Phong Lưu Võ Trạng Nguyên

Chương 404: Tạm biệt hồng nhan (2)




- Theo ta thấy, hắn khẳng định là lên kinh đi thi, hơn nữa ý chí so với lúc trước càng thêm kiên định hơn.

- Ta đã nói, các ngươi đều là quái nhân, ta là nghĩ mãi không hiểu.

Trương Húc không để ý nói rằng:
- Ta càng thêm quan tâm, ngày hôm nay lúc nào sẽ khởi hành đi Quân Sơn?

- Không đi, ta dự định ngày hôm nay cáo từ. đi trở về nhà.

- Ách? Ngươi đúng là vừa mới thu đồ đệ, làm vậy chẳng lẽ lã muốn phủi đít mặc kệ?

Trương Húc nghi hoặc nói:
- Tốt xấu cũng ở thêm vài ngày, chỉ điểm nhân gia một chút đi sao?

Trương Húc vừa mới dứt lời, ngoài cửa đi vào một người, kinh hoảng nói:
- Thế nào, sư phụ này muốn đi sao?

Quách Tử Nghi đến, còn đánh lên nước nóng cho Tần Tiêu rửa mặt Xem ra thật đúng là để Tần Tiêu trở thành của sư phụ đến kiếu kính.

Tần Tiêu khẽ cười cười:
- Đúng nha, thế này đi. Tử Nghi, phụ thân ngươi hiện tại về nhà rồi sao?

- A, như vậy đi.

Quách Tử Nghi cả kinh nói:
- Đừng có khách khí như vậy. Tử Nghi

Tần Tiêu vỗ một cái lên đầu vai của hắn:
- Ngươi ta có danh là sư đồ. Kì thực lại là huynh đệ. Vốn có tuổi tác cũng không kém quá lớn đi. Nếu có thời gian rảnh, thì đi ra Giang Châu tới tìm ta, chúng ta cùng nhau luận bàn võ nghệ.

- Ta...

Quách Tử Nghi vẻ mặt thất vọng và uể oải, đột nhiên ánh mắt sáng lên noi rằng:
- Sư phụ, ta cũng không thể được theo cùng ngươi đi Giang Châu?

- A? Ta đúng là không có ý kiến gì, phũ mẫu của ngươi sẽ đồng ý sao?

Trong lòng Tần Tiêu một tia vui vẻ: còn có dự định đem ngươi giữ ở banahj, thế nhưng loại chuyện này đành không thể làm gì khác hơn là tự mình nói ra đi.

Quách Tử Nghi vui mừng nói:
- Chỉ cần sư phụ đồng ý. Phụ thân và mẫu thân nơi nào. Ta đi nói. Sư phụ, mời ngươi lại rửa mặt chải đầu. Tử Nghi đi một chút sẽ trở lại!

Dứt lời đã chạy đi về hướng về bên ngoài chạy đến.

Phía sau Trương Húc cười mỉa một tiếng:
- Lại lừa bán một thiếu nam đàng hoàng đây.

Tần Tiêu cũng cười:
- Ngươi vì sao muốn nói " lại" đây? Hình như ta làm rất nhiều loại chuyện như này rồi.

Ngoài thành Nhạc Châu, trên Động Đình hồ.

Tần Tiêu và Quách Tử Nghi đứng ở đầu thuyền, chắp tay cùng mấy người Quách Kính Chi cáo biệt.

Quách Kính Chi và lão phu nhân của hắn vẻ mặt không muốn, nói với Quách Tử Nghi rằng:
- Ở bên cạnh sư phụ, cũng không thể như là ở nhà tùy hứng hồ đồ, phải nghe theo sư phụ giáo huấn biết chưa?

Quách phu nhân vẻ mặt ngấn lệ, nhìn như sắp khóc lóc ra vậy:
- Con ta a. Lúc rảnh rỗi về thăm nhà nhé!

Thanh âm của Quách Tử Nghi cũng mềm mại xuống:
- Ta biết rồi, nương.

Tần Tiêu ôm quyền thi lễ:
- Quách đại nhân, Quách phu nhân, nhị vị xin yên tâm. Nếu có thời gian rảnh rỗi, sẽ để Tử Nghi về thăm nhà. Chư vị, cáo từ!


Mọi người đều nói:
- Thượng lộ bình an, bảo trọng!

Thuyền xuất phát, Quách Tử Nghi ở đầu thuyền vẫy vẫy cánh tay: 


- Đa, nương, ta sẽ thường thường trở lại.

Tiết Nột và Vương Tuấn liếc nhau, sụt sịt nói:
- Lần này tốt rồi. Hai người chúng ta khuyên can mãi muốn lừa Quách công tử tới tay, lại bị Tần Tiêu này một tay dẫn đi cùng, triệt để mất hi vọng, thực sự là thất sách nha!

Vương Tuấn cười:
- Có biện pháp. Để Quách đại nhân lại sinh một nhi tử khác không phải được sao?

- Nói lung tung!

Trong khoang thuyền, Quách Tử Nghi thẳng tắp ngồi ở canh bàn, nhìn không chớp mắt, một bộ dáng tựa như ngồi chờ chết.

