Phò Mã Cũng Là Hoa Nhi

Chương 79




Tiếp sau, hai chúng ta cứ để nguyên vậy mà nằm ngủ, ngủ rất say.

Xác thực mà nói, ta là ngủ say thật, bởi vì khi tỉnh lại, điều mà đầu tiên mà ta nhìn thấy chính là tiểu Cửu đang giương đôi mắt to tròn của nàng lẳng lặng nhìn ta. Lúc đầu, tất nhiên là ta sợ hết hồn, nhưng sau khi phản ứng kịp lại cảm thấy như vậy thật tốt.

Ta vươn vai một cái, cười nói.

“Nàng là vừa mới tỉnh hay căn bản là không có ngủ đây?”

“Không ngủ.” Tiểu Cửu nhẹ giọng nói.

“Lúc trước ngủ lâu như vậy rồi, giờ sao còn buồn ngủ được nữa?”

Ta cũng đoán được là như vậy cho nên cũng không nói thêm gì nhiều.

“Lúc nào rồi?” Ta hỏi tiểu Cửu.

Nàng gật đầu một cái.

“Có lẽ đã đến lúc.”

Ta đáp một tiếng, sau đó đứng dậy rửa mặt, rồi lấy bộ y phục dạ hành mặc vào. Trong lúc mặc, ta cố ý tháo bỏ buộc ngực thay vào bằng một cái yếm. Tiểu Cửu đứng một bên nhìn thấy một màn này, ánh mắt mở to như chuông đồng, ngốc ngốc hồi lâu nàng mới hỏi ta.

“Ngươi... Cứ như vậy mà đi?”

“Đúng rồi, sao vậy?” Vừa nói, ta vừa đi đến hướng bàn trang điểm, sau đó cất giọng gọi tiểu Cửu vẫn còn đang ngơ ngác.

“Đừng có ngây ngốc ở đó, mau đến đây trang điểm cho ta đi. Phải làm yêu mị một chút, tóm lại nàng cứ làm sao mà không ai nhìn ra ta ấy.”

Tiểu Cửu tất nhiên là vẫn chưa thể tiếp thu hết những gì ta vừa nói, nàng lảo đảo đi đến chỗ ta, ngơ ngác nhìn ta, lẩm bẩm nói.

“Ngươi không có nói đùa?”

“Đùa nàng làm gì, ta phải che giấu thân phận phò mã của mình.”

“Tuy là nói vậy, nhưng mà ngươi...”

“Làm sao?” Ta hắc hắc cười.

“Từ đó đến giờ, phò mã nhà nàng đều là bộ dáng phong lưu tiêu sái, hôm nay thấy ta muốn trang điểm, có phải nàng sợ là ta sẽ đoạt mất phong thái của nàng không hả?”

“Nói... Nói bậy!” Tiểu Cửu lắp bắp nói.

“Ta chẳng qua là... Chẳng qua là có điểm chưa thể tiếp nhận.”

“Không còn thời gian cho nàng từ từ tiếp nhận đâu.” Ta đem son phấn đưa cho nàng, nói.

“Ta là một nữ nhân, trang điểm cũng là chuyện bình thường, nếu nàng không thể tiếp nhận được chuyện ta trang phẫn nữ nhân vậy thì nàng không phải thật tâm yêu ta. Cho nên, nàng có phải thật sự yêu ta không?”

“Tất nhiên là thật lòng.”

“Vậy thì làm nhanh lên, đừng chần chờ nữa!”

Bị ta thuyết giảng một trận, tiểu Cửu cũng không nói thêm gì nữa. Nàng cầm lấy hộp phấn, bắt đầu chuyên tâm thay ta trang điểm. Ta cứ như vậy ngẫng đầu nhìn nàng, nhìn nàng không chớp mắt.

Ai nói lúc nam nhân nghiêm túc là lúc họ soái khí nhất? Ta thấy nữ nhân lúc nghiêm túc khí chất cũng không thua gì nam nhân. Tiểu Cửu lúc nghiêm túc lại vô cùng xinh đẹp, xinh đẹp đến làm ta muốn một ngụm đem nàng ăn sạch.

