Phiêu Miễu Chi Lữ

Chương 289




Tuyền Tinh thông đạo lập tức đóng cửa, viêm hỏa lưu tinh không hề yên lặng lưu động, một điểm điểm khí phao từ dưới đất mọc lên, dần dần, khí phao càng ngày càng nhiều, viêm hỏa lưu tinh sôi trào.

Ngoại trừ bán nguyệt thai, bốn phương tám hướng đều là viêm hỏa lưu tinh, nhiệt lưu giống như kinh đào hãi lãng hướng bán nguyệt thai phún lên.

Lý Cường biết Tuyền Tinh thông đạo xảy ra biến hóa, hắn không kinh sợ mà còn lấy làm mừng, không hoảng không vội đem Cửu Diễn Lưu bố cách người mình, lại làm cho hỏa tinh đi ra hấp thu cỗ sóng nhiệt kinh khủng.

Hắn khoanh chân ngồi trên bán nguyệt thai, định trước tiên quan sát một chút biến hóa sau khi thông đạo bị xúc động, lẳng lặng đợi Tuyền Tinh thông đạo lại mở ra.

Có Nguyên Giới làm hậu thuẫn, hắn đã không sợ biến hóa ngạc nhiên cổ quái này nữa.

Viêm hỏa lưu tinh từ từ hình thành suối chảy dày đặc, Lý Cường phát giác bán nguyệt thai bắt đầu thu nhỏ lại kịch liệt, bên ngoài do viêm hỏa lưu tinh cấu thành không gian trở nên thật lớn vô cùng. Hắn cảm giác tựa như ngồi trên một chiếc thuyền nhỏ, chung quanh do viêm hỏa lưu tinh hình thành biển lửa, nhiệt lưu thăng đằng phát ra tiếng nổ oanh long long.

Lý Cường biết mình cũng theo bán nguyệt thai nhỏ đi, hắn từng kinh lịch qua biến cố vài lần như vậy, cho nên cũng không cảm thấy kỳ quái.

Đột nhiên, bán nguyệt thai bắt đầu bay lên, giống như là một cây trụ tử bán nguyệt từ dưới đất mọc lên, Lý Cường ngồi bên trên trụ tử. Trụ tử lên tới giữa không trung thì dừng lại, rất nhanh, trụ tử hình bán nguyệt biến thành trong suốt, viêm hỏa lưu tinh phảng phất như nước biển nhấc lên cơn sóng gió động trời, trận trận tiếng rít điếc tai nhức óc.

Lý Cường tỉnh táo liên tục đánh ra vài thủ ấn thần linh huyền phòng hộ, loại trường diện này hắn đã thấy nhiều hơn. Hắn vẫn như trước ngồi trên bán nguyệt thai, cùng đợi lực đánh sâu lớn hơn nữa, hắn biết đây mới chỉ là bắt đầu.

Trụ tử trong suốt bên trong chậm rãi mọc lên một đạo ngân tuyến, hướng lên trên một điểm, rồi lại chĩa xuống đất kéo dài, ngân tuyến trên đỉnh trụ phát ra ánh sáng chói mắt, cả không gian bị chiếu đến sáng rực.

Lý Cường đột nhiên phát hiện không đúng, hắn mau lẹ bình di đi ra ngoài. Trong chớp mắt, quang điểm kia lên tới bán nguyệt thai, giống như pháo hoa phun ra vô số quang châm màu bạc.

Lý Cường quát to một tiếng: " Oa, nguy hiểm thật, thiếu chút nữa cái mông gặp tai ương!" Mặc dù là không biết là vật gì,, nhưng bị thứ nọ đánh trúng, tư vị nhất định không tốt lắm.

Viêm hỏa lưu tinh từ bốn phương tám hướng cũng hướng trên đỉnh bán nguyệt thai, Lý Cường cũng bị liên lụy mang theo lực đánh sâu vào.

Viêm hỏa lưu tinh là một loại vật chất niêm trù, Lý Cường cảm thấy Cửu Diễn Lưu trầm xuống, trong lòng hắn thầm giật mình, viêm hỏa lưu tinh không ngờ có áp lực lớn như thế, thật sự là nghĩ không ra.

Cửu Diễn Lưu bây giờ uy lực khác hẳn, không giống như trước, từ khi cảnh giới của Lý Cường ổn định ở Thất Tinh Thiên, Cửu Diễn Lưu cũng ổn định xuống tới. Vận dụng cơ bản nhất của thần khí, Lý Cường đã không cách nào, càng cao cấp thì càng phải chậm rãi suy nghĩ tìm tòi.

