Phồn Chi (Tập 2)

Chương 16: Chương 16





“ Giận anh à? Thôi đừng giận mà! Lâu rồi anh không được chạm vào em, nhớ tới điên được, hihi.” Từ Văn Diệu vừa nịnh nọt vừa ôm lấy cậu từ phía sau. “ Chưa xin phép em mà đã công hạ căn cứ điểm của em là anh sai rồi! Xin lỗi, là anh không đúng! Nhưng hai tuần này anh toàn lấy tay an ủi. Bây giờ em không cho anh thỏa mãn sao anh chịu nổi? Đừng giận nữa mà! Ngoan, cục cưng! Đừng giận! Anh còn chưa ngắm kỹ em, xoay qua cho anh nhìn cái nào, nhớ em chết đi được ấy!”
Vương Tranh bị anh cưỡng chế lật người lại, mặt đối mặt. Từ Văn Diệu mặt mày tươi rói, mỉm cười vuốt tóc cậu đầy yêu chiều, ngón tay di chuyển nhẹ nhàng từ chân mày xuống tới cằm: “ Tiểu Tranh, em thật là đẹp!”
“ Đi chết đi!” Vương Tranh phất tay anh ra. “ Anh về hồi nào? Sao về mà không gọi điện thoại nói với em câu nào?”
“ Không phải anh đã khiến em rất bất ngờ đấy sao?”
“ Bất ngờ thì bất ngờ, cũng không nên vừa về đã đè em xuống? Từ Văn Diệu, đây không phải bất ngờ mà là hết hồn đó!”
“ Em nói nghe như em chẳng chút thích thú vậy đó?” Từ Văn Diệu sáp tới hôn cậu một cái. “ Lúc nãy là ai đã quấn chặt lấy anh không rời, hả?”
Vương Tranh đỏ mặt, không chút nhún nhường: “ Vì em thương xót anh, thấy anh bị dục vọng thiêu đốt nên mới làm vật hy sinh đó!”
“ Phải, phải! Em là tốt nhất! Em hy sinh bản thân để thành toàn tập thể!” Từ Văn Diệu hạ lưu nói. “ Em đã thành công dùng thân thể mà cứu vãn người đang lỡ bước lạc đường như anh! Hay là cứu vớt thêm lần nữa đi?”
“ Biến!” Vương Tranh lấy gối đập vào người anh. “ Anh bớt nham nhở đi!”
Từ Văn Diệu khoái chí cười to, bật người ngồi dậy đè lên Vương Tranh, hôn cậu một trận tối trời tối đất mới chịu buông ra. “ Cảm giác vừa rồi thế nào? Thích chứ?”
“ Lui lui tới tới cũng chỉ có mấy chiêu đó! Sảng khoái cái rắm!”
“ Thế ai cứ hét thất thanh lên vậy?” Từ Văn Diệu bắt chước giọng cậu: “ Anh, anh à, tha cho em đi! Em chịu hết nổi rồi! Ư, dễ chịu quá, nhanh một chút…”
Vương Tranh mặt đỏ lựng, rống lên: “ Là vì em nể mặt anh, lo lòng tự tôn của anh bị tổn thương!”
Từ Văn Diệu với tay vào trong chăn, sờ từ chân lên tới giữa đùi Vương Tranh, bình thản nói: “ Cục cưng đúng là hiểu anh quá xá! Tự tôn của anh rất dễ bị tổn thương lắm, em lại hét lên lần nữa cho anh nghe đi!”
Người Vương Tranh run lên một trận, khó khăn đáp: “ Đừng, Văn Diệu… đừng chạm vào đó… xin anh mà…”
Thân thể Vương Tranh bây giờ mẫn cảm vô cùng, không dễ dàng kháng cự được khiêu khích của Từ Văn Diệu, nên cả người ửng đỏ cả lên, thở dốc liên hồi, thốt không ra lời. Từ Văn Diệu nhìn người yêu đầy quyến rũ, cảm thấy cổ họng khô khát nhưng lại chẳng dám xuống tay, đành bỏ cuộc, lưu luyến nói: “ Được rồi! Được rồi! Anh không làm gì cả!”
