Phong Lưu Tam Quốc

Chương 407: Phản công (hạ)



Hắn nói:

- Hiện nay tuy quân ta về mặt chiến lược toàn cục chiếm quyền chủ động, nhưng không có ưu thế tuyệt đối. Lưu Biểu ở Kinh Châu đã đóng hơn mười năm, không dám nói vững như đá nhưng cũng thâm căn cố đế. Lạc đà ốm chết cũng còn to hơn con ngựa. Chúng ta tuyệt đối không thể tham một hơi nuốt trọn Kinh Châu.

Quách Gia nghe thế im lặng thật lâu, dù lòng có cách nghĩ khác nhưng gã không phản bác. Bởi vì gã hiểu điểm yếu trong đó: con sâu trăm chân chết còn chưa cứng. Hiện giờ mặc kệ Lưu Biểu có thua cỡ nào, ít nhất gã chưa bị dao động căn bản. Một khi lấy lại sức thì tất nhiên sẽ là trận khổ chiến. Hiện nay Trương Lãng nhân lúc quyền chủ động còn trong tay, trước nắm bờ bắc Trường Giang, rồi mới đẩy chiến lửa vào trong Nam quận, từng bước một đánh tan thành lũy phòng tuyến vững chắc nhất của Lưu Biểu, khiến chúng mất tự tin, đây đúng là hành động cực kỳ sáng suốt.

Tôn Sách lĩnh năm ngàn binh tướng tiến nhanh đến Bồ Kỳ.

Bởi vì ba vạn binh mã của Thái Mạo đã bị Chu Du đóng chặt tại vùng Giang Lăng. Trừ tiền tuyến Ô Lâm, Hán Dương ra, gần như đem binh lực các huyện Nam quận rút trống rỗng. Tôn Sách đi qua đâu là ai thấy cũng đầu hàng, nếu hơi ngăn cản liền gặp đồ sát tàn nhẫn. Mới hơn một tuần mà năm ngàn binh mã đã hoàn hảo không tổn hao gì đi tới Bồ Kỳ.

Tiếp theo khí thế hợp giáp của quân Giang Đông đã hình thành, trước mắt Tôn Sách trống trải, đường chính đông tiến chưa đến trăm dặm thì liền tới Ô Lâm, tây đi năm, sáu ngày sau là vùng Hán Dương bổ cấp Miện Dương. Tiến lùi giống như lò xo, co duỗi tự nhiên.

Tại Hạ Khẩu.

Trình Dục kích động cầm lá thư trong tay, đầu ngón tay không ngừng run run, khuôn mặt bởi vì hưng phấn mà vặn vẹo. Trong lòng gã không ngừng hét: tới quá đúng lúc, thật là quá đúng lúc!

Điền Phong ngồi một bên có chút bực mình. Cho tới nay, tuy tính cách Trình Dục hào sảng nhiệt liệt nhưng chưa từng xúc động như vậy. Gã cảm thấy dường như sắp xảy ra việc lớn. Điền Phong không phải loại người đè nén cảm xúc của mình, đôi mắt nhìn chằm chằm lá thư run rẩy trong tay Trình Dục.

Gã hỏi:

- Trình đại nhân, rốt cuộc xảy ra chuyện gì?

Trình Dục bỗng cười dài, trong giọng nói tràn ngập vui vẻ, sang sảng. Gã một tay vỗ vai Điền Phong, bởi vì dùng sức quá mạnh nên lòng bàn tay tê tê. Nhưng điều này chẳng chút khiến gã giảm bớt hưng phấn. Trình Dục thu lại bàn tay hơi đỏ, hoàn toàn không đếm xỉa khuôn mặt khổ qua của Điền Phong.

Trình Dục vô cùng hưng phấn nói:

- Tin tốt, tin cực kỳ tốt! Tôn Sách đã vượt bờ bắc thẳng tiến Bồ Kỳ!

Điền Phong đứng bật dậy, quên mới rồi đau đớn, đôi tay vỗ một cái phát ra tiếng vang.

Gã trầm giọng nói:

- Vậy thì đúng là việc lớn thành rồi.

Trình Dục mặt mày hớn hở, vui sướng đến cực điểm. Hiên nhiên là vì Hạ Khẩu chiến đấu không có tiến triển khiến gã bị áp lực lâu rồi.

Trình Dục siết chặt nắm tay, mạnh vung vẩy, lớn tiếng nói:

- Trong thư Tôn Sách biểu đạt rõ ràng muốn thủy quân Xích Bích vào ngày chín tháng chạp phối hợp quân bọn họ hành động, một phen đoạt Ô Lâm, phản công Miện Dương!

Điền Phong ngồi không yên, tin này thật là rất phấn chấn lòng người.

Điền Phong làm người trầm ổn cũng kiềm không được vội nói:

- Việc này không thể chậm trễ. Trình đại nhân, theo ý kiến của thuộc hạ, không bằng bây giờ chúng ta triệu tập tướng sĩ phân công nhiệm vụ, chuẩn bị làm sao phối hợp Tôn Sách lấy Ô Lâm nhỏ bé này đi!

