Phong Lưu Võ Trạng Nguyên

Chương 415: Tiểu la lỵ Dương Ngọc Hoàn (1)




Ta tự mình đến dạy ngươi kỹ xảo đánh nhau kịch liệt của Đặc Chủng Doanh. Ngươi căn cơ và nội tình võ học so với bọn hắn đều phải tốt hơn, học hẳn là sẽ nhanh hơn.

- Được a!

Quách Tử Nghi thiếu chút nữa hưng phấn nhảy lên:
- Loại quyền thuật thực dụng này, ta đều thấy kinh ngạc đến ngây người, quá muốn học đi!

Tần Tiêu khoác vai hắn đi ra ngoài:
- Đạo lý tương tự, học quyền như vậy, sử dụng bất cứ loại binh khí nào, cũng đều có thể hoà hợp đi vào. Mấu chốt cũng là ở chỗ, lý giải yếu lĩnh và tinh túy trong đó, mà không phải đơn giản là học được chiêu thức, ngươi hiểu chứ? Cao thủ chân chính là không có chiêu thức gì đáng nói. Chiêu thức có thể giết ngưởi, chính là chiêu thức tốt nhất! Chúng ta là tướng quân, là chiến sĩ, không phải mãi võ giang hồ, hiểu không?

- Hiểu ạ, hiểu ạ!

Quách Tử Nghi hưng phấn không ngớt.

Đến khoảng không ở hậu viện, Tần Tiêu và Quách Tử Nghi đều bỏ đi áo lông dày đặc trên người, hai tay bắt vào nhau, dạy hắn vật lộn tự do và nhất chiêu chế địch. Sư đồ hai người, dưới ánh trăng vung quyền, vận cước, khiến cho cả người mồ hôi nhễ nhại.

Lý Tiên Huệ nắm tay của Dương Ngọc Hoàn, đứng ở dưới mái hiên xa xa u oán cúi đầu nói rằng:
- Thực sự là, dạy đồ đệ cũng không cần liều mạng như vậy đi. Hiện tại đều đến nửa đêm giờ tý rồi, ngươi không đến cùng ta ngủ, một mình ta ngủ không được đây! Quách Tử Nghi này, thật đúng là rất được lão công yêu thích nha, tương lai khẳng định có thể thành đại khí. Ánh mắt của lão công hẳn là sẽ không sai.

Dương Ngọc Hoàn ngửa đầu nhìn Lý Tiên Huệ một cái, nhẹ nhàng lay động cánh tay của nàng. Lý Tiên Huệ ngồi xổm xuống, nói:
- Buồn ngủ rồi phải không, Ngọc Hoàn? Ta đưa ngươi trở lại cùng Vân nhi tỷ tỷ ngủ đi nha!

- Ta không muốn.

Dương Ngọc Hoàn lắc lắc đầu như trống bỏi vậy:
- Ta muốn ngươi dạy ta hát, ngày hôm nay ta nhất định phải đem bài thời gian bị quên lãng kia học được mới ngủ.

Lý Tiên Huệ nhẹ nhàng véo cái mũi quỳnh của nàng một cái:
- Được rồi, dạy ngươi cũng được! Không nghĩ tới, ngươi cư nhiên thích hát như vậy nha!

Xa xa, Tần Tiêu và Quách Tử Nghi còn đang luyện tập quyền thuật, một vòng trăng sáng treo trên cao, đem thao trường rộng rãi trống rỗng phủ lên một tầng ngân xám.

Dương Ngọc Hoàn theo Lý Tiên Huệ học hát một hồi, lại nhẹ nhàng lung lay tay của Lý Tiên Huệ:
- Lão bà, lão công đang làm gì vậy? Bọn họ vì sao hơn nửa đêm rồi vẫn còn đang đánh nhau thế?

Lý Tiên Huệ cười ha hả, ngồi xổm người xuống, hôn một cái lên hai má phấn trắng nõn, mềm mại của Dương Ngọc Hoàn:
- Ngọc Hoàn, lão bà và lão công, ngươi là không thể gọi.

- Vì sao vậy?

Dương Ngọc Hoàn nghi hoặc không giải thích được nghiêng đầu nhìn Lý Tiên Huệ.

- Cái này...ngươi lớn lên sẽ biết thôi! Lão công sao, là cách ta làm thê tử này xưng hô với trượng phu. Lão bà, chính là cách trượng phu xưng hô với thê tử, biết không?

- Úc, ta còn tưởng rằng giống như người khác gọi Vân nhi tỷ tỷ là "Dật Như" vậy chứ?

Dương Ngọc Hoàn cong cái miệng, lại lộ ra mấy cái răng sữa thẳng hàng, trắng nõn:
- Vậy Ngọc Hoàn lớn lên, cũng làm lão bà của Hầu gia, có phải là có thể gọi hắn là lão công rồi không?

- Ha hả, coi như là vậy đi!


Lý Tiên Huệ lại nhịn không được cười:
- Bỏ đi, chờ lâu như vậy, ta vẫn là đưa ngươi trở về phòng ngủ đi đã. Quá muộn, nếu không ngủ được, sẽ khiến vành mắt thâm đen đấy, được chứ?

Dương Ngọc Hoàn "nha" một tiếng kinh hãi kêu lên, vội vàng không ngừng kéo tay Lý Tiên Huệ chạy về trong phòng:
- Ta không muốn vành mắt thâm cuồng, ta muốn đi ngủ. Có vòng thâm đen sẽ không đẹp, Ngọc Hoàn muốn thật xinh đẹp!