Cửu Diễn Lưu được xưng là Cửu Biến, trước mắt hắn nhiều nhất chỉ có thể nắm giữ hai biến, đang thăm dò có thể sử dụng ba biến hay không.

Viêm hỏa lưu tinh niêm trù bao lấy Lý Cường kéo xuống phía dưới, Lý Cường không hoảng không vội đem cấm chế thứ nhất bố trí trên người cho nổ tung.

Một tiếng sấm, từ trên người hắn bắn ra vô số đạo kim mang, viêm hỏa lưu tinh bị tạc đến bay vụt tứ tán. Không đợi Lý Cường tránh ra, ngay sau đó lại thêm một cỗ viêm hỏa lưu tinh dũng khởi phác đi lên.

Lý Cường tiện tay kháp động thần linh huyền, tay trái đột nhiên lượng khởi, hắn như tia chớp đánh xuống phía dưới, viêm hỏa lưu tinh dũng khởi nổ tung. Viêm hỏa lưu tinh hình thành sóng lớn tạm thời còn chưa uy hiếp được hắn.

Cách đó không xa đột nhiên truyền đến tiếng rít bén nhọn, đó chính là tiếng kêu từ bán nguyệt thai truyền đến.

Lý Cường vội liếc mắt nhìn bán nguyệt thai, giật mình phát hiện bán nguyệt thai đang khẩn trương.

Lỗ hổng trên bán nguyệt thai cũng mọc lên một trụ tử hình tròn, đỉnh trụ tử tồn một con thần thú rất nhỏ, giống như là thủ hộ thần thú từng nhìn thấy qua, nhưng hình thể chỉ cao chừng một thước, cũng là hình người, có một cái đầu chim, có một cái sừng rất dài.

Trong tay nó cầm một cây côn màu trắng bạc, đầu côn chuyển một vòng ngân mang bắn về phía bán nguyệt thai. Trên bán nguyệt thai có một viên hạt châu, ở không trung trầm phù, phát ra quang hoa cực kỳ chói mắt.

Lý Cường trong lòng linh quang chợt lóe: " Chẳng lẽ là Ngân Sắc Thần Thạch?" Hắn căn bản không có suy nghĩ nhiều, phất tay bắn ra Cửu Diễn Lưu, thân thể có chút khựng lại, đi theo Cửu Diễn Lưu phác tới.

Hắn cơ hồ có thể dám chắc thủ hộ thần thú này không phải Cổ tiên nhân, mà là một loại thủ hộ thần thú càng thêm lợi hại.

Đời thứ nhất thủ hộ thần thú cao chừng ba thước, Thiên Chân lấy được có lẽ là thủ hộ thần giáp đời thứ hai, còn bây giờ thủ hộ thần thú chỉ có một thước này xuất hiện hẳn chính là đời thứ ba, nói cách khác thủ hộ thần thú này có thực lực càng mạnh.

Tâm thần Lý Cường hoàn toàn bị khỏa hạt châu màu trắng bạc hấp dẫn, hắn phán đoán dù đó không phải là Ngân Sắc Thần Thạch thì cũng là một bảo bối hiếm thấy, dù sao cũng không có chuyện gì, trước tiên giành được đã rồi hãy nói.

Cửu Diễn Lưu hóa thành một quang võng tráo tới hướng khỏa bảo châu, Lý Cường tiện tay phát ra một đạo sét đánh kim sắc, thẳng tắp chàng tới hướng thủ hộ thần thú.

Viên bảo châu nọ đột nhiên hướng lên trên chạy trốn, ngân quang chói mắt hóa thành vạn ngàn ngân châm, phô thiên cái địa hướng Lý Cường phóng tới.

Thủ hộ thần thú kêu lên chói tai, nó tựa hồ không thể rời khỏi bình thai hình tròn kia, cây côn trong tay khẽ run động, một vòng bảo hộ hình tròn xuất hiện trên thân nó.

Vòng bảo hộ lập tức bị sét đánh màu vàng đánh trúng, trong tiếng ầm ầm hóa thành vô số quang điểm tiêu tán không còn. Đáng tiếc Lý Cường không kịp đánh ra đạo sét đánh thứ hai, bảo châu bắn ra ngân châm đã đánh lên Cửu Diễn Lưu.

Cửu Diễn Lưu phân hóa thành hai đoạn, một đạo hộ thể, một đạo đuổi theo bảo châu.

Lý Cường không nghĩ tới bảo châu tuôn ra ngân châm lại có lực công kích lợi hại như thế, thiếu chút nữa là đã rơi xuống dưới viêm hỏa lưu tinh.