Trình Dục thế này mới bình tĩnh lại, hít sâu, ổn định tâm tình kích động.

Gã gật đầu cười nói:

- Tốt, cứ làm theo lời Phù Hạo. Lập tức triệu tập các tướng sĩ bàn bạc nên hành động ra sao. Nhưng quân ta tại đây giằng co với Lưu Biểu ít nhất nửa năm rồi, Ô Lâm bé xíu mà thật khó bắt lấy.

Hai con cáo già nhìn nhau, cùng phát ra tiếng cười gian.

Năm ngày sau, canh bốn, trong phủ Hạ Khẩu.

Tất cả tướng lĩnh cao cấp đều tập hợp lại, chỉnh tề sắp thành hai hàng chờ Trình Dục sai bảo.

Bởi vì Trình Dục có chức thái thú thống lĩnh Hạ Khẩu, tuy Điền Phong chức còn cao hơn gã, nhưng Trương Lãng chỉ để Điền Phong tới hỗ trợ Trình Dục, cho nên mặt ngoài thì vẫn là Trình Dục lãnh đạo. Điền Phong thì ngồi ở phía dưới chót, nghiêm chỉnh không có chút oán giận. Tất nhiên Trình Dục, Điền Phong là trí giả sớm nhất từ khi quân Trương Lãng dựng cờ đến này, hai người có tình cảm rất sâu đậm.Bên dưới dường như đang xì xào tại sao lúc này thái thú gọi họ tới. Trình Dục ho nhẹ hai tiếng, lập tức toàn trường lặng ngắt như tờ. Ánh mắt các vị tướng tập trung vào người gã, không có tiếng động. Từ chuyện này có thể thấy ra Trình Dục ở lại Hạ Khẩu một năm nay có uy vọng rất cao.

Mắt Trình Dục quét qua toàn trường, thấy mọi người yên tĩnh chờ mình lên tiếng thì rất vừa lòng.

Gã mở to đôi mắt trí tuệ, nhẹ vuốt tóc mai dài, chậm rãi nói:

- Chắc mọi người rất lấy làm lạ là tại sao ta bỗng gọi các ngươi tới vào giờ nay. Các ngươi đừng vội, ta sẽ nói sự việc cho các ngươi nghe.

Nói đến đây, Trình Dục cố ý ngừng lại như chọc mọi người tò mò, rồi mới nói tiếp:

- Nhưng trước khi ta tuyên bố tin tức, các ngươi hãy thảo luận có cách gì tốt có thể một hơi công kích phòng tuyến của Lưu Biểu đi.

Các vị tướng hai mặt nhìn nhau, cuối cùng đưa mắt tập trung vào người Chu Thái. Chu Thái có danh tiếng cao nhất trong đám tướng sĩ này. Gã cảm giác ánh mắt của mọi người, không chút chần chờ bước ra khỏi hàng, nhưng trên mặt có hoang mang.

Chu Thái nói:

- Thái thú đại nhân, làm sao tấn công thì trước đây chúng ta cũng thường thảo luận rồi. Muốn đột phá Ô Lâm không phải không có cách, nhưng có hai mấu chốt là: thứ nhất, chúng ta phải bám thủy quân chi viện từ Hán Dương xuống. Thứ hai, chúng ta phải có một đội ngũ có thể từ dưới Ô Lâm giết ra, khống chế nguyên Ô Lâm ki. Bởi vì Ô Lâm có Ô Lâm thượng và Ô Lâm hạ, chính giữa là một hàng lang hẹp dài. Một mặt là Hồng hồ, một mặt là Trường Giang. Chỉ cần có thể cắt đứt Lâm ki, lục quân Hoàng Bồn sơn, cùng với thủy quân Ô Lâm. Một khi hết bộ binh cứu viện, chỉ bằng năm ngàn thủy quân Ô Lâm, cùng với hiện nay chiến hạm ngày càng ít, không có khả năng chặn được quân ta tấn công. Hiện giờ bước đầu tiên dễ làm, mấu chốt là bước thứ hai. Muốn có kỳ binh giết ra Ô Lâm ki, sợ là cũng chỉ có thể đợi tin tức bên chúa công. Nếu chúng ta muốn trả cái giá cực nhỏ lấy đến chỗ này là không thể nào.

Chu Thái nói xong bỗng thở dài, nói tiếp:

- Ngày hôm trước nhận được tin, chúa công đã phái Chu Du tướng quân lĩnh một vạn thủy quân ra Ba Khâu tiến lên, chuẩn bị tấn công hang ổ Nam quận là Giang Lăng. Lấy một vạn binh lực của Chu Du, chỉ sợ là…

Câu sau Chu Thái không nói ra nhưng ngụ ý đã quá rõ ràng, không hề đánh giá cao tiền cảnh của Chu Du.

Trình Dục không lên tiếng, chỉ nhẹ gật đầu, hình như gã vẫn không định nói ra tin tức Tôn Sách.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.