Phong Lưu Thánh Vương

Chương 251: Thống kê chiến tích




Bởi vì linh thú nơi này là do đại trận biến ảo, bởi vậy cũng cảm ứng không tới uy áp linh thú, hai người đi thẳng đến bên cạnh một hồ nước, đột nhiên chứng kiến một bãi tha ma giết chóc, chỉ thấy bên cạnh bờ hồ khắp nơi là hài cốt võ giả, lúc trước nơi này chí ít có chừng trăm người.

- Bọn họ đại khái là suy nghĩ liên thủ đối phó đầu linh thú kia, bất quá, ngay từ đầu bọn họ đại khái cho rằng đầu linh thú kia chỉ có Linh Thiên Cảnh, sau khi đánh một hồi mới phát hiện không đúng, lập tức bỏ chạy tứ tán!

Mục quang Lý Hàn xẹt qua, càng là tới gần hồ nước, số lượng thi hài càng nhiều, mà căn bản không có mấy cổ thi hài có thể chạy ra trăm trượng xa.

Người nọ có thể chạy ra khỏi linh thú đuổi giết, một là bản thân thực lực bất phàm, hai là vận khí a, nhân số càng nhiều, luôn luôn có một hai con cá lọt lưới như vậy.

- Ma nữ, lát nữa ngươi dừng nhúng tay vào, mọi chuyện cứ để ta lo.

Lý Hàn nói với Nguyễn Bảo Ánh trước vì hắn biết nàng tuyệt đối có thứ có thể diệt sát đầu linh thú này trong chớp mắt, nếu như vậy thì hắn làm sao có thể thử nghiệm Nhân Vương biến được nên hắn đành căn dặn nàng trước.

Nguyễn Bảo Ánh nghe Lý Hàn nói vậy liền gật đầu, liền lùi mình về phía sau.

Lý Hàn hít và một hơi thật sâu, đi nhanh về phía trước. Tuy Nhân Vương Biến này sẽ giúp hắn lập tức đủ sức để chống lại đầu linh thú này nhưng mà yêu cầu hắn lấy ý niệm khởi động, mà linh thú Địa giai là cuồng bạo bực nào, nếu không toàn bộ tinh thần đề phòng, nói không chừng trong nháy mắt đó hắn đã bị chụp chết!

Ào ào xôn xao!

Trong hồ nước đột nhiên nổi lên vô số bong bóng, theo Lý Hàn tiếp cận, đột nhiên thủy hoa đầy trời bắn tung tóe, mãnh liệt chui ra một quái vật toàn thân xúc tu, hình thể to như núi nhỏ, hai con mắt tựa như đèn lồng, vừa xuất hiện chính là vung ra một cái xúc tua, giống như mũi tên nhọn đâm về ngực Lý Hàn.

Xúc tua lao ra vô cùng nhanh, nhanh tới mức Nguyễn Bảo Ánh đã không thể theo kịp hình dạng của nó nên nàng liền lo lắng cho Lý Hàn, lập tức mũi tên màu xanh mà nàng đã dùng lúc trước lập tức xuất hiện trên tay nàng, nếu Lý Hàn gặp nguy hiểm thì nàng liền ra tay trợ giúp. Đúng lúc này....

- Grao! Grao grao!

Tiếng gầm rống đến từ hồng hoang viễn cổ bỗng vang lên....

Hơi thở cuồng dã bạo ngược khuếch tán ra khắp hồ nước....

Nguyễn Bảo Ánh nhìn lại thì lập tức kinh ngạc đến ngây người.

Một con Ma Sát Bạch Vượn cao mấy chục trượng xuất hiện trước mặt nàng, hai tay vỗ ngực, cơ bắp toàn thân như sắt thép, lông nhung trắng dựng ngược như cây kim. Sát khí lượn lờ quanh người Ma Sát Bạch Vượn, hơi thở bạo ngược khiến người hoảng loạn. Mắt Ma Sát Bạch Vượn đỏ như ao máu, cánh tay dài tới chân, đôi tay to tựa tòa nhà. Ma Sát Bạch Vượn tựa như thần ma giáng lâm, dị chủng bảy mươi linh thú thượng cổ hồng hoang xuyên qua thời không vô tận lại buông xuống đây.

