Pho Mát Cắt Lát

Chương 12: Bách khoa toàn thư thực dụng




Vấn đề ho khan của Trang Thu Bạch đúng là khó đối phó, bác sĩ Trương cũng không thể đưa ra một phương pháp chữa trị tốt nhất. Không phải bệnh nặng, không cần làm to chuyện, cũng không dễ khỏi, chỉ có thể uống thuốc đúng giờ, nghỉ ngơi nhiều.

Trên mặt Tưởng Vân Xuyên không hiện ra, nhưng tâm trạng ngày càng sa sút. Thi thoảng Trang Thu Bạch cầm cốc xuống tầng, đi ngang qua phòng sách, nhìn thấy hắn đi tới đi lui ở bên trong, một tay ôm ngực xoa cằm, cũng không biết đang nghĩ gì. Nghe thấy tiếng bước chân của anh, lại xụ mặt trở lại bên cạnh máy tính, rõ ràng là muốn dùng công việc bận rộn để che giấu bí mật không để ai biết.

Hệ thống im hơi lặng tiếng tiến vào ngày tự nhiên thứ ba, trừ mỗi ngày ăn cơm, Tưởng Vân Xuyên đều tự giam mình ở phòng sách.

Trang Thu Bạch có rất nhiều lời muốn nói với hắn, dù không phải hỏi hắn có phải thích mình không, cũng muốn bảo hắn đừng quá lo lắng cho sức khỏe của mình. Mặc dù ho khan rất khó chịu, nhưng vấn đề thật sự không lớn.

Nhưng mà Tưởng Vân Xuyên không cho anh cơ hội này, hôm nay ăn cơm trưa xong lại một mình lên tầng, xem ra rất bận rộn, không muốn để người khác quấy rầy.

Trang Thu Bạch nhìn bóng lưng hắn rơi vào trầm tư, cứ tiếp tục thế này không phải cách, giá trị phấn khởi xuống thấp không thể thúc đẩy vỏ não, không có bất kỳ trợ giúp gì cho việc điều trị, ngược lại còn trễ nải bệnh tình chuyển biến tốt đẹp. Đang chuẩn bị đứng dậy đến phòng sách tìm người, đột nhiệt phát hiện quản gia đi từ ngoài vào, trên tay cầm mấy quyển sách cũ, cũng che che giấu giấu. Anh giả vờ cầm lấy một cái cốc rót nước. Đi ngang qua trước người quản gia, lên tiếng chào hỏi ông, nhìn thấy một bìa sách trong đó, trên đó viết “Bách khoa toàn thư bài thuốc bí truyền thực dụng”.

Trang Thu Bạch chớp mắt một cái, nhìn quản gia đi đến phòng sách đưa sách cho Tưởng Vân Xuyên, Tưởng Vân Xuyên nghiêm túc nhận lấy. Hình như chú ý tới ánh mắt của anh, đứng ở trên lầu liếc anh một cái, lạnh lùng đóng cửa lại.

“Cạch” một tiếng, còn khóa trái.



Hai rưỡi sáng, yên lặng như tờ.

Hầu hết các chủ nhà trên vườn hoa Cẩm Sơn đã ngủ, chỉ có mấy tòa nhà vẫn bật đèn mờ mờ. AI thông minh chớp mắt điện tử theo dõi thay đổi của môi trường xung quanh, có cơn gió thổi cỏ lay sẽ tạo thành một tệp báo cáo chuyển đến hệ thống của chủ sở hữu. Nhưng cơ bản không có việc gì, phần lớn đều là gió thổi trời mưa, thỉnh thoảng có mấy con mèo hoang béo chảy mỡ kêu “meo meo” thảm thiết, ngày hôm sau sẽ có nhân viên quản lý tới cho ăn.

Đột nhiên đèn phòng bếp của biệt thự CO72 sáng lên, Tưởng Vân Xuyên ngồi ở phòng sách một ngày, cuối cùng thừa dịp mọi người trong nhà đã ngủ cả, đi từng bước xuống tầng, trước tiên lấy hai quả cam, một quả lê trong tủ lạnh ra. Lại mở một quyển sách, cẩn thận nghiên cứu chữ viết bên trên.