Vương Tranh nhìn anh cảnh giác, kéo chăn che kín người.
“ Anh thật sự không làm gì hết! Cơ thể em yếu ớt, không thể hao tổn sức lực vì chuyện này quá nhiều.” Từ Văn Diệu thở dài, nói đầy bất đắc dĩ: “ Đừng che che đậy đậy vậy chứ! Anh không chạm vào em, thề đó!”
Vương Tranh đáp: “ Chỉ có kẻ ngốc mới tin cầm thú như anh! Biến ngay! Đêm nay không cho anh ngủ chung giường với em!”
Từ Văn Diệu rú lên: “ Không phải chứ! Em thật nhẫn tâm mà!”
“ Anh còn cằn nhằn nữa thì ngủ ngoài phòng khách hết tuần sau cho em!”
“ Anh sai rồi! Anh biết sai rồi mà! Đừng phạt anh chứ! Em thưởng phạt chẳng phân minh! Anh không phục! Anh muốn báo án!”
Vương Tranh cười nhạt. “ Tính chống án à? Nhà này ai làm chủ? Em hay anh?”
“ Em!” Từ Văn Diệu đáng thương đáp.

“ Đương nhiên rồi!” Vương Tranh chớp chớp mắt, vươn chân đá anh một cái. “ Mau đi rót cho ngài đây ly nước!”
“ Hả?”
“ Ngài khát, mau đi rót nước, trở về… rồi tính! Yên tâm, ngài đây sẽ không bạc đãi nhà mi đâu!”
Từ Văn Diệu ôm vẻ mặt thương tâm đi rót nước cho Vương Tranh, sau đó hầu hạ cậu uống nước, rồi mới đến phiên mình lấy ly nước uống hai hớp. Sau khi uống nước xong, Vương Tranh hắng giọng mấy tiếng, tựa đầu vào giường mà rằng: “ Hỡi thần dân kia, nhà ta rất dân chủ, bây giờ ta sẽ giải thích i biết vì sao mi lại bị phạt như thế. Đầu tiên là vì động cơ của mi không trong sáng?”
“ Ô hay, tôi làm gì mà phán động cơ không trong sáng?”
“ Tại sao mi lại trốn ở góc cầu thang dọa ta sợ? Rồi còn không nói không rằng vác ta vào nhà, sau đó liền làm bậy hả?”
“ Không phải vì tôi nhớ đại nhân ngài sao?”
“ Nói nhảm!” Vương Tranh cao giọng. “ Ta đã thấy cả rồi, hành lý của mi vẫn còn để trong phòng khách, chứng minh mi vừa về không lâu, sau đó xuống lầu tính đón ta phải không? Theo tính cách của mi hẳn là đã chuẩn bị quà cho ta trong túi chứ hả?”
Từ Văn Diệu phì cười, gật đầu nói: “ Phải, ngài nói đều đúng cả.”
“ Thế vì sao quà chưa lấy ra tặng, chuyện chưa nói đã vội vàng ôm ta vào nhà mà làm bừa rồi?”
Từ Văn Diệu sượng người, không đáp.
“ Anh à,” Vương Tranh hạ giọng, chồm tới nắm lấy tay anh, dịu dàng nói: “ Anh đã thấy Lý Thiên Dương đưa em về phải không?”
Từ Văn Diệu hừ một tiếng.
“ Em chỉ là tình cờ gặp anh ta thôi, vì xem anh ta là bạn cũ nên nói chuyện mấy câu.” Vương Tranh kiên nhẫn giải thích. “ Không nói chuyện trước đây, thực ra chỉ riêng việc quen biết nhiều năm thì em cũng không thể cư xử với anh ta như kẻ thù được. Chúng ta đâu ai còn trẻ con nữa! Lẽ nào anh không tin em?”
Từ Văn Diệu lắc đầu.