Hắn quát to một tiếng, Huyễn Tật Thiên Hỏa phún dũng ra. Đây chính là thiên hỏa do Hỏa Si tu luyện qua, thuần độ cực cao, ẩn chứa năng lượng thật lớn. Ngân châm vừa chạm vào thiên hỏa lập tức phi tán.

Cửu Diễn Lưu hóa thành quang võng đã bao lại bảo châu màu bạc bay loạn, ngay lúc Lý Cường muốn thu hồi, thì thủ hộ thần thú phát ra một tiếng kêu chói tai, nó rốt cuộc đã động. Thủ hộ thần thú này mặc thủ hộ thần giáp màu bạc, vừa động lên nhìn giống như ngân tuyến lưu động. Lý Cường nhanh chóng lui về phía sau.

Đồng thời khi thủ hộ thần thú bay ra, viêm hỏa lưu tinh sôi trào rít gào đột nhiên bình phục xuống tới, trụ tử hình tròn và bán nguyệt thai nhanh chóng hạ xuống.

Lý Cường hiểu được, là do hắn đã cắt đứt chuyện thủ hộ thần thú này đang muốn làm.

Thủ hộ thần thú cực độ phẫn nộ, kêu lên điên cuồng công kích Lý Cường, sừng của nó sáng ngời màu bạc, nhanh chóng chuyển biến thành ám màu lam sâu kín, trong nháy mắt, sừng nhọn đánh ra liên tục hơn một ngàn lần, mỗi một lần đánh ra đều cũng phát ra một cây châm hình tam giác giống y như chiếc sừng nhọn kia.

Lực châm nhọn công kích không có lần nào hoàn thành. Có lẽ đánh vào lần nào cũng không lợi hại, nhưng trong nháy mắt hơn một ngàn cây công kích tới cũng không phải là chuyện đùa, hơn nữa mỗi lần công kích vào một vị trí giống nhau, tựa như dùng điện toán đánh chữ giống nhau như đúc.

Lý Cường không nghĩ tới thủ hộ thần thú chỉ công kích như vậy mà màn hào quang hộ thể của Cửu Diễn Lưu lập tức bị kích xuyên, Lý Cường giống như bị trúng điện kích, lui ngược về phía sau.

Không đợi hắn phản ứng lại, cây châm nhọn bắn ra đã bị tạc mở.

Lý Cường bị tạc đến đầu óc choáng váng, mặc dù không có bị thương, nhưng cũng là lần đầu tiên từ sau khi hắn tu thần lại bị chật vật như thế, thủ hộ thần thú chỉ là một kích đã khiến cho hắn biết được sự lợi hại.

Lý Cường vừa thanh tỉnh, liền nhanh tránh né. Hắn biết do mình quá sơ ý khinh thường, ở trong thế giới con người một đoạn thời gian, tính cảnh giác cũng đã lơ đãng hơn trước rất nhiều.

Hắn dùng sức lắc đầu, rất nhanh thu hồi Cửu Diễn Lưu, viên bảo châu cũng thuận thế thu vào trong thủ trạc.

Thủ hộ thần thú nổi giận, xem ra viên bảo châu nọ đối với nó rất trọng yếu. Cây côn dài cỡ một thước tám kia chỉ ra bốn phía, viêm hỏa lưu tinh lại sôi trào lên.

Lý Cường vừa lúc rơi xuống, lập tức bị viêm hỏa lưu tinh bao phủ.

Dùng thiên hỏa đem viêm hỏa lưu tinh bức khai thành một đại động, Lý Cường cấp tốc kháp động thần linh huyền, hai mươi mấy thủ ấn thần linh huyền cơ hồ trong một giây đã hoàn thành. Hắn rốt cuộc nhịn không được tức giận.

Theo thần linh huyền hoàn thành, thủ hộ thần thú tựa hồ phát hiện không đúng, nó đột nhiên tiêm hống lên, cây côn trong tay ở không trung cấp tốc hoa lên, một đám chú văn màu vàng từ địa phương kia trống rỗng sinh ra, trong chớp mắt, chú văn rậm rạp vờn quanh thân thể nó, phát ra tiếng rít ô ô.

Lý Cường phóng thần linh huyền trong tay ra, chú văn của thủ hộ thần thú cũng không sai biệt lắm sắp hoàn thành, nhưng còn thiếu chút nữa, nó gấp đến độ điên cuồng kêu lên.

Bởi vì thủ hộ thần thú nhận thấy được Lý Cường dùng chính là thần chi cấm chế, nó biết rõ loại cấm chế đó thật là đáng sợ.

