Phong Thần Châu

Chương 9: Ngươi có thể chết rồi




“Côn nhi!”

Lăng Thế Thành gật đầu nói: "Lúc Thiên nhi chưa ra đời, thì cháu chính là đệ nhất thiên tài của nhà họ Lăng. Hiện tại cháu đã mười chín tuổi, đạt tới cảnh giới Tử Môn cửa thứ bảy, trong toàn bộ nội thành Lăng Vân, không ai có thể so sánh với cháu!"

"Thiên nhi tiến vào học viện Thiên Thần, tương lai nhất định sẽ trở thành nhân vật lớn của đế quốc Bắc Minh, không thể quay lại phụ trách nhà họ Lăng, cho nên vị trí gia chủ đời tiếp theo của nhà họ Lăng chúng ta nhất định thuộc về cháu!"

“Đa tạ thúc phụ!”

Lăng Côn lúc này chắp tay, trêи mặt lộ ra một nụ cười.

"Biết phải làm sao không?"

"Cháu đã hiểu rõ!"

Lăng Côn lúc này bước lên một bước, mặt đất ngay lập tức nứt ra theo dấu chân của gã.

“Lăng Thế Thành!”

Thấy Lăng Côn xuất chiến, Tần Thương Sinh cuối cùng cũng không nhìn nổi nữa.

"Thẩm Lâm Phong xuất chiến, ta đã nhịn, Sở Ngọc Thanh xuất chiến, ta cũng nhịn, nhưng không ngờ ngươi lại đáng khinh đến mức này. Bây giờ ngươi còn muốn để cho cháu trai Lăng Côn của ngươi xuất chiến?"

Con cái của tam đại gia tộc đều đã sắp đến tuổi trưởng thành, đúng là quá đáng.

Mà Tần Ninh mới có mười sáu tuổi!

"Sao vậy? Trưởng tộc Tần có ý kiến? Vậy Thẩm Lâm Phong còn lớn hơn Lăng Côn một chút cũng có thể xuất chiến, tại sao Lăng Côn lại không thể xuất chiến?", Lăng Thế Thành chế nhạo nói: "Chẳng lẽ là do các người thấy Lăng Côn có thực lực quá mạnh mẽ, bây giờ sợ hãi không dám xuất chiến?"

“Ngươi...”

Tần Thương Sinh lúc này vẫn muốn nói gì đó, nhưng Tần Ninh đã nói trước: "Cha, nếu như con đã đồng ý, thì dù có thế nào con cũng sẽ không cự tuyệt. Lăng Thế Thành, con cháu của ba đại gia tộc đều có thể đến khiêu chiến, thậm chí là chính Lăng Thế Thành ông cũng có thể đích thân đến!"

Tần Ninh lúc này đứng tại chỗ, chắp tay sau lưng, nét mặt lạnh như băng.

Tổn thương mà Lăng Thế Thành và con trai lão ta đã gây ra cho hắn, kiếp này đương nhiên hắn sẽ không bỏ qua, chẳng qua số nợ này, hắn muốn từ từ tính sổ.

Hôm nay Lăng gia tam tộc không thể nào hoàn toàn trở mặt với nhà họ Tần, chưa kể đến mối đe dọa với đại ca ở học viện Thiên Thần chính là nội tình của nhà họ Tần, nếu tam đại gia tộc muốn tiêu diệt nhà họ Tần, bọn họ ít nhất cũng phải trả giá bằng chính máu của mình!

Mà giờ phút này, Tần Ninh trong mắt những người khác vẫn tràn đầy linh khí, không giống như người đã từng trải qua hai lần đại chiến.

Cảnh giới Thương Môn cửa thứ tư, sao linh khí có thể dư thừa đến vậy?

Đối với người khác thì dĩ nhiên là không thể nào, nhưng người này là Tần Ninh, vốn dĩ đã không có đạo lý rồi.

Hắn lần đầu mở ra phong thần châu, linh khí tràn đầy trong cơ thể, đến bây giờ vẫn còn rất nhiều linh khí chảy trong tứ chi và ngũ tạng của hắn, không có tản đi một chút nào.

