Phong Lưu Tam Quốc

Chương 427: Yêu cầu Hoàng Nguyệt Anh (hạ)



Trương Lãng làm vẻ mặt nghiêm túc, từng chữ một phun ra:

- Du thuyết phụ thân nàng, hết sức chiêu hàng Lưu Biểu.

Hoàng Nguyệt Anh ngẩn ra, thất thanh kêu:

- Chẳng lẽ Trương tướng quân đã khai chiến với Lưu Biểu rồi?

Trương Lãng gật đầu, kiêu ngạo nói:

- Không chỉ là thế, còn đã đánh hạ các huyện Hoa Dung, Cánh Lăng, hiện đang bao vây Nam quận.

Hoàng Nguyệt Anh không dám tin vào lỗ tai mình, trợn to mắt ngơ ngác nhìn Trương Lãng.

Trương Lãng thấy vẻ mặt của Hoàng Nguyệt Anh, hào khí trong ngực xúc động dâng cao, nhưng nghĩ tới trong quân sắp cạn lương thực, lập tức ủ rũ.

Hắn lắc đầu thở dài nói:

- Mắt thấy Nam quận sắp vào tay, quân ta lại vào lúc này cạn lương thực. Nếu bây giờ rút binh thì thật là quá đáng tiếc. Nếu không rút thì mấy vạn đại quân ăn cái gì? Nghĩ tới nghĩ lui, chỉ có một chiêu là dụ hàng Lưu Biểu. Nếu muốn chiêu hàng Lưu Biểu vậy nhất định phải được đa số vọng tộc Kinh Châu ủng hộ. Làm sao để được họ ủng hộ đây? Vậy phải xem người đi du thuyết, mà người này chính là phụ thân đại nhân của nàng.

Hoàng Nguyệt Anh đúng là cân quắc không thua tu mi, rất nhanh hiểu mọi chuyện.

Nàng nhăn mày liễu nói:

- Không phải chứ? Ngươi nên biết quan hệ giữa phụ thân đại nhân ta và Lưu Biểu, sao còn muốn phụ thân làm thuyết khách?

Trương Lãng tự tin cười nói:

- Tất nhiên bổn tướng quân biết quan hệ của phụ thân nàng và Lưu Biểu, nhưng mà Hoàng tiểu thư, nàng đừng quên Hoàng tiên sinh, Lưu Biểu, Thái Mạo là quan hệ căng cứng, cũng rất dễ dàng rạn nứt.

Hoàng Nguyệt Anh hít sâu, nói:

- Cho dù vậy thì phụ thân không lý do bán Lưu Biểu đi?

Trương Lãng cười hì hì nói:

- Hoàng phu nhân mất sớm, chôn xuống mầm khiến Hoàng tiên sinh quyết liệt với Thái Mạo, Lưu Biểu.

Hoàng Nguyệt Anh thản nhiên nói:

- Nếu chỉ là lý do này thì bổn tiểu thư cho rằng còn không đủ khuyên được phụ thân ta.

Mắt Trương Lãng bỗng lóe tia sáng, nói:

- Nếu như thêm vị hôn phu của Hoàng tiểu thư thì chắc phân lượng đủ nặng chứ!

Hoàng Nguyệt Anh thất thanh, lớn tiếng từ chối:

- Cái gì? Ngươi nghĩ đẹp quá nhỉ, không khả năng!

Trương Lãng nhún vai, cười nói:

- Hoàng tiểu thư, có một điều bổn tướng quân phải nói rõ với nàng, vị hôn phu này không phải thật mà là giả. Bổn tướng quân cũng không muốn chiếm lợi nàng, chẳng qua chỉ có như vậy mới lay động được Hoàng lão tiên sinh, hơn nữa khiến ông ấy lo lắng tình cảnh lập trường của nàng, do đó du thuyết các đại vọng tộc.

Hoàng Nguyệt Anh bực mình nói:

- Ngươi muốn bổn tiểu thư lừa gạt phụ thân ta? Nằm mơ đi!

Trương Lãng sớm đã tính trước Hoàng Nguyệt Anh sẽ phản ứng mãnh liệt.

Hắn giả bộ đau đớn nói: - Thì ra Hoàng tiểu thư cũng là hạng tiểu nhân nói không giữ lời, coi như ta nhìn lầm người. Ai, sớm biết vậy ta cần gì đi chuyến này.

Nói xong hắn đứng lên, chuẩn bị phất tay áo ra đi.

Bồ Nhu vội vàng kêu lại Trương Lãng:

- Trương tướng quân đừng vội đi!

Tiếp theo nàng nhìn Hoàng Nguyệt Anh không nói tiếng nào, chẳng biết đang suy nghĩ cái gì.

Bồ Nhu nhẹ nhàng hỏi:

- Sư muội, chuyện này đúng là khó khăn, chỉ là xem ở Trương tướng quân không quản khó nhọc trèo non lội suối, nên suy nghĩ một chút đi. Nếu thật cảm thấy không được thì cũng chỉ có thể làm tiểu nhân nuốt lời vậy.

Nói xong nàng còn cố ý thở dài thườn thượt.

