Phong Lưu Võ Trạng Nguyên

Chương 427: Đánh ngã và đánh bại (2)




Hình Trường Phong ngạc nhiên sửng sốt:

- Hầu gia nếu là thích kiếm này, Trường Phong liền chuyển tặng cho Hầu gia là được.

Tần Tiêu cười lớn:

- Ta không phải có ý tứ đó. Chỉ là thuận miệng ví dụ mà thôi. Ta không có thói quen dùng kiếm. Loại thần kiếm này vẫn nên là ngươi giữ đi. Nó xứng với ngươi hơn một ít, có thêm vài phần hào hiệp nha!

- A...

Hình Trường Phong có chút xấu hổ cười nói:

- Trường Phong nhớ kỹ, trước đây sư phụ từng nói với ta về sự tình hắn đúc kiếm. Phàm là binh khí có thể để hắn tốn hao thời gian nửa năm để chế tạo ra, thì đó nhất định là trong Cực phẩm! Ở trong ấn tượng của ta, sư phụ đúc một thanh kiếm chậm nhất, chính là Thư Hùng Thanh Trúc Xà Nhi Kiếm, cũng chính là đưa cho hai tỷ muội Mặc Y. Lúc đó đã tốn thời gian ba tháng. Hơn nữa sư phụ cũng nói, hắn đã có tám năm không có khai lô. Có thể thấy được Thư Hùng Thanh Trúc Xà Nhi Kiếm cũng là hắn chế tạo lúc trước đây.

- Ừm...chỉ là đáng tiếc. Không thể đem kỳ nhân như vậy lưu lại.

Tần Tiêu tràn đầy tiếc nuối nói rằng:

- Cũng không nói chuyện vài câu đã đi rồi. Đáng tiếc, đáng tiếc nha!

Hình Trường Phong khẽ thở dài một hơi:

- Sư phụ lão nhân gia hắn chính là người như thế. Bất quá, hắn nói nửa năm sau gặp lại, thì nhất định sẽ đến.

- Vậy thì không thể làm gì khác hơn là chờ đợi thôi.

Tần Tiêu bất đắc dĩ lắc đầu, nói với Hoàn Tử Đan rằng:

- Đã luyện võ qua rồi sao?

- Đã luyện qua!

Hoàn Tử Đan mặt lộ vẻ hưng phấn:

- Phụ thân còn thường thường mắng ta là "thất phu chi dũng". Tử Đan không quá thích đọc sách, chỉ thích cung mã bác đấu, cả ngày đánh luyện gân cốt.

Tần Tiêu ở trên ngực hắn khẽ đám một quyền. Hảo gia hỏa, tuổi còn trẻ, cư nhiên rắn chắc đến giống như khối thiết bản vậy. Cơ thể cao cao gồ lên.

- Đi theo ta.

Tần Tiêu lại nói một câu, quay đầu nhằm phía quân doanh hậu viện đi đến. Hoàn Tử Đan hưng phấn chạy chậm đuổi theo, xoa tay một trận:

- Tử Đan đã sớm nghe Vương tướng quân nói qua, trong tay sư phụ có một chi Đặc Chủng Doanh, thân thủ cực kỳ lợi hại. Nghĩ không ra, Tử Đan cũng có cơ hội kiến thức một chút!

Tần Tiêu đạm nhiên cười cười, hời hợt nói rằng:

- Chỉ là hơi có tiểu thành mà thôi. Chưa nói tới cực kỳ lợi hại. Không có thời gian hơn ba năm, thì khó mà thành đại khí được.

Đi tới trong quân doanh, Vạn Lôi đang dẫn theo người huấn luyện cưỡi ngựa bắn cung. Hoàn Tử Đan từ xa xa nhìn một trận, không khỏi buồn bực trong lòng nói: cũng không có gì hơn cái này, cưỡi ngựa, bắn tên, không có thấy được chỗ nào đặc biệt cả.

Tần Tiêu nói rằng:

- Tử Đan, ngươi nếu đã bái nhập đến môn hạ của ta, ta sẽ phụ trách đối với ngươi. Xem tình hình của ngươi, ngươi tựa hồ thích làm võ tướng, ra trận chém giết?

- Đúng rồi.

Hoàn Tử Đan hưng phấn kêu lên.

- Tốt lắm.

Tần Tiêu bình tĩnh nói rằng:

- Từ ngày mai trở đi, ngươi theo bọn họ mỗi ngày cùng nhau huấn luyện.

- Chính là....là luyện những thứ này sao?

Hoàn Tử Đan nhếch miệng cười hàm hậu:

- Sư phụ, không phải Tử Đan cuồng vọng, các loại bản lĩnh cưỡi ngựa bắn cung này, bản thân Tử Đan đã sớm luyện được thuần thục.

- A?

Tần Tiêu nhìn đồ nhi ý chí chiến đấu mười phần nhưng hơi có chút khinh cuồng này, trong lòng thầm nghĩ nói: dù sao cũng là công tử ca nhi danh môn vọng tộc, không để cho ngươi ra oai phủ đầu một phen, sau này còn thật không dễ ước thúc. Cũng tiện mượn một người đến làm ví dụ, tổ chức vật lộn đánh nhau trước đã.