Nhìn thấy viêm hỏa lưu tinh sôi trào dần dần bình phục xuống, chú văn chưa hoàn thành cũng bắt đầu tiêu tán, thủ hộ thần thú tuyệt nhìn, nhanh chóng hóa thành một đạo ngân quang lẻn lên không trung né tránh.

Rốt cuộc, cấm chế phát động, cả không gian đều lóe ra kim quang chói mắt, không gian bị ngưng trệ lập tức. Thủ hộ thần thú tựa như bị ngưng kết trong khối băng.

Lý Cường hét lớn một tiếng, Cửu Diễn Lưu hai đoạn hợp làm một, hóa thành chiến đao sắc bén hoành đảo chém qua.

Viêm hỏa lưu tinh dũng khởi cũng bị cố định tại giữa không trung, tựa như một bức họa điêu bình thường. Cửu Diễn Lưu phá vỡ Viêm hỏa lưu tinh, phát ra tiếng xé gió chói tai bén nhọn.

Lý Cường cũng không muốn giết chết thủ hộ thần thú, hắn biết tại thần điện nếu giết chết thủ hộ thần thú, ý nghĩa tự mình sẽ phải thay thế nó, hắn không muốn trở thành thần thú cao một thước, vậy cũng không còn mặt mũi nữa.

Vừa rồi là hắn bị thần thú chọc giận, trong lúc nhất thời lửa giận bốc cao, mới đánh ra thần linh huyền đặc hữu của Bối Dã Đan Đỉnh. Đó là khi luyện đan thì chuyên môn dùng để giam cầm đan thất thần linh huyền, hắn còn bỏ thêm- Cổ Thần cấm chế ở trong đó, ở trong không gian không lớn này sử dụng, hiệu quả thật kinh người.

Thủ hộ thần thú đầu chim cấp tốc bãi động, chiếc sừng nhọn hướng phía trên rất nhanh bắn ra, nó muốn đánh ra một không gian để tránh né.

Bất đắc dĩ tốc độ của Cửu Diễn Lưu thật sự quá nhanh, thân thể của nó hướng lên trên chỉ thăng một nửa, thì kim mang của Cửu Diễn Lưu đã tới rồi. Một kích này đánh vào chân nó, kim quang chợt lóe, thủ hộ thần thú phát ra một tiếng thảm thiết chói tai. Mặc dù Cửu Diễn Lưu phá không được thủ hộ thần giáp, nhưng một kích này cũng làm cho nó nguyên khí đại thương.

Thủ hộ thần thú đột nhiên đưa cây côn màu bạc trong tay ra, vật nọ đánh thẳng vào bán nguyệt thai, chỉ nghe tiếng bạo nổ liên tiếp, một vòng ngân quang khuếch tán ra, cấm chế Lý Cường bố trí lập tức nghiền nát bể tan tành.

Cùng lúc đó, viêm hỏa lưu tinh trên vách mơ hồ hiển xuất một vòng sóng gợn.

Trong lòng Lý Cường biết có biến, hắn thu hồi Cửu Diễn Lưu, toàn bộ tinh thần chăm chú xem xét. truyện được lấy tại TruyenFull.vn

Lý Cường hoảng sợ phát hiện, từ trên vách viêm hỏa lưu tinh toát ra ba thủ hộ thần thú màu bạc, hắn hiểu lần tranh đấu này mình sẽ thua là chắc chắn. Bốn thủ hộ thần thú màu bạc, thực lực mạnh tuyệt đối mình không thể ứng phó, nhất là trong Huyễn Thần chánh điện, nơi này là địa bàn của chúng nó.

Lý Cường đột nhiên nở nụ cười, nói: " Đáng tiếc, nếu ta không xong Nguyên Giới, có lẽ sẽ vĩnh viễn ở lại chỗ này rồi, bây giờ…đều theo ta đi tới đi…ha ha!"

Nếu là tranh đấu tay đôi, Lý Cường mặc dù đối với Ngân Sắc thần thú cực lợi hại cũng sẽ không cần lui về Nguyên Giới, nhưng là bốn thủ hộ thần thú đi ra, hắn cũng không khách khí nữa.

Kháp động linh huyền thả ra, một chút kim quang hướng bốn phía tản ra, trong phút chốc, hắn mang theo bốn thần thú đi tới Nguyên Giới.