Lý Tiên Huệ không khỏi khẽ cười khanh khách:
- Tử Nghi, sư phụ ngươi là một người cực hiền hoà, không cần phải giữ lễ tiết như vậy. Ngươi xem chúng ta mọi người đều rất tùy ý nha! Chúng ta những người này đều là đồng bạn, là bằng hữu. Ngươi không nên câu thúc như vậy.

- Ách, cảm tạ sư mẫu đề điểm.

Quách Tử Nghi không chút nào hàm hồ hành lễ một cái.

Tần Tiêu cũng cười:
- Đúng vậy Tử Nghi, ta đều đã nói qua, sư đồ này chỉ là danh phận. Trong thường ngày ở chung chúng ta giống như là huynh đệ vậy. Đúng rồi, lần đầu rời khỏi xa, cảm giác còn tốt chứ? Đến lúc đó nếu là nhớ nhà cứ nói với ta một tiếng, ta sẽ cho ngươi trở lại nhà để thăm phụ mẫu.

- Còn tốt, a a, đa tạ sư phụ.

Quách Tử Nghi có chút xấu hổ cười:
- Đích xác là có chút dị dạng như vậy. Bất quá ta sẽ rất nhanh quen thuộc. Nam nhi chí tại bốn phương, chung quy cũng không thể ở già mãi ở bên cạnh phụ mẫu nha!

- Ha ha, nói rất có lý!

Tần Tiêu cười nói:
- Đợi đến nhà rồi, chúng ta lại tinh tế thảo luận võ nghệ thao lược. Nói đến, so đấu trên lưng ngựa, ngươi không bằng ta. Thao lược mưu hoa này, ta khả năng sẽ không bằng được. Đến lúc đó, cố gắng học tập lẫn nhau đi!

Gió Đông Nam rất khẽ thổi qua, đem nước trên Động Đình hồ thổi thành từng đợt sóng gợn. Đại thuyền hoa đánh ra sóng vỗ, tiến vào Trường Giang, hướng Giang Châu đi tới. Vào Trường Giang, tốc độ thuyền cũng nhanh hơn rất nhiều. Trong lòng Tần Tiêu lại lại càng thêm nôn nóng và rung động.

Thượng Quan Uyển Nhi, ta đến rồi!

Ba ngày sau, thuyền qua Ngạc Châu, chuyển vào Bành Lễ Hồ. Tần Tiêu đi lên mũi thuyền, nhìn phong canh quen thuộc ngày xưa. Trong lòng nhịn không được có chút kích động.

Lý Tiên Huệ dựa chặt vào trên người Tần Tiêu, nhẹ giọng nói rằng:
- Lão công, một năm trước, chúng ta cùng nhau ở chỗ này du ngoạn ngâm thơ! Tiên nhi chưa từng có xuống nước, không nghĩ tới, một lần ngâm đến nửa đêm, cư nhiên cũng có thể sống trở ra được.

Tần Tiêu cảm giác Lý Tiên Huệ đem cánh tay của chính mình ôm thật chặt, biết nàng lại đang hồi tưởng tình cảnh đêm đó. Năm ngoái, một màn Lý Tiên Huệ vì không muốn liên lụy bản thân, đẩy hắn ra, chìm xuống đấy nước cũng hiện lên trước mắt. Trong lòng một trận xao động, đem Lý Tiên Huệ ôm vào trong lòng, ôm thật chặt.

Vào quá nửa hồ, đập vào mắt thấy được một tấm bia đá dựng đứng ở trung ương hồ. Mặt trên viết ba chữ lớn "Sở Tiên Hồ". Tần Tiêu không khỏi cười nói:
- Thật nhanh tay chân a, ta mới đến nơi đây, tấm bia đá đã được lập rồi. Hẳn là Giang Châu Thứ Sử Hà Khai những người đó làm ra đi sao?

Ở bên cạnh mấy chiếc ngư thuyền đang thả lưới bắt cá. Hát lên ngư ca rõ to, một mảnh sinh cơ bừng bừng.

Mọi người đều đã ra khỏi buồng nhỏ trên tàu, đi tới đầu thuyền, đứng ở bên mép thuyền, hoa tay múa chân, vui vẻ ra mặt rốt cục đã đến nơi!

Trái tim Tần Tiêu cũng chậm rãi co bóp thật chặt.

Bên ngoài thành Lạc Dương, Thượng Quan Uyển Nhi xinh đẹp khóc lóc cùng tiếng hô xé lòng đó, phảng phất như lại đang hiện lên trong đầu.

Rốt cục, tiền phương một dải nổi trên mặt nước, nhìn thấy một góc của Sở Tiên sơn trang.

Lý Tiên Huệ kích động chỉ một cái:
- Nhìn kìa lão công, Sở Tiên sơn trang. Chúng ta về đến nhà rồi!

Mọi người cùng nhau hoan hô, Tần Tiêu cảm hoài nói:
- Đúng vậy, đã về đến nhà!

Một ít ngư phu đánh cá, thấy thuyền hoa lớn xanh vàng rực rỡ, biết người đến là quan gia, đều có chút kinh hoảng đem thuyền của mình tránh né ra, đi tới chỗ khác thả lưới.

Gần, càng gần! Tần Tiêu cảm giác, thuyền này đến bây giờ quả thực chính là tốc độ như rùa!