Phong Lưu Thánh Vương

Chương 249: Nhân vương biến!




- Nhân Vương Biến!

Nguyễn Bảo Ánh lập tức kinh hô một tiếng, Lý Hàn nghe vậy liền tò mò hỏi:

- Nhân vương biến? Đó là cái gì?

Nguyễn Bảo Ánh không trả lời Lý Hàn mà chỉ nói:

- Để ta giải quyết tên này trước đi đã, rồi ta sẽ trả lời ngươi sau?

Lúc này thiếu niên kia bắn ra, cả người đã giống như ánh sáng bắn về phía Lý Hàn, bốn cánh tay thô to như cột đình của hắn nhắm vào các yếu điểm của Lý Hàn mà công kích qua.

Lý Hàn thấy vậy thì chiến ý nổi lên, đánh cùng đối thủ so với mình nhược hơn thật sự không có kịch tính gì, mà thực lực của thiếu niên này so với hắn mạnh hơn một mảng lớn, cùng người như vậy đánh mới có cơ hội làm cho hắn lý giải sâu sắc hơn đối với chiến lực của bản thân!

- Chết!

Thiếu niên nâng cuống họng hét lớn, linh khí lại lần nữa xuất hiện, hướng về đầu Lý Hàn đập xuống, không những vậy mà ba cánh tay khác của hắn liền nhắm vào cuống họng, tim và hạ thể của Lý Hàn mà oanh tới.

Lý Hàn cũng không dám có bất luận chủ quan gì, dù sao thực lực đối phương cũng là Linh Địa Cảnh, cho dù đó cũng không phải lực lượng chính thức của hắn, nhưng phát huy ra đến lại là thật, ánh mắt của hắn không có khả năng lừa gạt hắn!

Lý Hàn dưới chân đạp Lưu Tinh Thiên Quang Bộ lập tức né tránh thế công của thiếu niên, sau khi né thành công thì hắn lập tức phân thân ra làm mười thân ảnh để tiến hành quấy nhiễu thiếu niên này để bản thể có thể tung ra đòn quyết định.

- Lý Hàn, ngươi mau lui lại, để ta ra tay!

Đột nhiên giọng nói của Nguyễn Bảo Ánh liền vang lên, lúc này trên tay nàng có nhiều hơn một viên cầu màu vàng. Lý Hàn nghe vậy thì không biết Nguyễn Bảo Ánh có ý định nào nhưng hắn cũng lập tức huy phân thân rồi nhanh chóng lùi lại phía sau. Nguyễn Bảo Ánh thấy Lý Hàn đã lùi lại thì nàng liền ném quả cầu vàng trên tay đến chỗ thiếu niên kia.

Bành!

Viên cầu này bay ra, liền biến thành một đoàn Kim Quang, XIU....XÍU... XÍU...UU!, giống như vô số thanh kiếm nhanh chóng bắn hướng thiếu niên kia.

Thiếu niên kia lập tức bị dọa vãi đái vì hắn có thể cảm nhận được nếu bản thân bị đoán kim quang này bao phủ thì hắn chắc chắn sẽ chết mất, vì vậy hắn liền trực tiếp quay đầu bỏ chạy.

XIU....XÍU... XÍU...UU!, Kim quang mau chóng đuổi theo thiếu niên kia!

Tốc độ của của gã rất nhanh, nhưng tốc độ của Kim quang vẫn nhanh hơn, thời gian một cái nháy mắt, Kim quang cũng đã đuổi kịp gã!

Thiếu niên kia điên cuồng hét lên một tiếng, hai tay mở ra, tầng tầng lớp đất đá hiện lên, đem hắn bao quanh ở trong đó, dùng chống cự Kim quang đang đánh úp lại.

Kim quang tuôn qua, trên tảng đá lập tức xuất hiện ngàn cái động, lập tức tan rã thanh tro bụi, lạnh run rơi xuống, nhưng mới rớt xuống đất biến thành linh khí, một lần nữa hòa tan ở giữa thiên địa.

Mà vị thiếu niên đang phẫn nộ kia thì lúc này gã đã bị thương vô cùng nặng, thân thể cao lớn bị vô số nhát kiếm chém bị thương khiến vô số máu màu xanh biếc chảy ra. Máu tươi chảy ồ ồ như đổ mưa, càng có vài địa phương hiện ra bạch cốt um tùm, đáng sợ đến kinh người!

Lúc này khí tức của thiếu niên kia đã suy yếu đến cực điểm, thân thể gã lập tức thu nhỏ lại giống như ban đầu, chỉ khác là trên người hắn đầy vết thương, tứ chi cơ hồ bị cắt rụng, vị trí vết thương giống y như cự vượn, bây giờ cho dù là đại la thần tiên cũng khó cứu hắn khỏi cái chết.