Bốn thủ hộ thần thú bị làm hoảng sợ đến phát mộng, chúng nó phát giác đột nhiên mình và Huyễn Thần chánh điện mất đi liên lạc. Chúng nó không giống với Cổ tiên nhân, sau khi rời đi Huyễn Thần chánh điện, bất luận đến địa phương nào, đối với chúng nó mà nói đều là tuyệt đối trí mạng.

Lý Cường đưa chúng nó trực tiếp xuất hiện ở mặt ngoài một tinh cầu hoang vu, hắn nhàn nhạt nói: " Tại Huyễn Thần chánh điện ta không so lại các ngươi, nhưng tới rồi Nguyên Giới, hết thảy đều do ta định đoạt!"

Lý Cường ngạo nghễ đứng ở trước mặt bốn thần thú, chỉ cần tới rồi Nguyên Giới, bốn thủ hộ thần thú tựa như con cá rời khỏi nước, cho dù nó là cá mập, thì ở trên mặt đất cũng chỉ có con đường chết.

Bốn thủ hộ thần thú căn bản là không có công kích, chúng nó đều ngây ngốc bất động, trên người bốc lên sương trắng nồng đậm, cấp tốc vờn quanh thân chuyển động. Bốn thủ hộ thần thú đồng thời phát ra tiếng rên rỉ.

Lý Cường còn không biết mấy thủ hộ thần htus này đang ở bên bờ tử vong giãy dụa, hắn tiếp tục nói: " Ta ở tại địa bàn các ngươi tốt xấu còn có thể tranh đấu một lần, các ngươi còn chưa đánh mà kêu loạn cái gì? Huống chi ta chỉ có một người, mà các ngươi lại bốn người, là thần thú mà đánh một người, vậy còn kêu loạn, ta chẳng phải là không sống nổi…"

Hắn tự mình cũng cảm thấy kỳ quái, dĩ nhiên cũng lao thao đi theo giáo huấn bốn thần thú này.

Lý Cường nói suốt vài phút, mới phát hiện mình đang lầm bầm làu bàu, hắn xấu hổ gãi gãi đầu, nói: " Kỳ quái, các ngươi sao lại yên tĩnh như vậy, thật sự không giống là thần thú….di, các ngươi làm sao vậy?"

Hắn đột nhiên cảm thấy không đúng, sương trắng trên người bốn thủ hộ thần thú dần dần tiêu tán, " đương làm" một thanh âm vang lên, một thủ hộ thần thú té ngã trên mặt đất, một đạo ngân quang từ trên đầu chim của nó bắn ra, nó lập tức kịch liệt thu nhỏ lại chỉ còn nắm tay.

Lý Cường sợ ngây người, hắn chụp thủ hộ thần thú trên mặt đất kia lên, lúc này mới phát giác, đó chỉ là một bộ móc câu cùng với thủ hộ thần giáp, thần thức đảo qua, bên trong là trống rỗng.

Ngay sau đó, lại ba tiếng vang, ba thủ hộ thần thú khác cũng co rút lại.

Lý Cường nhịn không được thở dài, hắn cũng không muốn giết chết thủ hộ thần thú này, thầm nghĩ ở tại Nguyên Giới vây khốn bốn thần thú thực lực cường hãn, đáng tiếc chúng nó căn bản là không thể rời khỏi Huyễn Thần chánh điện.

Thu hồ bốn bộ thủ hộ thần giáp, Lý Cường ngoài ý muốn phát hiện mỗi một thần giáp đều có một bảo châu màu bạc cỡ hạt đậu, giống như bảo châu hắn thu được trong Tuyền Tinh thông đạo.

Hắn dùng thần dịch lực hấp xuất từng mảnh, hạt châu cỡ hạt đậu phi ra khỏi thần giáp, lập tức bành trướng lên, một viên quang thải chói mắt ngân châu, ở trong lòng bàn tay hắn không ngừng cổn động, tràn ngập linh tính khó thể nói nên lời.

Với kiến thức của Lý Cường cũng nhìn không ra vật này dùng tài liệu gì hình thành, hắn đem ngân châu bỏ vào trong thần giáp, lấy ra ngân châu cướp được tại bán nguyệt thai, đặt ở trong thần giáp rồi sau đó thu vào thủ trạc.

Trống rỗng lấy được bốn thủ hộ thần giáp, Lý Cường cảm thấy vui buồn lẫn lộn, hắn thở dài, lại tiến vào trước Tuyền Tinh thông đạo.

Lại rơi vào bán nguyệt thai, Lý Cường kinh hãi phát hiện Tuyền Tinh thông doaaojd dã xuất hiện ở vị trí chính xác, nhưng khác trước kia là thông đạo không hề lúc ẩn lúc hiện, mà là trở thành một thông đạo rất lớn thật rõ ràng.