Vương Tranh mỉm cười, tựa đầu vào vai anh, kéo tay anh choàng qua vai mình. “ Không phải anh không tin em, mà vì anh cảm thấy không thoải mái, sợ cái này sợ cái kia, có phải không?”
Từ Văn Diệu ôm Vương Tranh thật chặt, cằm gác lên trên bờ vai trần của cậu, ngẫm nghĩ một chút lại giở thói xấu cắn vai cậu một cái.
Vương Tranh không thèm chấp nhặt, xoa lưng anh mà rằng: “ Này, quý ngài giấm chua[1], ngài nói xem, có phải là ngài đã chuyện bé xé to rồi không?”
[1] Ám chỉ người ưa ghen tuông.
Từ Văn Diệu cọ mặt vào vai Vương Tranh, hờn dỗi nói: “ Anh khó chịu! Lần sau không được ngồi lên xe anh ta nữa! Cái xe cùi đó có gì hay, không phải chỉ là Volkswagen Phaeton thôi hay sao? Chỉ có thằng đần mới bỏ hơn một trăm vạn ra mua loại xe đó!”
Vương Tranh cố nhịn cười. “ Phải, chỉ có chiếc Touareg của anh là thoải mái nhất thôi chứ gì?”
“ Đương nhiên!”
“ Được rồi, sau này sẽ không ngồi xe anh ta nữa!” Vương Tranh hỏi: “ Anh đã hết giận chưa?”
“ Ừ.” Từ Văn Diệu gật đầu.
“ Cơ mà, vì anh cố tình gây sự nên đêm nay ngoan ngoãn ra phòng khách mà ngủ. Quyết định vậy đi!”

“ Không được! Anh ngồi máy bay những mười mấy tiếng về đây đó! Mệt chết được! Bây giờ anh chỉ muốn ôm em ngủ một giấc thật ngon! Em xem, anh kiệt sức rồi này!” Từ Văn Diệu vừa nói vừa ôm Vương Tranh ngả xuống gối, nhắm mắt nói: “ Anh ngủ rồi này!”
Một giây sau, Từ Văn Diệu liền ồ ồ ngáy to khiến Vương Tranh phải bật cười, yêu thương xoa đầu anh, sau đó vươn tay tắt đèn rồi rúc vào trong lòng anh. Được nằm gọn trong vòm ngực rộng lớn và ấm áp thì thấy an bình vô cùng, cậu khẽ khàng nhắm mắt lại.
Nồi cháo thịt bằm cùng rau khô đang sôi sùng sục trên lò, hầm chừng gần một tiếng rưỡi thì hạt gạo dần mềm và tơi ra cuồn cuộn từng hạt lóng lánh. Đây là một bữa sáng vô cùng bình thường, mùa hè đã đến, Vương Tranh tắt máy lạnh, mở cửa sổ, để nắng sớm và gió mát tràn vào phòng. Trong không khí thoang thoảng mùi cải muối cùng mùi bánh bao vừa được hấp chín. Đây là loại bánh bao trứ danh của một tiệm bánh lâu đời ở thành phố G, Vương Tranh thường tới đó mua về trữ trong tủ lạnh, khi nào muốn ăn thì lấy ra mà hấp lên, bánh luôn luôn mang mùi thơm và vị tươi mới. Vương Tranh cúi đầu nhìn đồng hồ trên tay, cũng đủ lâu rồi, bèn vặn lửa nhỏ, cởi tạp dề bước ra khỏi nhà bếp, khẽ khàng vào phòng ngủ. Từ Văn Diệu vẫn nằm ngửa mặt ngủ say sưa.
