Phiêu Du Giang Hồ

Quyển 3 - Chương 5: Âu Dương Huyền, tôi ghét huynh nhất trên đời!




Thời gian ba ngày, tôi nghĩ đi nghĩ lại vẫn thấy không đủ để thực hiện kế hoạch vĩ đại “Như Hoa phiên bản hai”.

Lần này khó khăn lắm tôi mới được xuyên không, cơ hồ cái gì cũng chạm phải, nhưng đến khi diễn ra cuộc thi hoa khôi thì lại bị mắc kẹt trong chuyện này, khó lòng tham gia được.

Tôi không cam tâm, rất không cam tâm.

Tôi lấy lại tinh thần, quyết định phải rầm rộ đi chuyến này mới được. Trước hết cần dựa vào chút hào quang mới có để thu hút một đội ngũ tinh nhuệ cho riêng mình.

Như thế gọi là: kiến tạo Tổ chức Như Hoa trong thế giới nấm hương. Cho nên, suy đi tính lại về quyền hành cao quý mà mình vừa may mắn đạt được, tôi có một quyết định cực kỳ vĩ đại và cũng vô cùng cao minh. Quyết định này trong chốc lát đã giải quyết được mấy tên tiểu tử mà tôi thấy chướng tai gai mắt, cũng nhân tiện tìm cho mình một đường lui hoàn mỹ. Chỉ một lần thôi sẽ giải quyết mọi hậu họa sau này.

Ở nơi đây, từ đầu đến cuối tôi đều diễn vai công bằng thông minh, tôi phải dùng tài trí của mình để khiến tất cả mọi người thán phục.

Quyết định của tôi chính là: Mấy người chúng tôi chia thành hai nhóm, một nhóm đi tìm bảo vật, một nhóm sẽ tham gia cuộc thi hoa khôi.

Ha ha! Tôi lúc nào cũng thông minh như thế đấy. Ngay cả chuyện giải thích thế nào trước nhân sĩ võ lâm, tôi cũng đã chuẩn bị tốt rồi: Làm như thế là để khiến đối phương lơi lỏng cảnh giác, để tránh đánh rắn động cỏ.

Sau khi biên soạn xong, tôi thấy vô cùng phấn khích, thực sự cảm động.

Cơ hồ tôi có thể tưởng tượng ra cảnh đám người kia vừa cảm động bắt tay rối rít vừa nở nụ cười cùng đôi mắt ngấn lệ nói: “Thượng Quan nữ hiệp không chỉ trượng nghĩa, còn túc trí đa mưu, để chúng ta tham gia cuộc thi hoa khôi. Chúng ta nhất định sẽ ủng hộ Thượng Quan nữ hiệp”.

Tôi không kiềm chế được, vừa lau nước mắt vừa suy nghĩ mông lung. Xí! Sau này trở về thế kỷ Hai mươi mốt, nếu tôi không trở thành nhà văn, không trở thành nhà nghiên cứu lịch sử, nhất định sẽ trở thành một nhà biên kịch.

Tôi đúng là thiên tài mà. Nhưng vấn đề thực tế nhất bây giờ chính là, rốt cuộc nên để ai cùng tôi tham gia cuộc thi hoa khôi, rồi để ai truy tìm bảo vật đây?

Tôi nghĩ ngợi hồi lâu, đương nhiên là phái tên Mặc Nguyệt phúc hắc, tên Mạch Thiếu Nam mang đôi mắt đào hoa tựa hồ ly, và cả Âu Dương Huyền liệt mặt kia đi tìm bảo vật.

Ba tên tiểu tử đó không chỉ khiến tôi không hài lòng, mà nếu giữ họ lại, nhất định họ sẽ là những người chê cười tôi nhiều nhất.

Nếu ba tên đó mà ngoan ngoãn nghe lời định đoạt thì như thế cứ phải gọi là “trời đổ mưa hồng”.

Dù thế nào cũng không thể dừng bước tại đây, tôi phải tiến lên, tiến lên phía trước. Vì thế tôi cố gắng giữ bí mật, và cuối cùng sẽ lặng lẽ xuất chiêu.

Tôi phải để bọn họ “bốc thăm”.

Ai bốc được “Đi” thì người đó đi, ai bốc được “Ở” thì người đó ở.

Đương nhiên, tôi sẽ vô cùng tốt bụng ghi ký hiệu lên đó.

Vì thế…

Lúc này mấy người chúng tôi đang ngồi quây lại, trước mặt là những mẩu giấy đã được gấp nhỏ.

Mấy tên nam nhân lần lượt mỗi người bốc lấy một mẩu giấy.

Tôi vô cùng tin tưởng, đưa mắt nhìn Âu Dương Y và Âu Dương Thiếu Nhiên, rồi lại nhìn Âu Dương Thiếu Nhân, gật đầu chắc chắn.

Chúng tôi đã câu kết với nhau chơi ăn gian, không người nào có thể thoát khỏi sự sắp xếp của tôi! Lần này chắc chắn rồi.

Nhưng, khi tôi nhìn thấy mấy con chữ trên từng mẩu giấy được mở ra.

Tôi thực sự sửng sốt.

Khốn kiếp! Khốn kiếp! Không thể nào.

Chỉ thấy Âu Dương Y, Âu Dương Thiếu Nhiên và Âu Dương Huyền bốc phải mẩu giấy có ghi chữ “Đi”. Còn Mặc Nguyệt, Mạch Thiếu Nam, Âu Dương Thiếu Nhân đều cầm mẩu giấy ghi chữ “Ở”.