Lý Hàn nhìn một màn này liền hút một ngụm khí lạnh, xem ra sau này hắn không dám chọc giận nàng nữa, nếu không thì nàng chỉ cần ném cho hắn vài quả như vậy thôi thì hắn chết là cái chắc.

Đột nhiên, từ trong thân thể thiếu niên kia bay ra một giọt máu màu bạc, chớp lóe ánh sáng rực rỡ, phát ra hơi thở hồng hoang đang bềnh bồng giữa hư không. Giọt máu này như có linh tính, định xé gió rời đi.

Nguyễn Bảo Ánh thấy vậy liền kêu lên với Lý Hàn.

- Lý Hàn, mau bắt lấy nó, đừng để nó bay đi.

Lý Hàn nghe vậy liền đạp Lưu Tinh Thiên Quang Bộ, nhanh chóng chụp lấy giọt máu này rồi dùng lực lượng của bản thân để áp chế nó, làm xong thì hắn quay lại chỗ Nguyễn Bảo Ánh.

Lý Hàn đi đến gần chỗ Nguyễn Bảo Ánh, tò mò nhìn giọt máu trong tay mình rồi hắn hỏi:

- Đây là cái thứ gì vậy ma nữ?

- Đây là thứ cần để tiến hành Nhân Vương Biến!

Nguyễn Bảo Ánh nhìn giọt máu trong tay mà cuồng nhiệt nói.

- Nhân Vương Biến? Ý của ngươi chính là tên kia có thể biến thân thành vượn bốn tay là nhờ vào Nhân Vương Biến?

Lý Hàn nghe Nguyễn Bảo Ánh nói vậy liền nói ra ý của mình.

- Đúng vậy, tên kia là võ giả nhân loại nhưng có thể hóa thân thành cự vượn, hoàn toàn nhờ vao nhân vương biến.

Sau đó Nguyễn Bảo Ánh chậm rãi giải thích cho Lý Hàn biết về Nhân Vương Biến.

..........

Nhân Vương biến không giống như Hóa Thú Đan, Hóa Thú Đan chính là có thể giúp cho linh giả hóa thú, đạt được lực lượng to lớn nhưng lực lượng này là cố định, sẽ không theo lực lượng võ giả tăng lên mà tăng lên nhưng Nhân Vương Biến thì khác, cái này chính là tinh huyết cô đọng của linh thú thượng cổ, có thể phát ra lực lượng cao hơn bản thân một đại cảnh giới. Hơn nữa, điểm đặc biệt của Nhân Vương Biến chính là lực lượng này sẽ tăng theo thực lực của linh giả và tuyệt đối không có điểm yếu.

Giống như thiếu niên kia không biết từ đâu có được tinh huyết của Ma Sát Bạch Vượn, xếp hạng hai mươi hai trong bảy mươi hai linh thú thượng cỗ đã tuyệt chủng, sau khi luyện hóa có thể biến thành Ma Sát Bạch Vượn trong thời gian ngắn, lực lượng lập tức nhảy lên Địa giai, vô cùng đáng sợ. Không những vậy, nếu tên này bước vào Địa giai thì khi hắn thi triển Nhân Vương Biến, hắn sẽ có được lực lượng Linh Sơn Cảnh. Ngoài ra mà tên này còn thừa hưởng những ưu điểm của Ma Sát Bạch Vượn như sức mạnh nhấc núi, cơ bắp đao thương bất nhập tựa như tinh cương,v,v..... Vì vậy nên Nhân Vương Biến chính là chỗ dựa lớn nhất của hắn.

Tiếc rằng thiếu niên này đối đầu với Nguyễn Bảo Ánh, ái tử của Linh Thần Cảnh nên cho dù có thi triển Nhân Vương Biến thì hắn cũng phải bỏ mạng, tinh huyết của Ma Sát Bạch Vượn cũng thành chiến lợi của hai người.

Thiếu niên kia chết không có nghĩa là nhân vương biến là đồ dỏm.

Trái ngược lại đây là sát chiêu cực kỳ đáng sợ. Cường giả nắm giữ thần Nhân vương biến khi chiến đấu gần như càn quét mấy chục đối thủ cùng đẳng cấp, có thể khiêu chiến vượt cấp. Đối với nhiều linh giả trên Địa giai cảnh thì có một giọt tinh huyết dị chủng linh thú thượng cổ, luyện vào huyết mạch, nắm giữ nhân vương biến là chuyện tốt mà nhiều người khao khát.

Chiêu thức Nhân Vương Biến này chính là một trong đại sát chiêu cường giả nhân loại dùng để đối kháng tộc yêu ma tộc được nghiên cứu từ mấy trăm vạn năm trước, mượn lực lượng dị chủng linh thú thượng cổ đối kháng thiên phú, thân thể, lực lượng chiến đấu trời sinh của yêu ma, đối diện yêu ma mạnh mẽ vẫn không yếu thế.

