Phong Lưu Võ Trạng Nguyên

Chương 463: Quyết đấu đỉnh phong (7)




Lúc này đây, Khuyết Đặc Lặc không có đi tiếp đỡ chiêu thức của Tần Tiêu mà là bứt ra tránh né, sau đó ngân thương thúc ngựa:

- Lui lại!

Đột Quyết trường giác thổi vang lên, chuẩn bị lui binh!

Trận tàn sát Địa Ngục nhân gian này, rốt cục lấy người Đột Quyết chủ động bại lui làm chung kết.

Cây lang kỳ đầu sói cực kỳ kiêu ngạo cuồng mãnh kia chăm chú đi theo phía sau Khuyết Đặc Lặc, hướng phía trước chạy vội đi. Người Đột Quyết nhất thời binh bại như núi đổ, dường như thủy triều lui về phía sau mà chạy.

Nguyên bản Lý Tự Nghiệp đau khổ đứng ở trước nhất, lúc này rốt cục hãnh diện rống to lên:

- Các huynh đệ giết a! Đừng để cho đám súc sinh Đột Quyết chạy thoát!

Vạn Lôi, Trình Bá Hiến cũng nhất thời đại chấn tinh thần, đồng thanh kêu lớn lên:

- Các huynh đệ, giết sạch Đột Quyết nô gia!

Trương Nhân Nguyện vui mừng quá đỗi mạnh mẽ đấm một quyền lên:

- Nổi trống! Truy kích!

Lập tức đau đến a a kêu lên, trên tay lại có tiên huyết chảy ra.

Đại quân phân phối ba mươi sáu mặt trống lớn, nhất thời gõ vang lên chấn động tinh thần! truyện được lấy tại TruyenFull.vn

Đại địa cũng đang run rẩy! Sóc Phong đang run rẩy! Khắp bầu trời mây đen đang run rẩy! Trái tim và mật của người Đột Quyết cũng đang run rẩy!

- Giết a!

Quân Đường đã chém giết hai ba canh giờ, toàn thân trên dưới một lần nữa tràn ngập lực lượng, hướng phía người Đột Quyết mạnh mẽ giết qua!

Một mặt Hoàng Long phụ đồ kỳ rách nát kia, thủy chung lay động ở phía trước, tựa như một mũi tên đoạt mạng, tiêu diệt sinh mệnh và linh hồn của mỗi một người Đột Quyết!

Đó là một loại tinh thần và tín niệm, là một loại tượng trưng và đồ đằng cho vong hồn của quân nhân Đại Đường anh liệt ta, từ nay về sau uy chấn Mạc Bắc biên thùy!

Trái lại người Đột Quyết, lòng tin đổ nát, so với sinh mệnh mất đi càng đáng sợ hơn! Nguyên bản ở trong cảm nhận của bọn họ, Khuyết Đặc Lặc giống như Thiên Thần không thể chiến thắng, cư nhiên bị một tướng quân người Đường chưa từng có nghe nói qua tính danh đánh bại, hoặc giả nói là áp đảo. Điều này đối với người Đột Quyết, loại dân tộc tôn trọng vũ lực tuyệt đối quả thực chính là đả kích mang tính hủy diệt!

Lòng tin và ý chí chiến đấu của bọn họ tựa như gió cát sa mạc bị vùi lập, bị tập kích, cuốn đi không còn tăm hơi.

Mới vừa rồi còn là một hồi chiến đấu thế lực ngang nhau, bởi vì Khuyết Đặc Lặc lui lại, trở nên nghiêng về một phía, chuyển biến thành một hồi tàn sát ngày diệt vong!

Khuyết Đặc Lặc thúc ngựa chạy như điên, trong lòng vừa giận vừa thẹn, hận không thể giết quay lại cùng Tần Tiêu tái phân cao thấp. Nhưng hắn minh bạch, trận chiến đêm này, chính mình đã thua. Đầu tiên chính là Di Niết đã chết trận, hơn nữa ác chiến xuống phía dưới, đối với quân đội Đột Quyết không có chút chỗ tốt nào. Phía sau chính mình đã không có viện quân, mà quân Đường nói không chừng còn có người trợ giúp. Huống chi còn có tướng quân quân Đường giống như lang ma kia!