Cứ như vậy không biết qua bao lâu, đến khi động tác trên tay nàng dừng lại. Chẳng qua là mặc dù dừng động tác nhưng nàng vẫn duy trì dáng vẻ khom lưng kia, tựa như là đã vẽ xong hoặc là vẫn chưa hoàn thành. Lúc này ta vô cùng sốt ruột, thời gian không còn nhiều, vì vậy liền hỏi nàng.

“Xấu lắm sao?”

Bị câu hỏi của ta cắt đứt luồng suy nghĩ, tiểu Cửu lúc này mới hồi thần, vội vàng nói.

“Không... Không xấu.”

“Vậy là trang điểm xong rồi?”

Tiểu Cửu gật đầu.

Không xấu xí, cũng đã vẽ xong, ta có chút khó hiểu.

“Vậy nàng nhìn cái gì mà nhập thần vậy chứ?”

Tiểu Cửu chớp chớp ánh mắt, sau đó khuôn mặt bỗng dưng đỏ lên, có chút lúng túng nói.

“Ta nghĩ, cho dù sau này ngươi đều mặc nữ trang, ta cũng vẫn sẽ yêu ngươi giống như bây giờ.”

Nàng đây là...

“Ha ha ha...” Ta cười to, vô cùng vui vẻ.

“Cửu công chúa điện hạ bây giờ là đang tỏ tình với tại hạ Doãn Hiếu Ân sao? Có phải cảm thấy ta mặc nữ trang cũng rất câu nhân tâm không?”

Khuôn mặt tiểu Cửu lại đỏ lên, nhưng miệng lại không chịu thua.

“Ngươi đừng hoang tưởng, có lẽ là ánh mắt của ta đặc biệt, không chừng những người khác đều không thích ngươi.”

“Phải không?” Đột nhiên, ta đem tiểu Cửu ôm vào lòng. Có lẽ nàng không ngờ đến ta sẽ sử dụng chiêu này cho nên tất nhiên liền giật mình, nàng kinh ngạc nhìn ta, trên mặt vẫn còn vẻ hồng hồng lúc nãy, nhất thời nhìn vô cùng đáng yêu. Ta không kìm được liền hướng đôi môi đỏ mộng nhỏ nhắn của nàng hôn một cái, lúc này mới cười hì hì nói.

“Củng may trên thế gian này chỉ có ánh mắt nàng là đặc biệt.”

“...”

Nhìn bộ dáng đỏ mặt của tiểu Cửu ta thật không đành lòng tiếp tục trêu đùa nàng. Sắc trời bên ngoài cũng đã gần đến lúc, ta mới thu hồi tâm đùa giỡn của mình, nhẹ buông tiểu Cửu ra.

“Ta phải đi, nàng phải ngoan ngoãn ở đây.”

Tiểu Cửu gật đầu một cái, còn muốn nói gì đó nhưng cuối cùng cũng không mở miệng.

Bên ngoài đêm khuya người vắng.

Không lâu sau, ta đã đến được Tướng Quân phủ.

Lần này, Tướng Quân phủ cũng không được an tĩnh như Phò Mã phủ. Xem ra Tam hoàng tử tuy niệm tình Doãn Quốc Bình là nguyên lão trong triều nên không đụng đến hắn nhưng cũng đề phòng hắn khắp nơi. Cũng may những binh lính này chỉ canh giữ bên ngoài, trong phủ lại không thấy một chút ánh sáng.

Ta nhẹ nhàng tránh khỏi những binh lính tuần tra bên ngoài, chạy đến cửa sau của phủ, sau đó tung người nhảy vào trong.

Chẳng qua vừa mới vào liền sực nhớ. Lúc xưa, ta cũng chưa từng đến phòng của ca ca, Tướng Quân phủ này lớn như vậy, bảo ta làm sao mà tìm đây? Suy đi nghĩ lại, quả thực không có cách gì. Cuối cùng không biết tại sao, ta rốt cuộc lại chạy đến thư phòng. Mà ở thư phòng lại là đèn đuốc sáng rực.