Tôi loạng choạng muốn xỉu. Trừng mắt nhìn Âu Dương Thiếu Nhân, kéo huynh ấy đến bên cạnh, tỏ ý muốn được giải thích.

Âu Dương Thiếu Nhân cười khổ nói: “Hai người họ bốc nhanh quá. Vừa nãy đã viết chữ rất cẩn thận rồi. Không ngờ, chữ của A Y và Thiếu Nhiên lại bị hoán đổi. Đoán chừng kế hoạch của nàng không cẩn thận đã bị người ta phá bĩnh rồi”.

Sau lưng tôi chợt ngứa ran. Sao tôi cảm thấy đang có hai lưỡi kiếm khẽ đưa dọc sống lưng, chuẩn bị đâm vào trái tim tôi…

Tiểu gia tôi vẫn còn trẻ, chưa muốn chết đâu.

Quay người lại, tôi lập tức trở mặt: “Vậy thì người nào rút được lá thăm “Đi” thì lúc này tự động đi đi. Chúng ta đánh nhanh thắng nhanh, tranh thủ thời gian sớm mang bảo vật trở về”.

Âu Dương Huyền lặng lẽ thu mẩu giấy lại. Xoay người rời đi.

Không biết tại sao, lúc nào tôi cũng cảm thấy trên người huynh ấy tỏa ra luồng khí băng lạnh như thế.

Cơ hồ chẳng kịp suy nghĩ, tôi vội vàng chạy theo.

Tôi thấy bản thân mình thực sự rất ngốc.

Tảng băng khổng lồ đó tuy không nói, nhưng lại rất thông minh.

Nhất định huynh ấy biết tôi cố ý nhưng lại vẫn thuận theo ý tôi.

Từ trước đến nay, tôi đều tùy hứng sắp đặt bọn họ như thế, đã quên mất việc phải nghĩ cho bọn họ.

Tôi không biết nên nói gì, nhưng trong sâu thẳm trái tim vẫn luôn có một niềm tin sắt đá.

Nhất định phải đi theo huynh ấy.

Đi hết hành lang này đến hành lang khác. Từ đầu đến cuối tôi đều lặng im không nói.

Đi qua khúc cua, trước mặt xuất hiện một hoa viên rất rộng.

Âu Dương Huyền đột nhiên quay người lại, khuôn mặt lạnh băng nói: “Nàng đi theo làm gì”.

Tôi bị khẩu khí của huynh ấy dọa cho tim đập thình thịch, bất giác thấy hơi lo lắng.

Huynh ấy giận thật rồi.

“Tôi… tôi không biết.”

Nói xong câu này, tôi hận không thể tự cho mình một đấm.

Đồ ngốc, bản thân mình không biết, lẽ nào bảo Âu Dương Huyền người ta phải biết sao?

Âu Dương Huyền mỉm cười, không phải nụ cười thẹn thùng quen thuộc mà tôi từng thấy, mà là nụ cười tự giễu lạnh lùng đáng sợ.

“Nàng còn theo ta làm gì? Chẳng phải nàng muốn ta rời khỏi đây sao? Ta sẽ đi ngay, nói không chừng đi khắp chân trời góc biển chẳng về nữa. Chẳng phải nàng ghét ta sao? Ta biến mất trước mặt nàng, biết đâu trên đường đi lần này lại gặp người nào đó, cho một đao tiễn đến tận Tây Thiên, không cần ngày ngày trở thành cái gai trong mắt nàng nữa”.

Không phải, không phải vậy.

Âu Dương Huyền, tôi vốn không phải muốn thế, không phải tôi muốn huynh không trở về.

Tôi biết bản thân mình hay tùy hứng, tôi luôn tạo ra những tình huống dở khóc dở cười, nhưng huynh đừng không để ý đến tôi như thế.

Nhìn ánh mắt lạnh lùng của Âu Dương Huyền, tôi thấy vô cùng tủi thân.

Hít vào một hơi, tôi tức tối hét vào mặt huynh ấy: “Đúng đấy! Âu Dương Huyền, tôi ghét huynh. Cái đồ tự cao tự đại, khuôn mặt giết người, tảng băng khổng lồ này. Tôi ghét huynh, tôi ghét huynh, ghét huynh, ghét huynh. Tôi… thích huynh mà”.

Âu Dương Huyền thoáng sững người nhìn tôi, đột nhiên xông đến kéo tôi vào lòng, ôm rất chặt.

“Xin lỗi, Tiểu Tình, xin lỗi. Ta giận quá hóa hồ đồ rồi, ta sẽ không gặp chuyện gì đâu, sẽ bình an trở về. Ngoan nào, đừng khóc nữa”, mãi đến khi nghe thấy Âu Dương Huyền dỗ dành, tôi mới phát hiện nước mắt mình đã rơi.

Đúng vậy, thực ra, tôi cũng rất sợ.

Thời cổ đại này, không phải thời đại pháp luật. Là thời đại mà người chết là chuyện rất rất bình thường.

Tôi chẳng quan tâm đến chuyện người khác sống hay chết.

Nhưng tôi lại để ý đến chuyện sống chết của đám người này.

“Âu Dương Huyền, tôi ghét huynh”, tôi ngẩng đầu, kiên định nói.

“Ta biết”, hơi gượng gạo, Âu Dương Huyền lại nở nụ cười đáng yêu trên khuôn mặt thoáng đỏ.

Tôi thấy đỡ buồn đôi chút, ha ha, đây chính là Âu Dương Huyền quen thuộc, kỳ quặc, đáng yêu của tôi.