Đầu óc Nguyễn Bảo Ánh liền trống rỗng:

- Nhân... Nhân vương biến?

Nguyễn Bảo Ánh bỗng hiểu ra. Lúc trước Lý Hàn nhập định thời gian ngắn rồi tỉnh lại không phải vì thất bại cô đọng tinh huyết mà là một lần thành công. Hơn nữa, không những một lần thành công mà hắn có thể luyện hóa hoàn toàn giọt tinh huyết đó mới có thể biến ra bộ dạng này, đây là thiên phú gì vậy? Quá yêu nghiệt đi?

Sở dĩ nàng thất thố như vậy bởi vì tên này có thể luyện hóa toàn tinh huyết của Ma Sát Bạch Vượn chỉ trong vòng một tiếng đồng hồ, điều này là hết sức kinh khủng vì theo nàng biết thì muốn luyện hóa toàn toàn những tinh huyết này thì cho dù là thiên tài đỉnh cấp đại lục đi chăng nữa cũng phải mất đến vài chục năm là ít. Không nói đâu xa, thanh niên mà lúc trước hai người gặp trong đầm lầy, hắn mới chỉ luyện hóa được 1% tinh huyết của Ma Sát Bạch Vượn mà thôi.

Lúc này, trong tiếng rống điên cuồng, hai tay Ma Sát Bạch Vượn cào hư không, mộ tcây gậy băng tinh đường kích mười thước, dài bốn trăm thước được hình thành. Hai tay Ma Sát Bạch Vượn cầm gậy nhảy lên, vỗ xuống tạo bóng ma to lớn đánh vào đầu con quái vật xúc tua kia.

COn quái vật kia cũng không đứng yên chịu chết, vô số xúc tau của nó liền hợp lại thành một, đánh mạnh vào gậy băng của Ma Sát Bạch Vượn.

Ầm ầm ầm ầm ầm!

Vang tiếng nổ điếc tai như sấm trên không trung.

Lực xung kích đáng sợ hình thành từng tầng khí kình sóng gợn trong suốt như thủy triều từ trung tâm va chạm khuếch tán bốn phương tám hướng, không gian bắt đầu vặn vẹo.

Lực phản chấn khiến thân thể cao to của Ma Sát Bạch Vượn bị đánh bay đi một khoảng, không biết đập gãy bao nhiêu cây cối ngọn núi. Gậy băng tinh trong tay Ma Sát Bạch Vượn vỡ từng tấc. Nhưng con quái vật kia cũng bị một chiêu này của Lý Hàn đánh bẹt xuống, những xúc tua của nó liền vỡ thành từng mảnh.

- Grao! Grao grao!

Ma Sát Bạch Vượn nhảy dựng lên, bị trùng kích mạnh như thế nhưng khắp người nó không có vết thương. Ma Sát Bạch Vượn lại nhảy lên chỗ con quái vật kia, từng chưởng như san núi vỗ mạnh vào con quái vật kia. Quái vật xúc tua cũng không chịu thua kém, mặc kệ thân thể bị từng chưởng của Ma Sát Bạch Vươn vỗ mạnh vào người, nó liền điều động những xúc tua còn lại của mình cuốn lấy người Ma Sát Bạch Vương, nhằm mục đích xiết chết Lý Hàn.

- Grao! Grao grao!

Ma Sát Bạch Vượn gào to, bốn cánh tay thô to liên tục xé nát những cái vòi bạch tuột này nhưng vòi của nó lại liên tục mọc ra khiến hắn xé hoài không hết. Lý Hàn trong Ma Sát Bạch Viên biến cứ như vậy là không được liền dùng ba tay ngăn cản xúc tua, tay còn lại thì liên tục nhắm vào phần đầu của quái vật mà đập xuống.