Trên nhân vương biến có nhân đế biến, nhân thánh biến và nhân thần biến, ba nhân biến này thì càng khủng bố hơn nhưng cần tinh huyết hiếm thấy hơn, ví dụ như Nhân đế biến thì cần tinh huyết của ba mươi sáu thánh thú thượng cổ, Nhân thánh biến thì cần thập nhị thần thú thượng cổ và Nhân thần biến thì cần tinh huyết của chu tước, huyền vũ, thanh long, bạch hổ, bốn thần thú thế giới.

Nhưng bây giờ đừng nói đến tinh huyết của thánh thú, cho dù là tinh huyết của linh thú thượng cổ cũng vô cùng hiếm thấy bởi vì theo dòng lũ của thời gian, nhiều linh thú thượng cổ đã bị tuyệt chủng. Hơn nữa, không phải bất cứ linh thú nào cũng có thể tạo ra tinh huyết để tiến hành Nhân Vương Biến, phải là những linh thú có huyết mạch đạt đến một trình độ nồng đậm nhất định mới có thể tạo ra tinh huyết. Khỗng những vậy, muốn thu lấy tinh huyết của những linh thú hùng mạnh này thì phải buộc phải ra tay giết chúng vì tinh huyết đối với linh thú thì vô cùng quan trọng, tuyệt đối sẽ không bao giờ đưa ra, vì vậy nên tinh huyết để tiến hành Nhân Vương Biến và các cảnh giới khác luôn đặc biệt hiếm có.

Vì vậy có thể tìm được những tinh huyết của những linh thú thượng cổ này trên thế gian thì chỉ những linh giả may mắn đến nghịch thiên mới được.

Tinh huyết của linh thú thượng cổ đã như vậy thì đừng nói đến tinh huyết của thánh thú và thần thú, cho dù là những siêu cấp tông môn, những gia tộc đỉnh cấp hay cho dù là ẩn thế gia tộc cũng chưa chắc có được một giọt tinh huyết này. Nên có thể tận mắt chứng khiến hoặc được sở hữu chúng thì đây có thể điều may mắn nhất trong cuộc đời của mỗi linh giả.

Thiếu niên kia có thể sở hữu một giọt tinh huyết Ma Sát Bạch Vượn xem như siêu may mắn. Chỉ tiếc là tên này không đủ phúc duyên, không thể tiêu hóa kỳ ngộ đó.

Cho nên nói có lúc võ giả được thứ vượt ngoài năng lực, cũng chưa chắc là một điều mau mắn vì nếu không có năng lực thì cuối cùng người chết đạo tiêu, làm giá y cho người khác.

.........

Lý Hàn sau khi nghe Nguyễn Bảo Ánh nói xong thì hắn đã hiểu hết được sự mạnh mẽ của Nhân Vương Biến liền dùng áng mắt lửa nóng nhìn chằm chằm giọt tinh huyết màu trắng Ma Sát Bạch Vượn nằm trong tay mình.

Đây là thứ tốt, nếu có thể tiến hành Nhân Vương Biến thì sau này hắn tuyệt đối sẽ có một lá bài bảo mệnh cường đại. Vì vậy trong lòng hắn quyết tâm:

- Sau này phải tìm cách kiếm bằng được một giọt tinh huyết của bảy mươi hai linh thú thượng cổ.

Sau đó hắn đưa giọt tinh huyết của Ma Sát Bạch Vượn đến trước mặt Nguyễn Bảo Ánh, nói:

- Đây, chiến lợi phẩm của ngươi!

Nguyễn Bảo Ánh nhìn qua một cái rồi phất tay, nói:

- Ngươi cầm đi!

Lý Hàn nghe vậy liền ngây người.

Nhìn thấy biểu tình ngẩn ngơ của Lý Hàn thì Nguyễn Bảo Ánh cười rồi nói:

- Tuy rằng đây là tinh huyết của Ma Sát Bạch Vượn nhưng nó là linh thú chí cương chí dương, không thích hợp cho nữ nhân cô đọng duy hợp nên ta tặng cho. Xú tiểu tử, đừng có ngại, nhận lấy đi.

Lý Hàn do dự một chút, cuối cùng vẫn nhận lấy một giọt tinh huyết Ma Sát Bạch Vượn.

Lý Hàn nhìn Nguyễn Bảo Ánh chân thanh nói:

- Ma nữ, ơn này ta tuyệt đối sẽ không quên, sau này nếu có thành tựu tuyệt đối không phụ ngươi!

Nghe Lý Hàn nói vậy, Nguyễn Bảo Ánh mỉm cười gật đầu rồi nàng thúc giục Lý Hàn mau luyện hóa tinh huyết Ma Sát Bạch Vượn.