Hoàng Nguyệt Anh băng tuyết thông minh, chỗ nào không đoán ra Trương Lãng làm bộ, Bồ Nhu ở một bên hát đệm. Nhưng đã hứa với người rồi, thất hứa thì rất tệ. Tâm lý nàng kịch liệt giãy dụa.

Nàng đổi lại cách khác, nói:

- Cho dù ta có thể khuyên được phụ thân, sợ là chỉ một mình phụ thân thì không thành việc lớn được.

Trương Lãng khẽ cười nói:

- Không chỉ có phụ thân nàng, có cả Bàng Đức Công.

Có lẽ hôm nay Trương Lãng đem đến quá nhiều bất ngờ cho Hoàng Nguyệt Anh, đôi mắt như thu thủy của nàng luôn trợn to.

Nửa ngày sau nàng mới thở ra một hơi, tấm tắc khen:

- Trương tướng quân, thủ đoạn của ngươi thật là quá lợi hại.

Trương Lãng tiến lên một bước, cười toe toét nói:

- Vậy là Hoàng tiểu thư đồng ý rồi hả?

Hoàng Nguyệt Anh phản xạ lùi một bước, lạnh lùng nói:

- Bổn tiểu thư còn chưa đồng ý đâu!

Trương Lãng cười tà nhìn Hoàng Nguyệt Anh, bỗng vẫy tay với đám Điển Vi, bâng quơ nói:

- Các ngươi lùi ra ngoài cửa canh chừng, xem ra ta phải cùng Hoàng tiểu thư nghiêm túc, thân thiết, cẩn thận trò chuyện một phen, vậy thì mới có thể tiêu trừ lo lắng của nàng.

Hoàng Nguyệt Anh nhìn khuôn mặt tà ác của Trương Lãng, trong đầu chợt nhớ các loại thủ đoạn vô sỉ hạ lưu hắn từng làm với mình, trái tim đập thình thịch.

Giọng nàng kinh hoảng nói:

- Ngươi muốn làm gì?

Trương Lãng không ngờ mình có ‘sức uy hiếp’ lớn đến vậy, cũng ngây ra, nhưng sau đó cười hì hì nói:

- Ta biết nàng có điều do dự, vậy hai chúng ta hãy nói chuyện giải bày hết đi, để ta mở gông xiềng trói tim nàng.

Nói xong hắn lại lần nữa phất tay với đám Điển Vi.

Điển Vi thần kinh thô, không chút suy nghĩ ừ một tiếng, cho rằng Trương Lãng thật là muốn trò chuyện với Hoàng Nguyệt Anh, nhanh chóng lùi ra. Mấy Hắc Ưng Vệ khác đối với Trương Lãng là tuyệt đối phụng tục, lặng lẽ đi ra. Chỉ còn lại Bồ Nhu đứng đó, không biết làm sao nhìn Trương Lãng, chẳng biết mình nên đi hay ở. Kết quả khi nàng trông thấy ánh mắt ý bảo của Trương Lãng thì lòng giãy dụa, ánh mắt bất giác liếc Điển Vi cao to vạm vỡ đứng thẳng ngoài cửa, đầu óc không bị khống chế nhẹ nhàng bước đi.

Hoàng Nguyệt Anh sốt ruột kêu:

- Sư tỷ, tỷ đừng đi!

Bồ Nhu vốn có chút do dự, vừa lúc Điển Vi có chút mất kiên nhẫn nói:

- Đại muội muội, ngươi còn dùng dằng cái gì, đi ra mau, để chúa công và Hoàng tiểu thư nói chuyện!

Điển Vi vô tình nói triệt để khiến Bồ Nhu bán đứng Hoàng Nguyệt Anh.

Nàng nhỏ giọng nói:

- Sư muội, muội hãy nói chuyện đàng hoàng với Trương tướng quân đi.

Khóe miệng Trương Lãng treo nụ cười tà, miệng không quên nói:

- Đóng cửa giùm ta, đa tạ.

Cánh cửa tre phát ra tiếng trong trẻo, trong thảo đường quay về một mảnh tĩnh lặng.

Trương Lãng vẻ mặt lưu manh nhìn Hoàng Nguyệt Anh. Người kia rõ ràng tâm lý bất an, mặt ửng hồng. Dù mặt nàng bị khăn che khuất nhưng Trương Lãng có thể từ khóe mắt trắng noãn nhìn ra một chút màu hồng.

Trương Lãng nhếch hai chân, nhàn nhã nói:

- Hoàng tiểu thư, ta biết chuyện này hơi quá đáng, nhưng trước đó nàng còn làm nhiều chuyện quá đáng hơn mà ta không hề ghi hận. Bây giờ chỉ là muốn nàng nhẹ nhàng giúp một chuyện mà cũng không chịu sao?

Hoàng Nguyệt Anh hồi phục tâm tình, im lặng nhìn Trương Lãng.

Trương Lãng thấy Hoàng Nguyệt Anh không phản ứng, buồn bực nói:

- Hoàng tiểu thư, hy vọng nàng suy nghĩ thêm vì dân chúng Giang Đông, vì dân chúng Kinh Châu đi. Nếu cứ giằng co kiểu này, chỉ sợ hai bên đều rơi vào đấu tranh vĩnh viễn.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.