Tuyền Tinh thông đạo tổng cộng có bốn thần thú cực lợi hại thao khống, chúng nó bị Lý Cường trong lúc vô tình đưa đến Nguyên Giới rồi tiêu vong, cả Tuyền Tinh thông đạo liền mất đi khống chế, tất cả biến hóa toàn bộ biến mất, lộ ra diện mạo chân thật của Tuyền Tinh thông đạo.

Lý Cường còn không biết tự mình đã phá hư trở ngại lớn nhất của Tuyền Tinh thông đạo, hắn do dự một chút, hướng Tuyền Tinh thông đạo bay đi.

Tuyền Tinh thông đạo mất đi thần thú khống chế, yên lặng giống như một thông đạo bình thường, Lý Cường một đường bay đi, tựa hồ nguy hiểm gì cũng không có, dần dần, hắn đã buông lỏng cảnh giác.

Tuyền Tinh thông đạo rất dài, tốc độ Lý Cường cực nhanh, nhưng bay suốt mười phút còn không có nhìn thấy điểm cuối. Lý Cường không khỏi nghi hoặc, dựa theo tốc độ của hắn, hơn mười phút còn không bay đến cuối, nhất định thông đạo này có chuyện.

Lý Cường đột nhiên dừng lại, hắn kinh nghiệm qua rất nhiều ảo trận, mê trận các loại, nếu nơi này có ảo trận, vậy nhất định là ảo trận thần cấp, tốc độ phi hành dù nhanh hơn cũng không hữu dụng, dừng lại thăm dò mới là cách làm sáng suốt nhất.

Tuyền Tinh thông đạo rất yên lặng, Lý Cường dùng thần thức cẩn thận xem xét, rất nhanh hắn liền phát hiện thông đạo này là một ảo trận, bởi vì mất đi thần thú thao khống, cho nên không cách nào chuyển biến thành sát trận, chỉ cần phá được ảo trận là có thể vào bên trong.

Thần thức của Lý Cường bây giờ có thể dò xét ở phạm vi rất lớn, chỉ là ảo trận này quá kỳ lạ, nếu không phải hắn đã đề cao tu vi thật lớn sau Thất Tinh Thiên cảnh giới, ngay cả đây là ảo trận hắn cũng nhìn không ra.

Lý Cường suy nghĩ một hồi, biết với kiến thức của mình bây giờ, còn không đủ để phá vỡ ảo trận, biện pháp duy nhất chính là có thể ỷ vào Nguyên Giới chạy thoát, có thể không chỗ nào cố kỵ dùng cấm chế đến mở đường, nghĩ biện pháp xúc phát ảo trận, để cho ảo trận động mới có thể hiểu được làm sao đi ra ngoài.

Hắn lấy ra một khối ngọc phù, vật này là lúc ở Lâm Minh Tinh đã tu luyện. Dùng ngọc phù xúc động ảo trận, hiệu quả so với dùng Cửu Diễn Lưu xúc động thì tốt hơn, hắn có thể rõ ràng nhìn thấy biến hóa trong đó, mà không cần phân tâm khống chế Cửu Diễn Lưu.

Đây là một khối lôi phù, ẩn chứa năm đạo sét đánh. Lý Cường dương tay bắn ra, lôi phù đánh lên vách thông đạo, bạch quang chói mắt diệu khởi, liên tục nổ năm tiếng sét đánh, Tuyền Tinh thông đạo nhất thời vặn vẹo lên.

Lý Cường cẩn thận đưa Cửu Diễn Lưu vờn quanh thân, trong tay bắt đầu kháp động thần linh huyền.

Đây là một thần linh huyền đại uy lực, hắn từng sử dụng qua tại Cực Huyền Băng Nhãn, chính là Phá Phàm Tuyệt ba trăm sáu mươi thủ ấn, có thể tránh thoát tất cả đại thần thông trói buộc.

Lý Cường cũng không định đem toàn bộ thần linh huyền đánh ra, hắn chuẩn bị đánh ra một trăm hai mươi thủ ấn thần linh huyền, đó là linh huyền khải động Phá Phàm Tuyệt, uy lực mặc dù rất lớn, nhưng hắn vẫn còn có thể khống chế. Nếu đem ba trăm sáu mươi thủ ấn Phá Phàm Tuyệt hoàn toàn đánh ra, uy lực bộc phát cho dù là Lý Cường cũng phải né tránh, thứ nọ thật quá lợi hại.

