Phong Lưu

Chương 249: Thân phận của Thiết Bố Đô





Nhưng Lôi Mị xuất thủ quá nhanh, nhanh đến không thể tưởng tượng nổi. Dù sao ở đây, trừ cao thủ như Long Thiên ra, không một ai có thể thấy rõ.

ngay cả một chiêu mà đệ nhất dũng sĩ của Cáp Đồ tộc cũng không chống đỡ nổi, đó chính là sự thật.

Vị mỹ nữ đến từ Trung Nguyên này vô cùng lợi hại, cho dù mười người như Cáp Khắc cùng xuất thủ thì cũng không phải là đối thủ của nàng.

- Đa tạ.

Lôi Mị mỉm cười, ném thanh đại phủ nặng nề trong tay xuống đất.

Sắc mặt Cáp Khắc trắng bệch không còn một giọt máu, trong chốc lát hắn liền khôi phục lại vẻ bình tĩnh.

Hắn ném đại đao trong tay xuống, quỳ một gối xuống, tay trái chống xuống đất, tay phải để lên ngực, khom người, lớn tiếng nói ra:

- Cáp Khác thua, cô nương chính là đệ nhất dũng sĩ của Cáp Đồ Tộc.

Đây chính là lễ tiết cao nhất của Cáp Đồ Tộc, dù là tộc trưởng cũng không thể hưởng thụ được loại cúi chào này.

Trong phút chốc, toàn bộ người xem đều hô to, tiếng hô vang tận trời xanh.

- Cáp Khắc, Cáp Khắc, dũng sĩ, dũng sĩ.

Chịu thua một nữ nhân, thử hỏi trong thiên hạ có mấy người làm được như Cáp Khắc?

Thua là thua, thua cũng phải can đảm nhận thua, đó mới chính là hùng ưng chân chính của thảo nguyên.

Giờ phút này Cáp Khắc hào sảng nhận thua khiến mọi người khen ngợi và tôn kính, các chiến sĩ quơ vũ khí trong tay, phát ra một tràng hoan hô, các dũng sĩ của Cáp Đồ tộc tiến lên ôm lấy hắn, rồi ném hắn lên trên cao.

Dưới tình huống náo nhiệt, có mấy đại hán bưng mấy cái rương tiến đến, tộc trưởng Cáp Đồ tộc và mấy vị tộc trưởng khác kiểm kê số lượng, thỏa mãn gật đầu.

Xung đột lúc nãy, Cáp Đồ tộc chết bảy người dũng sĩ, nói cách khác Đường Tiểu Đông phải bồi thường mười bảy đầu thiết ngưu, tính ra bạc thì không vượt qua một vạn lượng.

Ở xã hội cá lớn nuốt cá bé này, mạng người còn không đáng giá bằng một con chiến mã tốt.

Đám người Đường Tiểu Đông lặng lẽ rời đi, trở lại doanh địa của mình.

Mặc dù có Thiết Bố Đô hỗ trợ xử lý việc này nhưng trong lòng hắn vẫn không vui.

Huyết chiến tại tập trấn có thể nói là vô cùng thảm liệt, huynh đệ thủ hạ hắn bị hai vết thương, hành động nhìn qua cũng không trở ngại nhưng ai ngờ tại một địa phương an toàn như thế này lại bị đánh lén, thủ hạ hắn một chết một bị thương ng.

Tuy bên người đã đốt mấy đống lửa trại nhằm ngăn cản những tên thích khách giả dạng làm người say rượu, bước đi nghiêng qua nghiêng lại, hơn nữa huynh đệ túc trực cũng không chú ý, không nhìn thấy rõ tướng mạo của tên thích khách, chỉ biết hắn là người Trung Nguyên.

Đường Tiểu Đông xoa xoa huyệt Thái Dương, trong đầu một mãnh hỗn loạn.

Hắn chưa từng tới đại thảo nguyên, không có khả năng kết thù kết oán với người ở nơi này, Vương Ngạo Phong và người của hắn không có ở đây, càng không thể do hắn làm, vậy thì là ai? Mục đích là gì?

Hơn nữa, còn có thân ảnh kia có chút quen mắt, rốt cuộc là ai?

Chuyện này hình như có liên quan tới thân ảnh mà mình có chút quen mắt hay không?

Huynh đệ đã chết đã được chôn cất bên ngoài, người bị thương thì không thể cử động nhưng mà không thể bỏ hắn ở đây được.

Đau đầu, vô cùng đau đầu.

Dường như Thiết Bố Đô nhìn ra tâm tư của hắn, cười ha hả nói ra:

- Huynh đệ, nếu tin tưởng Bố Đô, thì để cho Bố Đô dẫn hắn tới một địa phương an toàn để trị thương, chờ ngươi quay trở về, ta bảo chứng sẽ trả lại một người thật khỏe mạnh cho ngươi, thế nào.