Anh cứ ngủ li bì như thế những hai ngày nay. Tới bây giờ vẫn cảm thấy mệt mỏi sau chuyến bay từ châu Âu về. Nhưng tức nỗi là vừa về chẳng chịu nghỉ ngơi gì, đã tinh trùng xộc lên não mà đè Vương Tranh xuống giải quyết vấn đề sinh lý, hệt như cầm thú vậy. Cơ mà ai kia cầm thú khi ngủ lại để lộ ra gương mặt nhìn hiền lành mà trẻ con lắm. cái miệng ngoác rộng ra, thở phì phì, còn mái tóc lúc nào cũng chuốt gel vuốt gọn ra sau giờ lại lòa xòa như tổ chim. Như thể cảm thấy có người cứ nhìn đăm đăm, anh nhíu mày, ư hữ một tiếng thì trở mình vùi đầu vào trong gối, một tay vươn ra ngoài vô thức sờ soạng chỗ nằm kế bên.
Suýt chút nữa Vương Tranh bật cười ra tiếng. Từ Văn Diệu đang tìm cậu, còn người được tìm là cậu đây đang đứng tựa cửa vừa nén cười vừa nhìn kẻ ngủ say như lợn chết vì không kiếm được người yêu mà bất mãn cằn nhằn dăm ba câu, sau đó mở hé một con mắt nhằm kiểm tra xem có thực bên cạnh chẳng còn ai không, tiếp đó thì hừ một tiếng, bò dậy khỏi giường, lơ mơ thò chân xuống đất định tìm dép lê đặng bước ra ngoài.
“ Đi đâu? Toilet phía này.”
“ Không đi toilet, đi tìm Tiểu Tranh cơ!” Từ Văn Diệu mắt cũng không mở, nghiêng đầu mơ màng đắm đuối trả lời cậu.
Vương Tranh thích thú hỏi: “ Tìm ở đâu cơ!”
“ Ở…” Rốt cuộc tới lúc này Từ Văn Diệu mới chịu mở mắt ra, nhìn người cần tìm đang đứng trước mặt liền thở phào nhẹ nhõm, vươn tay ra ôm cậu vào lòng, cọ mặt vào hõm cổ cậu mà rằng: “ Thì ra em ở đây! Đồ tồi, sáng sớm không ngủ mà tính làm gì hả? Nào tới đây cho anh ôm để ngủ nào!”
“ Mặt trời đốt tới mông rồi anh còn ngủ gì nữa? Chẳng phải mấy nhà tư bản thường đi sớm về khuya bốc lột công nhân lao động đó sao?”
“ Đó là tư bản xã hội cũ thôi!” Từ Văn Diệu ôm Vương Tranh cùng ngã xuống giường. “ Ngoan, nằm ngủ với anh thêm chút nữa đi!”
“ Không được, hơn mười giờ, gần mười một giờ rồi! Anh dậy ăn chút gì đi! Cả hai ngày trời tới giờ anh đã ăn uống chút nào đâu!”
“ Anh không ăn cơm, có đói cũng chỉ ăn em thôi!” Từ Văn Diệu đè lên người Vương Tranh, hai tay xấu xa mà mò vào trong áo, xoa nắn thắt lưng cậu một cái rồi bất động, Vương Tranh thở dài, người này vậy mà cũng ngủ cho được.
“ Từ Văn Diệu, đứng lên, nặng chết được!”
Anh vẫn ôm cậu không nhúc nhích.
“ Đứng dậy mau! Em đã nấu cháo, anh ăn một bát cháo nóng rồi ngủ tiếp, được không?”
Ai kia vẫn bất động.
Vương Tranh bất đắc dĩ đẩy anh vài cái, lớn tiếng gọi: “ Anh có chịu đứng dậy không hả?”
“ Không đứng lên nổi!” Từ Văn Diệu nhắm mắt, lẩm bẩm: “ Không có thưởng thì không dậy!”
“ Em nấu điểm tâm cho anh còn không phải thưởng đó sao?”
“ Không đủ,” Từ Văn Diệu chỉ vào miệng mình, mắt vẫn nhắm chặt. “ Phải hôn một cái thì mới chịu!”
Vương Tranh vỗ lên trán anh một cái rõ kêu: “ Dẹp đi! Anh mơ à, còn chưa đánh răng rửa mặt đó!”