Lý Cường đoán chắc không sai, ảo trận không ai xúc động thì vô hại, nhưng cũng không có cách nào tìm được đường ra, chỉ cần xúc động ảo trận, cho dù không có thần thú thao khống, ảo trận cũng có thể thành công chuyển đổi thành sát trận.

Bất quá Lý Cường đã nắm giữ tiên cơ, trong thời gian ảo trận chuyển biến thành sát trận, hắn thuận lợi hoàn thành một trăm hai mươi thủ ấn thần linh huyền. Mỗi một thủ ấn thần linh huyền hoàn thành, đều cũng bay ra một đạo kim mang.

Đại thần thông như vậy thật sự có điểm dùng quá hao phí, không có thủ hộ thần thú thao khống, Phá Phàm Tuyệt vừa ra, Tuyền Tinh thông đạo đâu thể chống đỡ được công kích lợi hại như thế.

Một trăm hai mươi thủ ấn thần linh huyền trong phút chốc bộc phát, Tuyền Tinh thông đạo tựa như chôn dấu ngàn vạn thuốc nổ, với Lý Cường làm trung tâm, hướng ra bốn phía nổ tung.

Trong lòng Lý Cường vẫn đang cảm thấy giật mình, lần trước dùng Phá Phàm Tuyệt là đang ở lúc sống chết, lúc ấy chỉ cảm thấy phi thường kích thích và thống khoái, lúc này hắn mới nhận thấy uy lực của Phá Phàm Tuyệt kinh người như thế, chỉ mới dùng một trăm hai mươi thủ ấn thần linh huyền, đoạn thứ nhất Phá Phàm Tuyệt thật có uy lực quét ngang hết thảy.

Mỗi một tay thần linh huyền đều cũng phát ra tiếng nổ bạo kinh thiên động địa, tổng cộng có một trăm hai mươi tiếng, tạc nổ trong thông đạo làm bầu trời như tối đen.

Lý Cường cũng cảm thấy váng đầu hoa mắt, hắn âm thầm nhắc nhở chính mình sau này chỉ nên dùng một phần nhỏ Phá Phàm Tuyệt, thứ này có lực sát thương quá lớn.

Một con đường quanh co khúc khuỷu xuất hiện trước mắt, Lý Cường biết đây mới chính thức là Tuyền Tinh thông đạo, nhưng Phá Phàm Tuyệt đã đem thông đạo hoàn toàn hủy rớt, con đường lưu lại này chỉ là đá tảng nguyên lai, nhìn qua thập phần quỷ dị.

Bầu trời đầy sao, phía dưới tinh quang sáng lạn, con đường này không thiết kế tại thái không trung, bốn phía lóe ra thanh quang u ám. Nơi này vẫn nhu cũ là Huyễn Thần chánh điện, Phá Phàm Tuyệt ngạnh sanh đem Huyễn Thần chánh điện tạc mở ra một đường trống rỗng.

Trong lòng Lý Cường không khỏi một trận rét lạnh, nếu trong Huyễn Thần chánh điện có thần nhân, hắn nhất định sẽ giận dữ nhảy lên, cách làm của mình bây giờ giống như cường đạo cướp nhà, vọt tới trong nhà của người ta.

Hắn cười khổ lắc đầu, theo đường lộ đi tới phía trước, rất nhanh sẽ đến cuối.

Một đoàn suối chảy màu bạc chậm rãi chuyển động, Lý Cường biết đây là miệng thông đạo, hắn trước tiên ghi nhớ tiêu chí trong Định Tinh Bàn, lúc này mới bay vào trong suối chảy không lớn kia.

Suối chảy màu bạc không phải là Cổ Thần cấm chế lợi hại, chỉ là một truyền tống trận pháp linh xảo, Lý Cường trong phút chốc bị truyền đi vào. Trong nháy mắt tiến vào Lý Cường tựa hồ nhận ra được Thiên Chân bọn họ nhưng lập tức đã bị xa xa cách trở, hắn biết Tuyền Tinh thông đạo bị hủy diệt, phương vị truyền tống cũng đã thay đổi.

Tiếng chấn động kịch liệt làm cho Lý Cường cảm thấy cực kỳ không thoải mái, hắn không nghĩ ra sao lần này truyền tống lại quái dị như thế, mặc dù không biến thái như thần trận truyền tống, nhưng cảm giác phi thường kỳ quái, bằng thực lực của hắn chỉ có thể miễn cưỡng chống đỡ.

Tốc độ truyền tống cực nhanh, ước chừng qua ba phút đã tới mục đích.