“Lấy một quả tuyết lê, bỏ hạt, khoét một ít ruột trắng, rót mật ong vào, chưng chín. Một ngày sắc uống ba lần, uống ba ngày liên tục, khử đờm khỏi ho, lợi yết tán kết?”

“!”

Tưởng Vân Xuyên lập tức gấp sách lại, nhìn thấy Trang Thu Bạch chẳng biết dựa vào tủ bát từ lúc nào, trong tay bưng một cốc nước nóng.

Mặt mày Trang Thu Bạch cười mỉm, ho một tiếng để tránh cho hắn khó chịu, lại quay mặt hơi khàn giọng hỏi hắn: “Chào buổi tối, anh vẫn chưa nghỉ ngơi?”

“Ừ.” Tưởng Vân Xuyên bình tĩnh lạ thường, mở tủ bát tầng trên như không có gì xảy ra, đặt quyển “Bách khoa toàn thư bài thuốc bí truyền thực dụng” vào, thản nhiên nói: “Cậu cũng chưa ngủ đấy thôi?”

Trang Thu Bạch uống ngụm nước, thấm giọng một cái, nhìn tâm trạng căng thẳng của Tưởng Vân Xuyên xoay tròn trên bảng điều trị, lại nuốt xuống lời nói vốn định vạch trần hắn, sửa lời: “Ho không ngủ được.”

Quả nhiên, Tưởng Vân Xuyên bắt đầu tiếp lời: “Thuốc của bác sĩ Trương không có tác dụng?”

Trang Thu Bạch: “Có một chút tác dụng, nhưng hiệu quả của thuốc rất chậm.”

Tưởng Vân Xuyên nhíu mày, thỉnh thoảng liếc nhìn tầng trên tủ bát, muốn lấy sách xuống xem tiếp, lại ngại vì Trang Thu Bạch ở bên cạnh, không tiện hành động.

Trang Thu Bạch từ đầu đến cuối dựa vào tủ bát, mím môi cười lấy điện thoại ra, mở ra một trang web. Lại len lén đi đến cửa phòng bếp, xác định bên ngoài không có người, mới trở lại bên cạnh Tưởng Vân Xuyên, nhỏ giọng nói: “Không sợ anh chê cười, muộn thế này tôi ngồi xổm ở bếp, thật ra là muốn tìm mấy bài thuốc dân gian trị ho thử xem.”

Tưởng Vân Xuyên ngẩn ra mấy giây, chậm rãi quay đầu, đối mặt với ánh mắt của anh. Hồi lâu, mới cứng rắn “À” một tiếng.

Trang Thu Bạch để cái cốc sang bên cạnh, tìm được một bài thuốc cũng không khác bách khoa toàn thư phương thuốc dân gian là bao, cũng là dùng tuyết lê và mật ong chưng lên, đưa cho Tưởng Vân Xuyên nhìn, “Vừa khéo anh ở đây, giúp tôi cùng thử xem nhé?” Lại nói: “Nhưng anh phải giúp tôi giữ bí mật, nếu như bị bác sĩ Trương biết tôi nghi ngờ y thuật của anh ấy, sau này không khám bệnh cho tôi nữa thì hỏng.”

Tưởng Vân Xuyên nói: “Anh ta không dám.”

Trang Thu Bạch: “Hửm?”

“…Không có gì.” Tưởng Vân Xuyên nói: “Phải làm thế nào?”