Trong đầu loạn thành một đống, Đường Tiểu Đông không chú ý đến ý tứ trong câu nói của Thiết Bố Đô, thấy hắn nói như vậy liền gật đầu.

Nghĩ đến thân phận của hắn, Đường Tiểu Đông nhíu mày hỏi:

- Bố Đô huynh là…

Sắc mặt Thiết Bố Đô buồn bã, thở dài, cười khổ nói:

- Bố Đô chỉ là một tiểu vương không quyền không thế của Đột Quyết.

Đường Tiểu Đông giật mình, thảo nảo tộc trưởng Cáp Đồ Tộc lại nể tình như vậy, thì ra hắn là tiểu vương của Đột Quyết.

Dọc đường đi, Thạch Sùng Vũ đã từng nói qua, trên thảo nguyên có rất nhiều bộ tộc, mà có thể lực nhất chính là Tây Đột Quyết, hoàng đế của Tây Đột Quyết chính là Đột Lợi Khả Hãn cũng chính là huynh đệ của Thiết Bố Đô.

Theo sử sách ghi chép, từng có không ít hoàng đế vì muốn tranh đế đoạt vị đã cốt nhục tương tàn, Đột Lợi Khả Hãn lên làm hoàng đế nhưng không phát sinh chuyện này, nghĩ hẳn là một đời minh quân, được tất cả các quần thần ủng hộ.

Thiết Bố Đô không tham gia chính sự, nghĩ hẳn cũng là vì bản thân mình.

Vẻ mặt Thiết Bố Đô khôn khéo giỏi giang, làm việc vô cùng thận trọng, cho nên không có tư cách lên làm hoàng đế. Nghĩ hẳn Đột Lợi Khả Hãn càng là một nhân vật lợi hại.

Đường Tiểu Đông mỉm cười chắp tay:

- Thì ra Bố Đô huynh chính là huynh đệ của vua Đột Quyết, đúng là thất kính, ha ha…

Vẻ mặt Thiết Bố Đô bất đắc dĩ mà cười khổ:

- Đường huynh đệ, xin đừng chê cười ta.

Dường như là đã đụng vào chuyện thương tâm của hắn, Thiết Bố Đô nhấp từng ngụm rượu.

Đường Tiểu Đông tự nhiên là hiểu được tâm sự của hắn, ai lại không nghĩ đến việc ngồi lên vị trí hoàng đế ấy?

Đây có lẽ là số mệnh a.

Hai người đều là tâm sự nặng nề, đều tự uống rượu, khi hừng đông đã say bảy tám phần.

Lúc Thiết Bố Đô cáo từ, Đường Tiểu Đông cũng dẫn người lên đường.

Trên người hắn đầy mùi rượu khiến Lôi Mị nhíu mày, liếc nhìn hắn, Đường Tiểu Đông cười gượng vài tiếng che giấu.

Huynh đệ thủ hạ được án táng bên cạnh một cây đại thụ, trước lúc an táng, Đường Tiểu Đông đã dùng tiểu đao cắt lấy một nắm tóc để vào trong lòng, thấp giọng nói:

- Huynh đệ, đường xá xa xôi, người làm đại ca này thật xin lỗi, chỉ có thể đem ngươi an táng ở đây, hãy yên nghỉ, ta sẽ báo thù cho huynh đệ.

Tất cả mọi người đều cảm động, ngay cả ánh mắt của thiếu niên lãnh huyết cũng ảm đạm một chút.

Có người đại ca như vậy, ai không cảm động?

Lên đường, đi về phía tây chừng năm sáu mươi dặm, rốt cuộc cũng tới nơi thương đội bị cướp.

Địa thế ở đây có chút hiểm trở, hai bên trái phải là sườn núi, trên sườn núi cỏ dại mọc thành bụi, xa hơn mấy chục thước là một khu rừng rậm rạp, quả thật là một địa phương bố trí mai phục thật tốt.

Trên đường là người đi đường qua lại, dấu vết ngựa giẫm đạp lưu lại, nhìn vào những dấu vết hai bên đường thì có thể nhận thấy, lúc đó ác liệt như thế nào. Bạn đang đọc truyện tại TruyệnFULL.vn - http://truyenfull.vn

Trừ "Cuồng Phong mã tặc" ra, căn bản không có đầu mối gì để tra xét, ngay cả tiểu vương Đột Quyết Thiết Bố Đô cũng không có đường xoay sở, đau đầu a!

Lôi Mị, Lôi Vân Phượng và Ngả Cổ Lệ tìm kiếm một hồi bên trong đám cỏ dại, ngay cả hai bên sườn núi cũng không bỏ qua, cuối cùng bất đắc dĩ đứng lên.