Lý Hàn biến thành Ma Sát Bạch Vượn hoàn toàn chiếm ưu thế. Con quái vật này bị Lý Hàn áp chế hoàn toàn, vuốt Ma Sát Bạch Vượn vung lên, sát khí bao phủ bao phủ đầu linh thú này và mỗi khi Ma Sát Bạch Vượn tung ra một quyền là mặt đất lại run lên, điều đó chứng tỏ mỗi quyền của Lý Hàn mãnh mẽ như thế nào nên chỉ mất vài phút, con quái vật Địa giai kia liền bị Lý Hàn đập chết.

Sau khi giết chết linh thú Địa giai này, Lý Hàn liền vận chuyển linh khí, lực lượng thô bạo nóng cháy khắp người dọc theo kinh mạch huyệt khiếu chậm rãi rút vào dương khí trong đan điền, hóa thành một giọt tinh huyết trắng dung hợp cùng bầu trời dương khí.

Cảm giác mệt mỏi phủ lên Lý Hàn, thân thể hắn nhanh chóng rút lại, lông nhung trắng biến mất, khuôn mặt trở về thiếu niên tuấn lãng như lúc trước.

Lúc này Nguyễn Bảo Ánh đi đến, nàng nhìn bộ dạng của Lý Hàn rồi nói:

- Xin lỗi Lý Hàn, ta quên dặn ngươi là muốn thi triển Nhân Vương Biến ít nhất phải đạt đến Địa giai, nếu miễn cưỡng thi triển sẽ khiến toàn thân mệt mỏi vô cùng, ít nhất phải nghỉ ngơi một ngày mới hết.

Nghe Nguyễn Bảo Ánh nói vậy thì xem ra sau này hắn sẽ phải ít dùng Nhân Vương Biến cho đến khi hắn bước vào Địa giai, nếu không hắn buộc sẽ phải giao tính mạng của mình vào tay người khác mất.

Lý Hàn mệt mỏi nhìn Nguyễn Bảo Ánh, hỏi:

- Sao ngươi lại biết rõ những chuyện này vậy?

- Thì trong gia tộc của ta cũng có vài người có thể tiến hành Nhân Vương Biến mà.

Nguyễn Bảo Ánh nói như thể đây là chuyện hết sức bình thường vậy.

- Sinh ở một gia tộc tốt thật đúng là có ưu thế a!

Lý Hàn không khỏi cảm thán, không cần lo lắng tài nguyên tu luyện, linh khí cấm khí tùy tiện chọn, tu luyện một năm bằng thường nhân trăm năm, không những vậy mà còn có tinh huyết của linh thú thượng cổ để sử dụng nữa.

- Ngốc tử, muốn bản cô nương giới thiệu một mỹ nữ gia tộc làm thê tử ngươi, làm cho ngươi cũng có thể cá chép nhảy Long Môn hay không!

Nguyễn Bảo Ánh trêu ghẹo nói.

Lý Hàn lắc đầu, nói:

- Bỏ qua đi, ta còn là tự mình cố gắng, không cho con của mình cũng phát ra cảm khái như vậy!

Cùng với phàn nàn không có sinh ở một gia tộc tốt, còn không bằng tự mình cố gắng đi tạo một phen sự nghiệp, không có gia tộc nào từ ban đầu chính là thế gia quyền thế, còn không phải nhiều đời dùng máu tươi cùng sinh mệnh đổi lấy sao?

Đây là một thế giới tàn khốc, cạnh tranh kịch liệt, cường giả có thể có được hết thảy, mà kẻ yếu chỉ có thể phụ thuộc.

Sau khi chém giết đầu mãnh thú Địa giai này, Lý Hàn có thể đủ ổn lấy được danh đầu nhưng cả hai vẫn tiếp tục đi săn vì Nguyễn Bảo Ánh muốn lọt vào trong top mười.

Thời gian từng ngày trôi qua, hai người mỗi ngày săn bắt linh thú, giúp nhau trêu ghẹo, thời gian trôi qua ngược lại tuyệt không khổ sở. Thời kỳ hai tháng cũng đã đến.

Pằng! Pằng! Pằng!

Tất cả mọi người ở trong nháy mắt đồng nhất bị đại trận đá đi ra, xuất hiện ở chung quanh Truyền Tống Trận, nhưng thời điểm đi vào chí ít có mấy ngàn người, nhưng bây giờ chỉ có hơn một trăm người, tính tàn khốc của nó có thể thấy rõ!