- Khanh khách, thực đáng yêu!

Lý Tiên Huệ trong lòng một trận vui vẻ, đem nàng ôm lấy, hướng phía phòng ngủ của Mạc Vân Nhi tại hậu viện đi tới.

Mấy tháng trước, cùng Dương Ngọc Hoàn và cô nãi nãi đến, sau khi qua đời, Dương Ngọc Hoàn vẫn do Mạc Vân Nhi chiếu cố. Mạc Vân Nhi cô khổ đơn chiếc, đem tiểu nha đầu thông minh này coi như là thân muội muội. Đối với nàng che chở bội phần, trở thành tâm can bảo bối của mình để yêu thương. Trước khi đám người Tần Tiêu đến, bên trong sơn trang sự tình vẫn là do Mạc Vân Nhi làm chủ. Dương Ngọc Hoàn tự nhiên sẽ thành đứng đầu trong Sở Tiên sơn trang.

Mạc Vân Nhi còn không có ngủ, cầm một ngọn đèn, ngồi xếp bằng ở trên giường, lẳng lặng hô hấp thổ nạp, tiến hành tu hành cần thiết mỗi ngày. Lý Tiên Huệ nhẹ nhàng mà gõ gõ cửa. Mạc Vân Nhi lập tức giật mình tỉnh giấc chạy tới mở rộng cửa:
- Phu nhân, thực sự là đem phiền phức cho ngươi rồi.

Mạc Vân Nhi vẻ mặt áy náy cười nói.

Lý Tiên Huệ đem Dương Ngọc Hoàn buông xuống, cười thản nhiên như tuyết trắng giữa mùa xuân nói:
- Không có việc gì, nha đầu Ngọc Hoàn kia, ta cũng thực sự là rất yêu thích. Ngược lại là những ngày này đến giờ, khổ cực cho ngươi phải chiếu cố nàng.

Dương Ngọc Hoàn đứng xuống đất, nhảy về phía trước chạy đến bên người Mạc Vân Nhi ôm lấy đùi của nàng, vội vã cãi cọ nói:
- Kỳ thực ta cũng có chiếu cố Vân nhi tỷ tỷ đấy, các ngươi vì sao không biểu dương ta đây?

Nhị nữ cười một trận, Lý Tiên Huệ ngồi xổm người xuống, xoa xoa đầu của Dương Ngọc Hoàn cười nói:
- Ngọc Hoàn, ngươi còn có thể chiếu cố người nữa nha? Ngươi đã giúp được Vân nhi tỷ tỷ làm cái gì rồi?

- Ta...

Dương Ngọc Hoàn hơi nhếch cái cằm nhỏ êm dịu lên, làm bộ nghi hoặc suy nghĩ một trận, sau đó vui vẻ nói rằng:
- Ta giúp Vân nhi tỷ tỷ ăn điểm tâm nha!

- Ha hả!

Lý Tiên Huệ buồn cười:
- Chuyện này cũng coi như là chiếu cố người nha!

- Đúng rồi!

Dương Ngọc Hoàn tự hào không gì sánh được:
- Vân nhi tỷ tỷ nói, những điểm tâm kia không ăn hết sẽ lãng phí, muốn đổ hết đi, rất đáng tiếc nha. Vì vậy ta liền từng ngụm từng ngụm ăn hết, mặc kệ ngon hay không.

Mạc Vân Nhi cũng cười một trận, trìu mến ôm lấy Dương Ngọc Hoàn, ở trên mặt nó hôn một cái:
- Ngọc Hoàn ngoan, đã khuya rồi, nhanh cởi y phục ra ngủ thôi.

- Oke.

Dương Ngọc Hoàn liên tục gật đầu. Mạc Vân Nhi đem nàng ôm đặt lên trên giường, cởi giày ra, Dương Ngọc Hoàn tự mình cởi ra y phục trên người. Sau đó "khúc khích" một tiếng liền chui vào trong chăn, thanh âm run rẩy nói rằng:
- A....nha, lạnh thật đấy. Vân nhi tỷ tỷ mau lên đây. Ta muốn ôm ngươi ngủ.

Lý Tiên Huệ suy nghĩ một chút, lôi kéo Mạc Vân Nhi ngồi vào bên giường. Xoa xoa bàn tay của nàng nói rằng:
- Vân nhi, tuy rằng chúng ta ở chung hơi ít, nhưng ta biết rõ thái độ làm người của ngươi. Trong đáy lòng cũng vẫn đem ngươi coi như là thân tỷ muội để đối đãi. Tất cả mọi người đều là người trải qua khổ cực. Loại tâm tình và cảm xúc này là khắc cốt minh tâm. Kỳ thực Vân nhi, Hầu gia vẫn dự định tìm cho ngươi một người bạn đời. Hắn lại không quá tiện để nói với ngươi. Sợ là có chút hiềm nghi lấy thân phận cưỡng cầu. Do đó, ta sẽ hỏi ý kiến của ngươi một chút. Tự ngươi từng có dự định này bao giờ chưa?

Trên mặt Mạc Vân Nhi tức thì biến thành đỏ hồng, lúng túng nói:
- Vân nhi là thân thể không còn trong sạch, vật không may mắn.