Đây là một không gian phong bế, cỡ như phân nửa mặt trời hệ.

Lý Cường dùng thần thức rất nhanh quan sát một lần, phát giác không có thông đạo gì có thể đi ra ngoài, bất quá có Nguyên Giới, hắn cũng không lo lắng.

Lý Cường lấy ra Định Tinh Bàn, bắt đầu tiêu thức phương vị, hắn hoảng sợ phát giác bản thân đang ở giữa vị trí trung ương của Huyễn Tinh Thần Trận, vị trí chung quanh Định Tinh Bàn thì trống rỗng.

Lý Cường đột nhiên cảm thấy đại sự không hay, hắn không có suy nghĩ nhiều, lập tức kháp động linh huyền dục hồi Nguyên Giới.

Ngoài ý muốn chính là, thần linh huyền na di luôn luôn thành công, không ngờ, lần này đã thất bại.

Lý Cường nhất thời choáng váng, hắn lại thử hai lần, rốt cuộc hiểu được, ở chỗ này không thể tiến vào được Nguyên Giới, còn là nguyên nhân gì, hắn hoàn toàn không rõ ràng lắm.

Cẩn thận hồi tưởng một chút, hắn không khỏi khổ sở cười rộ lên, tự mình không nên hủy diệt Tuyền Tinh thông đạo, thần trận của Huyễn Thần chánh điện hoàn toàn tương liên, hủy diệt bất cứ đồ vật gì bên trong thì kết quả chính là bị tống đến nơi đây, xem bộ dáng, đây là sự trừng phạt cao nhất cho kẻ xúc phạm đến Huyễn Thần chánh điện, nơi này là tuyệt địa.

Đây là một không gian hình tròn, liếc mắt nhìn không thấy biên giới, bốn phía là đám mây màu vàng, bốn phương tám hướng kim quang lòe lòe, cảm giác cả thế giới đều là màu vàng.

Trung ương không gian, có hai ba khỏa tinh cầu nhỏ, ở giữa là một viên đại tinh cầu phiếm ra quang hoa năm màu, chung quanh vờn quanh hai tinh cầu nhỏ một đen một trắng, ước chừng là vệ tinh của đại tinh cầu.

Lý Cường không đường có thể đi, không thể làm gì khác hơn là hướng đại tinh cầu bay đi.

Rơi xuống mặt ngoài tinh cầu, Lý Cường lại một lần nữa trợn tròn mắt, cả tinh cầu vô số quái thú hình người, thân thể đều là hình người, đầu lại là đủ loại đầu chim, mỗi người đều cao ba thước, đều mặc áo giáp màu đen, chỉ có cực số ít là có màu sắc.

Nơi Lý Cường hạ xuống tựa hồ là một chiến trường, đang có hai đám quái thú hình người đang điên cuồng chém giết. Hắn phát hiện năng lực những quái thú hình người này cùng với thủ hộ thần thú trong Huyễn Thần chánh điện kém hơn rất xa.

Hai bên quái vật hình người đang chiến đấu có hơn mười vạn tên, rậm rạp trải đầy trên mặt đất tất cả đều là quái thú hình người, ở giữa không trung đang phiêu phù một bình thai không lớn, bên trên cũng có đặt ba chiến giáp màu vàng nhạt, rất giống thủ hộ thần giáp.

Trong lòng Lý Cường đoán: " Đó có lẽ là thủ hộ thần giáp cấp thấp, chẳng lẽ những người này đang tranh đoạt thần giáp hay sao?"

Bộ dáng của Lý Cường bây giờ hết sức nổi bật, hắn mặc Diễn Chú Thần Giáp, Cửu Diễn Lưu hóa làm một mạt kim quang vờn quanh thân, có vẻ cực kỳ sáng lạn.

Một đám quái thú hình người khí thế hung hung vọt lại, cầm đầu chính là một quái thú hình người mặc thần giáp màu vàng nhạt, nó phát ra một tiếng hống quái dị. Lý Cường bất đắc dĩ lắc đầu, hắn căn bản là nghe không hiểu.

Một tiếng tê hống, quái thú hình người vây tới.

Lý Cường phát ra một tiếng huýt sáo dài, trong phút chốc phảng phất cả bầu trời đều cũng ảm đạm xuống tới, quái thú hình người tới gần bị chấn đến lảo đảo lui về phía sau. Nhất thời, hơn mười vạn quái thú hình người đồng loạt nhìn lại.

Lý Cường đột nhiên nhớ tới danh ngôn của Thiên Chân, không tự chủ được rống to một tiếng: " Lão tử…thật thương cảm a!"