- Theo như trình tự sắp xếp, báo ra danh tự, lại đem tay đè trên tấm bia đá, trận pháp sẽ tự động biểu hiện chiến tích của ngươi, sẽ đăng ký trong hồ sơ, dùng thống kê chiến tích!

Một vệ sĩ cung đình nói ra.

Ngay khi vừa ra bên ngoài thì Nguyễn Bảo Ánh liền từ trên lưng Lý Hàn nhảy xuống, dù sao đây cũng là bên ngoài, tuy nàng bữu hãn vô cùng nhưng bị nhiều người nhìn như vậy thì nàng cũng có chút hơi xấu hổ. Ngay khi Nguyễn Bảo Ánh vừa leo xuống, một giọng nói thân thiết liền truyền tới:

- Lý huynh, Nguyễn cô nương!

Bùi Nghĩa Hiệp đã đi tới, trên mặt đều mang theo vui vẻ thân thiết.

Lý Hàn nói:

- Bùi huynh!

Thái độ của hắn không lạnh nhạt cũng không nhiệt, mà Nguyễn Bảo Ánh thì căn bản mặc kệ.

- Không biết hai vị thu hoạch như thế nào?

Bùi Nghĩa Hiệp nhịn không được hỏi.

- Tạm tạm, còn Bùi huynh thì sao?

Lý Hàn cười nhạt nói.

Bùi Nghĩa Hiệp nghe vậy thì lộ ra một tia đắc ý nói:

- Trước mười hẳn là không có vấn đề, bất quá tiền tam nha, hắc hắc!

Người này quả nhiên có lá bài tẩy đủ để săn bắt nhiều linh thú Linh Thiên cảnh bậc cao, làm cho hắn đạt được chiến tích xuất sắc.

Phương thức thống kê vô cùng đơn giản, trước tiên ở chỗ cung đình thị vệ đem tên của mình đăng ký lên, sau đó đưa tay đặt ở trên tấm bia đá có hoa văn kỳ lạ ở bên cạnh, pháp trận trong di tích sẽ cảm ứng được nên khí tức võ giả, từ đó ở trên tấm bia đá cho thấy chiến tích người này.

Lúc này, nhân viên cung đình sẽ đem chiến tích ghi lại xuống, cùng danh tự đặt song song cả thảy, quá trình này đều là ở trước mắt bao người hoàn thành, không cho phép có bất luận kẻ nào làm bừa.

Hơn nữa bài danh trước mười người sẽ tùy thời đổi mới, ghi tại trên tờ giấy trắng bên cạnh, chỉ cần chiến tích toàn bộ nhân viên đều đi ra, danh sách trước mười, tiền tam sẽ lập tức quyết định ra.

Bởi vì chỉ có hơn trăm người, hơn nữa tốc độ pháp trận phản ứng thật nhanh, gần kề một nén hương thời gian sau, đã có một nửa người hoàn thành thống kê chiến tích. Lúc này, chiến tích có thể xếp hạng phía trước cũng có vài cái.

Trước mắt, người xếp hạng đệ nhất danh có được ba nghìn sáu trăm bảy mươi bốn điểm, về phần cái điểm này pháp trận là thống kê ra tới như thế nào, vậy thì ai cũng không biết. Hơn nữa, mọi người cũng không cần biết rõ, dù sao chém giết linh thú, hoặc là thực lực võ giả càng mạnh, như vậy lấy được điểm tự nhiên cũng càng cao.

Bất quá, người chính thức có thực lực còn không có tiến lên, cái bài danh này cũng không phải là vững như Thái Sơn.

Cứ chiến tích việc này từ lúc mọi người rời đi di tích trong nháy mắt liền quyết định, nhưng càng là cao thủ lại càng thích che giấu, xem Bùi Nghĩa Hiệp tuy ngoài miệng nói được rất có tự tin, lại thủy chung không có tiến lên.

Cuối cùng, chỉ còn lại có đệ tử thế gia của ngũ đại quốc, tất cả có chín người, cộng thêm Lý Hàn cùng Nguyễn Bảo Ánh.