Cuối cùng, Vương Tranh cũng không lay chuyển được đứa trẻ to xác Từ Văn Diệu, đành phải hôn vài cái lên má, anh mới chịu kết thúc buổi lễ rời giường của Từ thiếu gia. Chờ sau khi anh lau đi nước trên mặt, mới được xem là tỉnh táo lại. Sau đó mang theo nụ cười vô lại Vương Tranh quá quen thuộc mà bám dính sau lưng cậu, cơm cũng chẳng chịu ăn, khăng khăng đòi Vương Tranh hôn thêm vài cái nữa, rồi càng có xu hướng hóa thân thành đứa bé ngây thơ bắt người ta bón cơm ình. Vương Tranh không chút do dự đá anh một phát, nhét thìa vào tay anh, cười nhạt nói: “ Không ăn chứ gì. Được thôi, em cũng không muốn lãng phí nên sẽ gọi điện để người khác tới ăn. Hôm trước, Tiểu Tạ có điện thoại cho em, nói là trở về đơn vị công tác cũ để bàn giao gì đó. Nếu bây giờ em mà gọi cậu ta qua đây ăn trưa thì hẳn cậu ta sẽ thích lắm đây. Cậu ta tới Quý Vân Bằng chắc chắn cũng sẽ theo cùng. Hoặc giả gọi trợ lý của anh đến cũng được. Nhớ có lần anh ấy bảo muốn nếm thử món ăn em nấu. Còn không nữa thì mời Lý Thiên Dương…”

Tên Lý Thiên Dương vừa được nhắc tới Từ Văn Diệu lập tức ngoan ngoãn ngay, cầm lấy cái thìa, vùi đầu vào bát cháo ăn lấy ăn để: “ Trời ơi, ngon quá! Tiểu Tranh, tài nấu nướng của em là số một!”
Vương Tranh cố nhịn cười ngồi xuống ghế, lấy đũa gắp bánh bao vào bát của Từ Văn Diệu. “ Ăn thêm cái này nữa, đừng ăn cháo không như thế, kẻo lại đói.”
“ Tuân lệnh em yêu!” Từ Văn Diệu răm rắp nghe lời, cạp liền bánh bao, húp liên tục cháo.
“ Ăn từ từ thôi!” Vương Tranh phì cười, múc một bát cháo ình, vừa đọc báo vừa ăn, thỉnh thoảng nói dăm câu với Từ Văn Diệu.
Trên bàn ăn ngoài cháo và bánh bao ra còn có hai dĩa đồ muối, một dĩa dưa tương và một dĩa củ cải chua cay cắt sợi. Từ Văn Diệu cứ ăn một thìa cháo sẽ gắp một đũa dưa muối ăn nhồm nhoàm. Lúc này đây, anh cảm thấy vô cùng thoải mái và dễ chịu, tạm thời quên những chuyện đấu đá thương trường, chuyện gì cũng không bằng việc thảnh thơi thưởng thức bữa điểm tâm giản dị và ngon lành. Cuộc sống an tĩnh này là anh cùng Vương Tranh xây đắp nên, trong một căn hộ bình thường nằm ở phố sâu ngõ nhỏ, sự ấm cúng lan tỏa khắp không gian. Bỏ lại bên ngoài cánh cửa nhà bao chuyện khó khăn, bao người xa lạ, ngôi nhà chỉ tràn ngập cảm giác an toàn, tháo bỏ đi lớp mặt nạ mà khi trưởng thành người ta thường khoác lên trên mình chỉ để lại những gì ngây ngô và chân thật. Để lộ ra những nhược điểm này là để được người khác bao dung và tha thứ, phút chốc những bản thể yếu ớt đó cũng trở thành niềm vinh dự đặc biệt.
Từ Văn Diệu an tâm hưởng thụ bữa điểm tâm Vương Tranh đã chuẩn bị riêng cho anh. Đã hai ngày nay, sáng nào anh cũng tỉnh dậy trong chăn ấm, ngửi mùi cháo trắng thơm thoang thoảng. Anh biết Vương Tranh là đang lo lắng cho anh, biết anh ở nước ngoài ăn không ít thịt mỡ nên đã kì công nấu những món thanh đạm để cân bằng lại. Hôm qua là cháo cá, hôm nay là cháo thịt nấu với rau khô. Hạt gạo luôn được ninh cho nhừ, mùi thịt mùi cá lẫn mùi rau hòa trộn vào nhau, mang tới mùi vị khác biệt, chan chứa tấm lòng của Vương Tranh, mong anh có thể ăn ngon và ngủ yên.