Tần Tiêu nói rằng:

- Tốt lắm, ta hỏi ngươi. Ngươi tự nhận là võ nghệ như thế nào?

Hoàn Tử Đan lông mi giương lên:

- Tuy nói không phải trong trăm người có một, nhưng tốt xấu gì cũng có thể địch lại mấy người.

- Muốn ta tự mình dạy ngươi công phu không?

- Muốn!

Hoàn Tử Đan thiếu chút nữa hưng phấn mà nhảy lên:

- Nếu có thể được sư phụ tự mình dạy ta công phu, đó khẳng định là so với ở chỗ này huấn luyện mạnh hơn gấp trăm lần!

- Tốt lắm, ta đáp ứng ngươi.

Tần Tiêu bất động thanh sắc nói rằng:

- Bất quá, tiền đề là, ngươi ở trong đám người kia tùy tiện chọn một người, có thể đem hắn đánh bại, ta sẽ tự mình dạy ngươi. Bằng không, trước khi ngươi đạt được trình độ của bọn họ, còn không có tư cách do ta tự mình chỉ điểm, đã hiểu rõ chưa?

Hoàn Tử Đan ngạc nhiên sửng sốt, lúc này mới nghĩ đến chính mình quá mức lỗ mảng, nhưng hiện tại đã là đâm lao đành phải theo lao, vì vậy đơn giản cắn răng nói một câu:

- Tốt!

Tần Tiêu gọi Hình Trường Phong đem người của Đặc Chủng Doanh, nhất tề đứng thành một hàng.

- Chọn đi sao. Tùy tiện chọn một người đi.

Tần Tiêu quay về phía người của Đặc Chủng Doanh chỉ một ngón tay, sau đó tuyên bố nói:

- Huynh đệ mới tới, Hoàn Tử Đan. Ở trong đám huynh đệ chọn ra một người đi luận võ. Text được lấy tại TruyệnFULL.vn

Hoàn Tử Đan cười cười hàm hậu:

- Sư phụ, cũng là ngươi sai khiến đi sao. Ta xem bọn hắn cũng không lớn, vạn nhất chọn phải người yếu, thắng cũng không vinh quang.

Trong lòng Tần Tiêu mỉm cười một tiếng, tiện tay chỉ một người:

- Chu Dũng, ra khỏi hàng. Luận võ.

Sau đó nói với Hoàn Tử Đan rằng:

- Đây, là một người niên kỷ nhỏ nhất, cũng là thân hình lùn nhất, gầy nhất ở trong mọi người. Bất quá, ngươi nếu là có thể đánh thắng hắn, lời ta đã nói cũng vẫn tính như vậy.

Hoàn Tử Đan nhìn người nọ đi tới. Đen đen gầy gầy quả thực giống như là nông phu dinh dưỡng không tốt, cắn răng một cái đi đến:

- Được!

Chu Dũng chạy đến trước mặt Hoàn Tử Đan, ôm quyền thi lễ:

- Tử Đan huynh đệ, mời chỉ giáo!

- Đến đây đi!

Hoàn Tử Đan cả người run lên. Bày ra một chiêu mời, hai chân trước sau mở đứng ra, giống như một cái thiết tháp, đứng thật vững chắc. Hạ bàn cực ổn.

Thế nhưng một hơi thở của hắn còn chưa kịp dồn khí đan điền chuẩn bị phát lực, Chu Dũng đã đá ngang một chân đến!

Nhanh!

Quá nhanh!

Trong lòng Hoàn Tử Đan không khỏi la hét một tiếng, thế nhưng muốn né tránh căn bản là đã không kịp! Một cước kia ở trong mắt hắn chỉ có thể dùng sét đánh không kịp bưng tai để hình dung!

Vạn bất đắc dĩ, Hoàn Tử Đan mới theo bản năng mở ra song chưởng che đỡ ở phía trước.

"Phanh" Một tiếng. Một cước của Chu Dũng vững vàng đá vào hai bên căng tay của Hoàn Tử Đan.

Hoàn Tử Đan kêu to một tiếng, cả người giống như đống cát vụn bắn ngược ra phía sau, đánh lên trên mặt đất, đầu óc cũng đều có chút choáng váng.

Chu Dũng thấy hạ chiêu quá ngoan, đang chuẩn bị chạy tới dìu hắn lên, không ngờ Tần Tiêu ở bên cạnh quát lạnh một tiếng:

- Đứng lại! Để tự bản thân hắn đứng dậy. Chiến sĩ, dũng sĩ chính là từ trong đánh nhau mà ra! Chút lực đạo ấy đã chịu không nổi rồi ngã xuống, thì làm sao ra trận?

Hoàn Tử Đan té ngã trên mặt đất, trong lòng không phục co người bật dậy một cái, cởi ra y phục trên người, lộ ra khối cơ thể màu đồng cổ cổ, rắn chắc từng khối một, oán hận thở một ngụm:

- Lại đến!

Phía sau Tần Tiêu quát lạnh một tiếng:

- Trừ sát nhân ra, chiêu thức khác đều có thể sử dụng, không được thủ hạ lưu tình!