cô cũng nghĩ thông suốt rất nhiều chuyện. Tình bạn không nên là cái dạng này.

"Không phải sự việc lớn, mình qua mấy ngày là có thể xuất viện." Lộ Mạn Hề cúi đầu cười.

Trình Tích nhìn bộ dáng sinh bệnh yếu ớt của Lộ Mạn Hề, nguyên bản cô cho rằng cô ấy sẽ tiều tụy không chịu nổi, nhưng vẫn là bị vả lại mặt.

Có người trời sinh chính là con cưng, dù là sinh bệnh nằm viện mà thoạt nhìn vẫn là đẹp như vậy.

Khó trách Kỷ Thừa Hoài vì cô ấy mà mê muội nhiều năm như vậy.

Cô trước kia ghen ghét qua Lộ Mạn Hề. Cô đều không rõ, vì cái gì người như thế có mệnh tốt như vậy, rõ ràng cái gì cũng chưa làm, rõ ràng cũng không có quá nhiều nỗ lực, vì cái gì chuyện tốt toàn bị cô ấy chiếm?

Người chính là như vậy, hy vọng bạn bè được tốt, nhưng không thể tốt hơn bản thân mình.

Mấy năm nay tâm tính cô chậm rãi bình thản hơn, chỉ cần Lộ Mạn Hề đi theo bên người Kỷ Thừa Hoài một ngày, cô chỉ cần sắm vai bạn tốt, tương lai tiền đồ sẽ không quá kém!

Cùng Lộ Mạn Hề nói chuyện một hồi. Về sau, Trình Tích thấy mặt cô lộ vẻ mệt mỏi, liền nói đi trước. Lộ Mạn Hề cũng không có giữ lại, biết cô chạy đến đây thì với tất cả mọi người đều không dễ dàng gì, đều rất mệt.

Trình Tích từ phòng bệnh đi ra nhìn vị trí ở cách đó không xa, Kỷ Thừa Hoài đang đứng bên cạnh cửa sổ liền không khỏi thở dài một hơi.

Nam nhân này...... Rốt cuộc coi trọng Mạn Hề vì cái gì?

Kỳ thật nếu Kỷ Thừa Hoài là đàn ông trung niên tai to mặt lớn cô cũng không đến mức buồn bực nhiều năm liền.

Mấu chốt là Kỷ Thừa Hoài này vô luận là diện mạo dáng người hay là khí chất chính là so với nam minh tinh cũng sẽ không kém.

Hắn còn có tiền có thế lực, kim chủ như vậy cô như thế nào lại không thấy đâu?

Trình Tích sửa sửa tóc, gắng đạt tới tư thái hào phóng mà đi về hướng của anh, ở cách anh vài bước liền đứng yên: "Kỷ tiên sinh."

Kỷ Thừa Hoài quay đầu tới, ánh mắt nhàn nhạt nhìn cô.

"Kỷ tiên sinh hẳn là cũng nghe nói đi, hợp đồng của tôi cùng công ty đã tới kỳ. Tuy rằng bọn họ vì muốn giữ lại tôi nên đưa ra điều kiện không tồi, nhưng tôi còn đang nghĩ nên rời đi." Trình Tích lấy hết can đảm nhìn về phía anh: "Kỷ tiên sinh, tôi có thể tới công ty Mạn Ảnh không? Đãi ngộ điều kiện đều có thể bàn, khoảng thời gian trước Mạn Hề liền cùng tôi đề qua, tôi cũng vẫn luôn thận trọng suy xét."

Kỳ thật Lộ Mạn Hề cũng không có quá nghiêm túc đề qua, chỉ là ở thời điểm Trình Tích cố ý oán giận công ty, cô ấy liền thuận miệng đề ra một câu nếu có yêu cầu, cô ấy sẽ tận lực giúp cô tìm kiếm công ty mới.

Kỷ Thừa Hoài cho Lộ Mạn Hề một cái công ty, đặt tên là Mạn Ảnh, trong showbiz đều nói đây là món quà của anh.

Nghệ sĩ của Mạn Ảnh cũng không phải rất nhiều, nhưng tài nguyên đều không tồi, dù sao hiện tại cũng có Kỷ Thừa Hoài.

Trình Tích suy xét thật lâu, kỳ thật đối với một diễn viên đã có vị trí và người hâm mộ như cô ký hợp đồng với công ty vừa thành lập không bao lâu này, xem như chịu thiệt. Nhưng kia thì có cái gì, trong showbiz có nhiều nghệ sĩ nữ cùng cô ai không nghĩ đến công ty của Kỷ Thừa Hoài?

Ngoại hình của cô có vẻ không thực tốt cho lắm. Trong những năm gần đây, tài nguyên tuy nhiều hơn một chút, nhưng ai biết cái gì sẽ xảy ra tương lai, Lộ Mạn Hề sẽ không luôn giúp đỡ cô, vì vậy cô phải tìm ra cách tốt nhất cho mình.