Trong lúc anh đang vui vẻ tận hưởng bữa sáng thì di động của Vương Tranh đổ chuông. Anh thấy Vương Tranh liếc nhìn màn hình xem số gọi đến xong liền cầm điện thoại ra ngoài ban công trả lời. Từ Văn Diệu cũng không quản làm gì, tiếp tục ăn sáng. Sau đấy, anh thấy Vương Tranh từ ban công đi vào, rồi vội vội vàng vàng chạy vào phòng đọc sách. Tới khi anh dùng xong bữa cũng không thấy Vương Tranh trở ra. Từ Văn Diệu dọn bàn, múc cho Vương Tranh một bát cháo khác, mang vào phòng đọc sách, chỉ thấy cậu chăm chú dúi mặt vào trong màn hình máy tính.
Từ Văn Diệu nhẹ nhàng bước lại xem thử, trên màn hình toàn thuật ngữ chuyên đề hại anh hoa hết cả mắt. Anh đặt bát cháo xuống bàn, nói: “ Từ từ rồi làm việc, em còn chưa ăn sáng xong mà.”
“ Không kịp nữa rồi, bây giờ em phải kiểm tra lại bản thảo.”
Từ Văn Diệu ngồi xuống bên cạnh Vương Tranh, hiếu kỳ hỏi: “ Đây không phải là sách em dự định xuất bản sao?”
“ Ừ, đúng rồi!”
“ Vẫn chưa giao cho nhà xuất bản à?”
“ Bây giờ kiểm tra lần nữa thì có thể mang nộp.”
“ Em không cần gấp gáp vậy đâu, cứ để anh đi nói chuyện với nhà xuất bản cho, em ăn sáng trước đi. Đừng lo, sẽ không tốn nhiều thời giờ của em đâu!”
“ Không được! Sách của em lần này là xuất bản chen ngang, phía biên tập đã nói rồi, hôm nay em phải mang đến cho tổng giám đốc xem, nếu mà vượt qua được thì xem như xong.”
Từ Văn Diệu cười, múc một thìa cháo đưa lên miệng thổi nguội rồi đút cho Vương Tranh. “ Vậy em cứ làm việc của mình, còn anh sẽ bón em ăn. Nào, há mồm ra!”
Vương Tranh hết cách, hé miệng ra ăn cháo. Từ Văn Diệu vô cùng thích thú với công việc này, vừa thổi cháo nguội vừa đút cậu ăn. Vương Tranh nhìn máy tính, vừa ăn vừa làm việc. Từ Văn Diệu bón cậu ăn thìa này qua thìa khác, bỗng dưng lại ngừng tay, Vương Tranh không quản anh, nhưng chốc sau lai nghe tiếng anh gõ thìa lên miệng bát, không khỏi nhíu mày mà nói: “ Đừng ồn. Nếu anh thấy chán thì về phòng ngủ đi. Anh ở đây em không chuyên tâm được, việc đã gấp lắm rồi!”
“ Sao lại vội tới thế?”
“ Không phải em nói rồi sao? Là em đột ngột chen ngang vào kế hoạch xuất bản của người ta…”
Vương Tranh giật mình phát hiện mình lỡ lời, bèn chột dạ liếc nhìn Từ Văn Diệu rồi nói: “ Anh, em muốn ăn xíu mại, anh làm cho em ăn nhé!”
“ Nói tiếp đi chứ, sao tự dưng lại đổi đề tài rồi?” Từ Văn Diệu nghi hoặc hỏi. “ Anh nhớ là em bảo phải vài tháng nữa sách mới xuất bản mà, sao bây giờ lại gấp rút như vậy?”
