Phong Lưu Võ Trạng Nguyên

Chương 408: Gia nghiệp thịnh vượng (2)




Vừa vặn lúc này, Mạc Vân Nhi nắm Dương Ngọc Hoàn đi tới, đối với Tần Tiêu nói rằng:
- Hầu gia, nước nóng đã đun xong. Nhanh đi tắm rửa thay y phục đi thôi!

Thân thể Hình Trường Phong đột nhiên hơi chấn động, người thì có chút phát ngốc.

Dương Ngọc Hoàn nháy đôi mắt to chỉ vào Hình Trường Phong nói rằng:
- Thúc thúc này sao mặt đỏ bừng vậy, giống như Thượng Quan tỷ tỷ đánh phấn vậy.

Mọi người quay đầu vừa nhìn một cái, không có thể như vậy!

Tần Tiêu tiếp nhận lấy y vật do Mạc Vân Nhi mang tới, quay đầu nhìn Hình Trường Phong một cái. Gia hỏa này, nhãn thần cư nhiên khẽ liếc, thần sắc khẩn trương.

Dương Ngọc Hoàn trẻ nhỏ nói chuyện không cố kỵ một phen, khiến cho Hình Trường Phong rất xấu hổ. Mạc Vân Nhi cũng cảm giác được có chút dị dạng, vội vã thi lễ đem Dương Ngọc Hoàn ôm đi.

Tần Tiêu giảo hoạt nhìn Hình Trường Phong:
- Coi trọng nhân gia?

Hình Trường Phong vội vã xua tay nói:
- Không có, không có...Chỉ là...

- Chỉ là cái gì?

- Khụ...

Hình Trường Phong xấu hổ cười:
- Năm xưa tiểu sư muội cũng là ăn mặc đạo bào như vậy, do đó...Vừa rồi nhìn thấy trong mắt, vị đạo cô kia đến, đã sản sinh một ít...ảo giác.

- Nàng tên gọi là Mạc Vân Nhi.

Tần Tiêu lôi kéo Hình Trường Phong một cái:
- Đến đây, vừa lúc tắm rửa, thiếu người chà lưng. Ngươi tới giúp ta. Tiện đường cùng ngươi nói một chút cố sự của Mạc Vân Nhi này.

Trong nhà tắm hậu đường thoải mái vô cùng. Hai đại nam nhân ngâm mình ở trong bể. Trên tay Hình Trường Phong lực đạo mười phần, xoa bóp cho Tần Tiêu một trận khiến hắn rất là thư thái. Người trong Đặc Chủng Doanh đều học qua môn kỹ thuật này. Thả lỏng sau khi huấn luyện, hiệu quả thật tốt, mát xa lẫn nhau đã thành tất yếu giống như một ngày ba bữa vậy.

Tần Tiêu đem cố sự của Mạc Vân Nhi kể lại hết cho Hình Trường Phong. Hình Trường Phong không khỏi có chút hơi phát ngốc ra. Trong tay cũng có chút thả lỏng và chậm lại.

Tần Tiêu cười một cái, thản nhiên nói rằng:
- Thế nào, ghét bỏ xuất thân và thân phận của nhân gia hay sao?

- Không có, không phải!

Hình Trường Phong vội vã nói rằng:
- Trường Phong chỉ là cảm giác, nữ tử mệnh khổ này, thực rất hiểu lễ, cũng rất kiên cường. Đổi lại là Trường Phong...sớm đã nhảy xuống sông tự vẫn rồi.

- Đúng nha, nàng xác thực rất không dễ dàng.

Tần Tiêu nói rằng:
- Sau đại kiếp nạn, có thể có cảm ngộ và tâm tính như vậy, thật là cơ trí và hào hiệp khác hẳn với thường nhân. Lúc trước sao, nàng càng vô tội và thê thảm.

Hình Trường Phong trầm mặc không nói, tiếp tục xoa bóp, chà lưng cho Tần Tiêu.

Tần Tiêu vẫn truy hỏi đến cùng:
- Thế nào, có ý tứ sao?

Hình Trường Phong xấu hổ cười nói:
- Trường Phong thật là rất thương yêu và kính phục nàng... Thế nhưng, người ta là đạo cô nha!

- Hoàn tục không phải là được rồi sao!


Tần Tiêu cười to:
- Hiện tại đạo cô, hoàn tục cực kỳ dễ dàng. Hơn nữa, nàng tuy rằng nhập đạo, thế nhưng cũng không giống người bình thường, cả ngày núp trong đạo quan niệm tụng kinh phật vậy. Mà cùng tục nhân không hề khác biệt. Ngươi nếu là không ghét bỏ, ta đi nói với nàng.

- A...!

Hình Trường Phong có chút khẩn trương hô gọi:
- Không nên a! Hầu gia!

- Thế nào, một đại nam nhân còn xấu hổ, hay là chê bỏ nhân gia đã không phải hoàn bích (ý là không còn trong trắng), đã từng rơi vào phong trần?

- Không phải, Trường Phong thề với trời, cũng không phải ý tứ đó!

Hình Trường Phong liên thanh giải thích, sau đó thanh âm yếu dần xuống:
- Lúc này đều mới vừa gặp mặt nha, giữa hai bên còn chưa có nói chuyện qua đấy...