Lý Hàn gật đầu liền xòe tay ra, tinh huyết Ma Sát Bạch Vượn to cỡ nắm tay xoay tròn trong suốt lấp lánh như khối ngọc có linh tính, tỏa ra hơi thở thượng cổ hồng hoang khiến người hoảng loạn, từng tầng không khí sóng gợn trong suốt dao động bên cạnh nó. Rồi hắn há mồm nuốt một giọt tinh huyết Ma Sát Bạch Vượn vào bụng.

Lý Hàn cảm giác chất lỏng ngọt ngào ngon miệng hòa tan, lập tức hóa thành dòng khí nóng vào trong thân thể, giây sau liền lan nhanh ra tứ chi. Cùng lúc đó, một cảm giác nóng cháy chạy trong người hắn, đầu óc lúc này bỗng dâng lên một khát vọng giết chóc, phá hủy hết thảy mọi thứ.

Lý Hàn cảm thấy hắn biến thành cự thú viễn cổ muốn hủy thiên diệt địa, hận trời, muốn phá hủy tất cả bên cạnh mình.

Hắn biết đây chính là ý niệm thô bạo bẩm sinh của Ma Sát Bạch Vượn, hắn phải hàng phục luồng ý niệm này thì hắn mới luyện hóa được tinh huyết, mượn thần thông, thiên phú của Ma Sát Bạch Vượn.

Lý Hàn hít sấu một hơi rồi vận chuyển Âm Dương Hỗn Độn Quyết.

Thần thức của Lý Hàn như thủy triều tràn ra thân thể, chớp mắt dễ dàng hàng phục ý bạo ngược giết chóc, áp chế nó lại, từng chút một buộc nó chạy hướng về linh lực Dương khí ở đan điền. Nguyễn Bảo Ánh nói Ma Sát Bạch Vượn là dị chủng linh thú chí cương chí dương, cô đọng nó vào dương khí là thích hợp nhất.

Lý Hàn nội thị thân thể thì thấy một giọt máu trắng chậm rãi thẩm thấu vào dương khí, từ từ dung hợp.

Đột nhiên mắt Lý Hàn hoa lên, đầu óc vang vọng tiếng gầm rống kinh trời. Lý Hàn mơ hồ thấy trong rừng rậm mênh mông có một con ma vượn khổng lồ đứng thẳng gào thét với trời, vỗ ngực bồm bộp. Tiếng vang như nổi trống quanh quẩn trong thiên địa, vạn thú khuất phục, nơm nớp lo sợ, thần phục vương giả. Dãy núi bị chân cự vượn đạp đổ, rừng rậm gãy nát, dù là linh thú thân cao như núi cũng bị nó dễ dàng xé vụn.

Con cự vượn trắng đứng sừng sững trong thiên địa, vô cùng uy mãnh giống như thần ma.

Lý Hàn biết thứ hắn nghe và thấy là tin tức ẩn chứa trong một giọt tinh huyết Ma Sát Bạch Vượn. Tuy rằng đã rất mơ hồ nhưng hoàn chỉnh bày ra hình dạng khủng bố của những thượng cổ linh thú xưng bá thiên địa mấy trăm vạn năm trước. Thời đại đó một con dị chủng linh thú thống trị một vùng đất rộng lớn, là vị vua vô thượng.

Đó chính là Ma Sát Bạch Vượn!

Quá trình luyện tinh huyết rất thuận lợi, không có bắn ngược gì.

Trước khí tức từ Âm Dương Hỗn Độn Quyết, hơi thở, lực lượng mặt trái chứa trong tinh huyết Ma Sát Bạch Vượn dễ dàng tan rã, không thể ngăn cản. Nguy hiểm và bình cảnh khi cô đọng tinh huyết linh thú thượng cổ cũng không xuất hiện, khi giọt máu trắng hoàn toàn dung hợp với dương khí, Lý Hàn đã thành công.

Lý Hàn chậm rãi mở mắt ra.

- Thất bại rồi sao?

Nguyễn Bảo Ánh ngây người, thấy Lý Hàn nhanh chóng tỉnh lại từ nhập định thì an ủi:

- Tinh huyết dị thú vốn rất khó luyện hóa, từ từ hãy đến, trong vong một năm nếu có thể luyện hóa ra một giọt tinh huyết Ma Sát Bạch Vượn thì đã là rất nhanh. Ngươi đừng có quá thất vọng!

Lý Hàn không biết nên nói cái gì.

Nếu hắn nói đã hoàn toàn luyện hóa ra một giọt tinh huyết Ma Sát Bạch Vượn thì có lẽ Nguyễn Bảo Ánh sẽ tuyệt đối không tin nên hắn không nói gì, chỉ trao đổi với Nguyễn Bảo Ánh một ít thông tin về Nhân Vương Biến rồi nhanh chóng bế nàng, rời khỏi đầm lầy này.