“Cắt lê ra trước nhé?” Trang Thu Bạch cầm một con dao gọt trái cây, đặt lê lên thớt gỗ, cắt thành hai nửa. Anh biết nấu cơm, hơn nữa tài nấu nướng rất tốt, mặc dù những năm này rất ít xuống bếp, nhưng chưng tuyết lê nấu chè vẫn là chuyện nhỏ. Lý do có thể luyện được tài nấu nướng tốt như thế, không liên quan gì đến gia đình, điều kiện gia đình Trang Thu Bạch không kém, tuy không bằng nhà Tưởng Vân Xuyên có quản gia người giúp việc chăm sóc đủ cả, nhưng từ nhỏ cũng có bảo mẫu chăm sóc, trước giờ không cần tự bắt tay vào nấu cơm.

Sau khi cha anh qua đời mới cho bảo mẫu nghỉ việc, dù sao công việc bận rộn thời gian dài không ở nhà, mời nhân viên làm việc theo giờ thỉnh thoảng đến quét dọn vệ sinh là được. Hơn nữa bây giờ anh kết hôn với Tưởng Vân Xuyên, càng không cần người khác chăm sóc nữa.

Nấu ăn ngon hoàn toàn là lúc lên đại học bị ép ra. Đại học Minh Khoa của thành phố Định Phong, là một trong những tổ chức giáo dục đại học nổi tiếng trong nước, quy tụ rất nhiều sinh viên từ các nơi trên thế giới không sợ đường xa đến đi học.

Bởi vì vốn là phát triển công nghệ, trường cũng dẫn đầu toàn cầu về nghiên cứu khoa học. Khi đó Trang Thu Bạch cũng không muốn kế thừa chức vị của cha, nên đã đăng ký một chuyên ngành không liên quan gì đến bất động sản, khoa học hạt giống và quản lý chiết cành. Nếu như anh không đến Thành Bang làm tổng giám, có thể sẽ đi nghiên cứu nuôi trồng bằng tinh thể, đủ loại quả vải mới. Đây là ngôi trường tốt, nhưng nhà ăn của trường lại không phải nhà ăn tốt, một trường đại học sáu nhà ăn hơn trăm cửa sổ, từ góc đông bắc chạy đến góc tây nam, không tìm được một chỗ có thể ăn cơm.

Trang Thu Bạch nhập học một tuần đói sút ba cân rưỡi, đành phải tự mình động thủ, liều lĩnh vi phạm lệnh cấm, nấu cơm ở ký túc xá.

“Có một lần rất thảm, trong nồi đang nấu thịt kho tàu, thì bị quản lý ký túc tóm gọn, đến bây giờ tôi vẫn hoài nghi ông ta ngửi mùi tìm đến, không chỉ cưỡng ép cắt điện, còn đặc biệt nghiêm khắc xử phạt tôi.” Trang Thu Bạch đổ lê đã cắt vào mật ong cho vào nồi hấp, điều chỉnh thời gian xong, nói với Tưởng Vân Xuyên: “Anh biết lão phạt tôi như nào không?”

Tưởng Vân Xuyên nói: “Không biết.” Khóe miệng lại giật giật nhỏ không thể nhìn thấy, giống cười, lại giống cố nén không muốn cười.

“Lão bảo tôi đội bát thịt kho tàu tập squat ở tầng dưới?!” Đến giờ Trang Thu Bạch cũng cảm thấy khó mà tin nổi: “Thú thật thể lực của tôi coi như không tệ, squat mấy cái hoàn toàn không đáng kể, chỉ phạt thể xác với tôi mà nói không ảnh hưởng nhiều, nhưng mà đỉnh đầu thi bay đến đến mùi thịt, thực sự là tra tấn tinh thần của tôi. Loại đau khổ muốn ăn mà không được, ăn không được lại gần ngay bên miệng thật sự quá khó chịu, làm hại tôi hôm đó nằm mơ cũng đang chạy theo một nồi thịt kho tàu chân dài khắp sân trường. Ngày hôm sau ngủ dậy mệt gần chết, còn chảy nước miếng ra gối...”

“Phì.”

Trang Thu Bạch còn chưa dứt lời, Tưởng Vân Xuyên đột nhiên bật cười.

Là thật sự cười toét miệng, giống như đống tuyết tan, bên khóe miệng còn có lúm đồng tiền nhàn nhạt.