Tần Tiêu không khỏi cười lớn:
- A, còn cần thời gian bồi dưỡng cảm tình đúng không? Đi, trước tùy theo ngươi. Ở chung một khoảng thời gian đi. Hai người các ngươi nếu là thoả mãn, chuyện hôn nhân này ta liền làm chủ cho.

Trong lòng Tần Tiêu nghĩ đến rõ ràng: hiện tại là Đường triều sao, chơi gái cũng được pháp luật đồng ý, hơn nữa còn là thời thượng. Kỹ nữ hoàn lương lập gia đình cũng không coi là sự tình ngạc nhiên gì cả. Đổi lại là thời đại của ta trước đây, ta công nhiên kéo tấm da như vậy, Hình Trường Phong còn không cùng ta trở mặt không được.

Đầu bếp Sở Tiên sơn trang ngày hôm nay đúng là rất vất vả. Chủ nhân chân chính trở về, đều liều mạng dùng sức xuất ra bản lĩnh giữ nhà. Từng món thức ăn với đủ loại sắc hương vị đều đưa ra từ trù phòng, đặt tới trên bàn tiệc ở đại đường. Từ lần trước sau nạn binh hỏa, tất cả đầu bếp Sở Tiên sơn trang đều là Phạm Thức Đức mới đưa tới, nhân số không nhiều lắm. Hiện tại đột nhiên một lúc phải làm cơm ăn cho mấy chục người, thực sự là vội đến có chút không biết tả sao.

Người của Đặc Chủng Doanh cũng cùng nhau gọi tiến đến dùng cơm, mấy chục người tụ tập một chỗ, ngồi quanh năm sáu cái bàn. Một bữa cơm ăn xong, tuy rằng uống là rượu trắng vài chục độ, Tần Tiêu cũng cảm giác hơi say, về phần đã uống bao nhiêu, thật đúng là có điểm nhớ không rõ được. Đường triều lúc này còn không có phương pháp cất rượu, độ rượu cũng không phải quá cao. Cũng khó trách hơi một tý lại chợt nghe nói ai đó uống hết một đấu rượu. Cho hắn một đấu nhị oa đầu thử xem, không say chết người mới lạ đấy.

Buổi tối, tứ nữ quả nhiên tụ tập cùng với nhau, mở một bàn mạt trượt, hô to gọi nhỏ đánh bạc. Đám người Hình Trường Phong bao gồm cả Quách Tử Nghi đều đến bố trí ở dưới hậu đường. Tần Tiêu có chút choáng váng mơ hồ, sớm trở về trong phòng, ngủ say.

Trong lúc nửa mộng nửa tỉnh, Tần Tiêu cảm giác có người bò đến trên giường, có chút mơ hồ nói rằng:
- Đánh xong rồi, vận may thế nào?

Trong thanh âm của Lý Tiên Huệ tràn đầy trách cứ:
- Ngươi nhìn ngươi kìa, vừa trở về nhà đã uống đến say bí tỉ, ngủ say tiếng ngáy như sấm, ngươi đúng là thoải mái nha. Nhưng người ta Uyển nhi thì làm sao bây giờ?

Tần Tiêu hơi hơi giật mình tỉnh giấc:
- Uyển nhi thế nào rồi?

- Ngốc thật!

Lý Tiên Huệ cởi y phục tiến vào trong ổ chăn, cả người có chút phát lạnh run run dựa vào trên người của Tần Tiêu:
- Lúc này, ngươi không phải đi bồi nàng sao?

- A, hiểu rồi.

Tần Tiêu cười cười, đem Lý Tiên Huệ gắt gao ôm lấy trong lòng:
- Ngươi muốn ta qua đó ngủ cùng với nàng?

- Lại là miệng lưỡi không xương, nên đánh!

Lý Tiên Huệ nhẹ nhàng ở trên miệng của Tần Tiêu đánh một cái:
- Không thể như vậy sao, nhân gia đều đã chờ ngươi lâu như thế, trái tim cũng sắp tan vỡ rồi.

- Không vội nhất thời này đi sao?

Tần Tiêu cười trở nên có chút dâm đãng, đưa tay tới cởi ra y phục của Lý Tiên Huệ:
- Chờ ngươi có mang bảo bối nhi, ta sẽ cùng nàng thành thân động phòng!

- Bại họa a!

Lý Tiên Huệ nhẹ nhàng giãy dụa:
- Loại chuyện này, sao có thể nào nói được chuẩn xác?

- Không sợ, thương pháp của ta cực chuẩn!

Tần Tiêu không khỏi phân trần nghiêng người đè lên trên người Lý Tiên Huệ, sa mỏng hung y cũng cởi xuống để qua một bên, đưa tay tới thăm dò.

Ôn nhu mềm mại, vừa vặn bàn tay nắm chặt. Một trái nho tinh tế, run rẩy khẽ động trong lòng bàn tay của hắn.

Lý Tiên Huệ khẽ a một tiếng, đưa tay che gương mặt của Tần Tiêu lay động trái phải:
- Ăn nói linh tinh, bại hoại! Bại hoại!