Vương Tranh có chút miễn cưỡng đáp: “ À, thì… đã thay đổi nhà xuất bản.”
“ Đang yên đang lành sao lại đổi? Nhà xuất bản của trường không tốt ư?”
“ Không phải… chỉ là phía bên đó hơi phiền phức nên em đổi nhà xuất bản khác,” Vương Tranh qua loa đáp. “ Anh, anh đừng xen vào chuyện lần này nhé?”
“ Em đang có chuyện giấu anh.” Từ Văn Diệu nhìn cậu một lúc rồi gật gù nói: “ Ranh con, em còn quá non để lừa được anh đó. Mau nói rõ ra xem! Thẳng thắn sẽ được khoan hồng, còn dối trá thì bị trừng phạt!”
“ Không có gì hết mà…” Vương Tranh trừng mắt lườm anh, nói quanh co lòng vòng nhằm che giấu: “ Đâu phải chuyện gì em cũng kể hết với anh, em đâu còn là con nít…”
“ Vậy à? Em càng nói vậy càng chứng tỏ em có chuyện mờ ám! Đợi đó!” Từ Văn Diệu ra ngoài lấy di động của mình rồi lại bước vào phong. “ Tuy anh không quen biết ai bên trường của em, nhưng nếu muốn hỏi thăm thì cũng không khó. Bây giờ, hoặc là em nói, hoặc là anh đi hỏi người ta. Biết đâu còn biết được thông tin về bộ phận quản lý nhà xuất bản ở trường em nữa chứ.”
Vương Tranh thở dài. “ Vì em sợ phiền nên mới không dám nói anh nghe đấy!”
“ Em nói vậy là có ý gì?” Từ Văn Diệu đanh giọng. “ Nói rõ ra xem!”

Vương Tranh nghẹn ngào, uất ức mà xả hết bao cơn nghẹn tức suốt mấy ngày nay. “ Tất cả chỉ vì những người lúc nào cũng dựa vào thế lực và quan hệ mà ép buộc người khác phải làm theo ý mình giống anh nên trường học mới dơ bẩn như thế đó!”
Sau khi nóng giận lỡ lời nói ra Vương Tranh lại hối hận, cậu muốn xin lỗi, kín đáo liếc nhìn gương mặt đang sa sầm xuống của Từ Văn Diệu, giọng nói cũng nhỏ đi, lúng túng cúi đầu nói: “ Em, em không có ý nói anh!”
Từ Văn Diệu thở dài, đưa tay ôm cậu vào lòng. “ Bị ai bắt nạt à?”
Vương Tranh cắn môi, im lặng.
“ Không chịu nói hả?” Từ Văn Diệu cúi đầu nhìn Vương Tranh, giọng điệu nhu hòa mềm mỏng nói: “ Em sợ khi nói ra rồi anh sẽ đi trừng trị tên đó chứ gì? Anh làm vậy có khác gì kẻ mượn thế ức hiếp em, phải không?”
Vương Tranh cắn môi dưới, rồi nói: “ Anh có chê em bảo thủ cũng được, không biết tiến thối cũng không sao, nhưng thật tình em không muốn anh nhúng tay vào chuyện lần này. Em đã lớn rồi, tự biết cách giải quyết.”
“ Phải, nếu giải quyết không xong cứ để anh lo phần còn lại. Em cứ làm chuyện em nên làm đi, những thứ râu ria để phần anh.”
“ Em không nói vậy!” Vương Tranh phiền muộn cắt ngang. “ Em biết cách thức giải quyết của em không hiệu quả bằng anh, có như vậy nó sẽ là tiếng chuông cảnh tỉnh đám người kia, để cho họ biết rằng một giảng viên trẻ không quyền không thế như em cũng không dễ gì ức hiếp.”
“ Đúng, em làm vậy là rất đúng. Nhưng một xíu thông tin anh cũng không được biết sao,” Từ Văn Diệu cười nói, “ Anh với em thương lượng đi, em chỉ cần kể anh nghe thôi, anh tuyệt đối sẽ không xử lý cái người ức hiếp em đâu.”