Tần Tiêu! Hắn tên là Tần Tiêu! Khuyết Đặc Lặc phảng phất như đang cầm lấy một cái dùi, ở trong lòng của mình khắt lên hai chữ:

- Giết chết Di Niết, giết sư phụ của ta, thiêu vòng tai của ta, Tần Tiêu ta nhất định không tha cho ngươi!

Trong lòng Tần Tiêu cũng chỉ còn lại duy nhất một chữ "hận". Tức giận kia ở giữa hầu tạo thành một tiếng rống giận rít gào:

- Khuyết Đặc Lặc, ngươi đứng lại cho lão tử!

Thanh Phượng Sí Lưu Kim Thang phảng phất như đã biến thành ma thú rõ đầu rõ đuôi, điên cuồng xé rách người Đột Quyết có can đảm ngăn trở hắn.

Mấy người Đột Quyết run rẩy ghìm cương trụ mã, hướng phía một con ngựa trước Tần Tiêu giết qua, Tần Tiêu rống to một tiếng giống như xé rách không gian, tả hữu một thang, nhất thời đem ba người cả người lẫn ngựa chém cho tan nát. Mấy người khác hú lên quái dị, vội vàng thoát thân. Tần Tiêu cũng lười quản loại lính tôm tướng cua này, nổi giận gầm lên một tiếng suýt nữa đem mấy người kia doạ đến vãi cả nước tiểu. Mạnh mẽ đạp bụng ngựa, giống như thiểm điện hướng phía trước xung phong liều chết mà đi, trong hầu hét lớn:

- Khuyết Đặc Lặc, lão tử chỉ cần giết Khuyết Đặc Lặc! Vô danh tiểu tốt khác, toàn bộ tránh ra!

Mặc Y vững vàng dán tại ở phía sau của Tần Tiêu, trong tay sống chết ôm chặt lấy soái kỳ kia. Trong ý chí phảng phất như cảm giác được trái tim vô cùng cường đại của Tần Tiêu đang điên cuồng nhảy lên! Đầu vai và xương tỳ bà sợ là đều sắp vỡ vụn, toàn thân trên dưới cũng có chút đau đến nhức xương. Nhưng lúc này, toàn thân nàng phảng phất như lại đang tràn ngập lực lượng không thể dò xét, lực lượng đến từ trên thân nam nhân kia là điên cuồng và bá đạo như vậy! Một nam nhân như thế, hắn đến tột cùng có một trái tim ra sao, loại khí thế này, cái loại khí thế vô địch này... Khí thế ngất trời, tiếng kêu rống vang dội sa mạc, uy chấn địch đảm!

Hơn một vạn người Đột Quyết bỏ chạy phía trước, con ngựa của Tần Tiêu đi đầu, phía sau theo hơn hai vạn quân Đường. Tình hình nhìn qua lưỡng nhân mã trong lúc đó, một con ngựa, một kỳ thế như lôi đình!

Phảng phất như Tần Tiêu chính là dựa vào lực lương bản thân đang truy kích đại bộ phận quân đội Đột Quyết!

Tên bắn lén, tên bay loạn, toàn bộ kéo tới dày đặc như mưa. Tần Tiêu huy động Phượng Sí Lưu Kim Thang, ngay cả con ngựa cũng không để nó bị một chút thương tổn nào.

Đạm Kim Mã, chiến hữu tốt nhất của ta! Thụ thương thì thế nào? Vẫn có thể liều mạng đuổi theo súc sinh Đột Quyết như cũ!

Mắt thấy sắp đuổi kịp binh sĩ người Đột Quyết lại duy chỉ Khuyết Đặc Lặc không thấy tung tích.

Phía sau một trận tiếng kim loại rung động truyền đến, Tần Tiêu tràn ngập oán giận ghìm cương ngựa, đạm kim mã dựng người lên, hi dài một tiếng.

- Khuyết Đặc Lặc! Ta nhất định không tha cho ngươi!