Chẳng lẽ? Cha ta đang ở trong thư phòng?

Cẩn thận suy nghĩ một chút cũng có thể có khả năng này, mấy lần trước lúc lén đến phủ, vào thời gian này hắn không phải cũng ở thư phòng sao. Lão đầu này cũng thật quái đãn, còn học cách sinh hoạt theo giờ Mỹ của người hiện đại chúng ta nữa.

Chẳng qua cuối cùng, ta vẫn lặng lẽ đẩy ra cửa thư phòng.

Cửa vừa hé ra một khe hở nhỏ, liền nghe thấy một thanh âm già nua bên trong vang lên.

“Ai?”

Nghe thanh âm này, quả nhiên là Doãn Quốc Bình không sai. Trong lòng ta vui mừng, vội vàng nhanh chóng bước vào bên trong, vòng qua bình phong, đến trước mặt Doãn Quốc Bình.

Dáng vẻ Doãn Quốc Bình nhìn như đã già hơn, mái tóc hoa râm ngày xưa nay đã bạc trắng, hắn nhìn ta vừa mới bước vào cửa, đầu tiên là dè dặt, sau đó chính là trợn to mắt không thể tin, cả người cũng bắt đầu run rẩy.

“Hiếu Ân?” Hắn không xác định gọi ta một tiếng.

Ta gật đầu, coi như là xác nhận.

“Con...” Môi hắn run rẩy, nâng tay chỉ vào ta, cả bàn tay cũng run run, mãi một lúc lâu sau mới bật ra một câu.

“Con... Con không sao?”

Cái này không phải nói nhảm sao! Nếu có chuyện vậy đứng trước mặt hắn không lẽ là quỷ à!

Nhưng ta cũng không thể trả lời hắn như vậy, cho nên cũng chỉ đành nhẹ giọng nói.

“Thân mang trọng trách, không dám chết sớm như vậy.”

“Tốt tốt tốt.” Doãn Hiếu Ân nâng tay vuốt râu, liên tục nói ba tiếng ‘tốt’.

“Ta cũng biết người nhà họ Doãn phúc lớn mạng lớn, sẽ không xảy ra chuyện!” Doãn Quốc Bình vô cùng kích động. Hắn tuy cười nhưng hốc mắt cũng đã có chút đỏ. Nhìn thấy nó làm lòng ta lại có chút ê ẩm.

Có điều, lập tức Doãn Quốc Bình lại nói.

“Đúng rồi. Hổ phù con có còn giữ không?”

“Ân.”

Nghe ta nói vậy, Doãn Quốc Bình lại hừ lạnh một tiếng, nói.

“Ta cũng biết hổ phù đó là giả, nhưng thế nào cũng không đoán ra được quỷ kế của hắn, nếu không mười vạn đại quân, há lại có thể dễ dàng bị hắn nắm trong tay như vậy.” Dứt lời, hắn ngừng lại một chút rồi lại hỏi ta.

“Lần này con đến đây là có đại sự?”

“Ân.” Ta nói.

“Ca ca nói con biết, trong phòng hắn có thứ muốn để lại cho con, nhưng lúc trước con mất trí nhớ cho nên không nhớ nổi phòng ca ca ở đâu.”

“Tên nghịch tử kia có thứ muốn cho con?”

Ta gật đầu xác nhận lần nữa.

Thấy ta nghiêm túc như vậy, Doãn Quốc Bình cũng không thắp đèn mà cứ như vậy mang ta đến phòng của ca ca. Trên suốt cả đường đi ta vô cùng cẩn thận, cũng may không có xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn, hai ta an toàn đi đến phòng của ca ca. Nhờ ánh trăng chiếu sáng, ta dễ dàng tìm được bức họa treo ở trong phòng, không quan tâm gì nữa, ta vội vàng bước đến vén bức họa lên.

Phía sau bức họa có một cái ngăn bí mật.

Bên trong ngăn bí mật chỉ có một phong thư, cùng một cái bình sứ nhỏ.

Cái này... Rốt cuộc là cái gì?