Vương Tranh chần chừ một lúc mới chịu đáp: “ Phó chủ nhiệm khoa bảo để ông ta là đồng tác giả của quyển sách, nếu không sẽ chẳng để em được dạy tiếp ở trường.”
“ Lão có quyền tới vậy?” Từ Văn Diệu phì cười. “ Biết đâu chừng lão chỉ lừa em!”
“ Em không biết quyền hành họ phân chia nhau thế nào, nhưng việc này còn liên quan tới một việc khác nữa.” Vương Tranh đắn đo rồi cũng thuật hết chuyện gia đình sinh viên tới làm loạn lại còn tố đến tận thầy hiệu trưởng. Kể xong hết mọi chuyện, cậu nhẹ nhõm thở ra rồi tựa vào vai Từ Văn Diệu, buồn rầu nói: “ Đúng là đa sự chi sầu mà.”
“ Nói vậy, hai tuần anh vắng mặt em đã chịu đủ hết mọi oan ức!” Từ Văn Diệu siết chặt Vương Tranh vào lòng, vỗ về vai cậu, đau lòng đến mức nhíu cả mày lại. “ Hèn gì em gọi điện thoại nói rằng không muốn đi dạy nữa.”
“ Chỉ hơi hơi có suy nghĩ đó thôi! Vì lúc đó mọi chuyện không hay ở trường cứ ùn ùn kéo đến nên em thấy mệt!” Vương Tranh thở dài. “ Nhưng nói gì thì gì, em vẫn rất thích đại học Z.”
“ Bây giờ em tính sẽ đẩy nhanh tiến độ, xuất bản sách trước thời gian đã định?”
“ Phải!” Vương Tranh gật gù. “ Em tính ra sách trước, tạo nên thế việc đã rồi để lão không cách nào mà giở trò gian dối ra. Còn nếu lão muốn bẽ mặt thì em cũng sẽ đi kiện lão việc ép buộc giảng viên trẻ làm giả học thuật.”
“ Em có chứng cứ không?”
“ Tạm thời thì không,” Vương Tranh đáp. “ Nhưng cũng không khó để có được.”
Từ Văn Diệu phì cười, véo mũi cậu. “ Như vậy đã tìm được nhà xuất bản rồi?”
“ Ừ, cũng nhờ Lý Thiên Dương giúp đỡ, anh ta có quen biết với người trong nhà xuất bản.”
Từ Văn Diệu nhướn mày, cao giọng hỏi: “ Em nhận sự trợ giúp của hắn mà lại từ chối anh! Tiểu Tranh, em làm vậy là không công bằng!”
Vương Tranh thấy anh nổi giận, bèn cười mà nịnh nọt anh: “ Anh ta chỉ gọi điện liên lạc với bên kia thôi, không ra sức gì nhiều đâu, hơn nữa em chỉ xem anh ta như bạn bè thôi, làm sao bì được với anh chứ!”
Từ Văn Diệu hừ một tiếng. “ Xuất bản chen ngang như vậy, em tưởng đây là chuyện dễ? Bên kia phải nể nang hắn lắm thì mới chịu đồng ý đó.” Đoạn thấy cậu cứ ngây ra, buồn cười mà xoa đầu cậu. “ Được rồi, anh biết cách em làm rồi, tốt lắm. Bây giờ, có cần anh đưa tặng nhà xuất bản quà đáp lễ không?”
“ Không cần đâu!”
“ Đừng có từ chối chứ! Cứ quyết định vậy đi! Anh không đi tính sổ với lão phó chủ nhiệm của em đã là may mắn lắm rồi đấy! Đồ tồi, anh còn chưa trừng trị em cái tội dám lừa anh đó! Em đừng có nhiều lời kẻo chọc anh nổi điên!”
Vương Tranh cười hì hì, gí mặt lại sát mặt anh mà hỏi: “ Anh điên lên thì làm gì?”
“ Có tin anh làm em ngay tại đây không hả?!”