"Tần Ninh, mặc dù không biết vì sao ngươi bị cướp đi Tinh Môn mà bây giờ vẫn đạt tới cảnh giới Thương Môn cửa thứ tư, nhưng lần này câu chuyện truyền kỳ của ngươi phải chấm dứt rồi!"

Lăng Côn bước ra, song quyền nắm chặt, nói: "Hôm nay, ta sẽ thay đệ đệ ta kết liễu ngươi, để không còn phải gặp rắc rối về sau!"

"Cùng một câu nói, Thẩm Lâm Phong và Sở Ngọc Thanh vừa rồi cũng nói như thế đấy!"

Tần Ninh nhìn chằm chằm Lăng Côn như nhìn một con kiến hôi, nói: "Ngươi có biết có vài người sẽ phải chết sớm vì nói quá nhiều hay không?"

“Muốn chết!”

Lúc này toàn thân Lăng Côn đã được bao bọc bởi khí tức, gã bước về phía trước.

Gã đã đạt tới cảnh giới Tử Môn cửa thứ bảy, sức mạnh đã đạt tới năm mươi mã lực, hơn nữa, võ giả đạt tới cảnh giới Đỗ Môn cửa thứ năm có thể tụ khí hải, võ giả đạt tới cảnh giới Cảnh Môn cửa thứ sáu có thể khiến cho linh khí hóa hình.

Còn võ giả đạt tới cảnh giới Tử Môn cửa thứ bảy sẽ khai mở được huyệt Mệnh Môn, thể lực mạnh mẽ, linh khí dồi dào, chỉ trong một thời gian tụ khí ngắn ngủi liền có thể bay lên không trung.

Đây là chuyện mà võ giả ở sáu cửa cảnh giới đầu tiên không thể làm được!

Đối mặt với Tần Ninh, Lăng Côn hoàn toàn không có gánh nặng gì.

Giết hắn còn dễ hơn nghiền nát một con kiến.

Lăng Côn lao ra, trực tiếp xuất quyền.

Tần Ninh nhìn thấy một quyền này, cũng không né tránh mà trực tiếp chống lại.

Bang...

Trong nháy mắt, hai thân ảnh vừa đụng vào nhau đã bật ra.

Tần Ninh lui về phía sau năm bước, giậm chân trêи mặt đất, mặt đất nứt toác ra, nhưng ở bên kia, Lăng Côn chẳng qua chỉ lùi lại một bước!

Ai cao ai thấp sẽ được phân định ngay bây giờ!

“Lăng Côn xứng đáng là đệ nhất thiên tài của nhà họ Lăng!”, Sở Thừa Phong lúc này lên tiếng.

Sở Ngọc Thanh đã chết, Tần Ninh này nhất định phải chôn chung, bây giờ Lăng Côn đã xuất chiến, cái chết của Tần Ninh xem như là đã định.

"Xương cốt thân thể vẫn có chút yếu!"

Tần Ninh nhúc nhích cánh tay đã tê dại, không khỏi nhíu mày.

Mặc dù cơ thể này đã được chuyển hóa bởi linh lực trong phong thần châu, nhưng ký ức chín đời chín kiếp của hắn chỉ mới vừa dung hợp không được bao lâu, hiện tại vẫn có chút bất tiện khi phối hợp.

"Xem ra, vẫn phải sử dụng một ít thủ đoạn không thường quy..."

Tần Ninh lúc này nhìn chằm chằm Lăng Côn, cẩn thận quan sát từng động tác của Lăng Côn.

Hắn là cửu mệnh thiên tử, còn có ai mà hắn chưa từng thấy qua, Lăng Côn chẳng qua chỉ hơn hắn ba cửa cảnh giới, tuy nhiên, đã là võ giả thì võ công đều sẽ có điểm yếu.

Đổi lại là một võ giả đã qua chín cửa cảnh giới, có thể không nhìn thấu được cảnh giới tu luyện hiện tại của mình, nhưng sẽ có thể nhìn thấy rõ ràng những cảnh giới bên dưới.

"Bây giờ sao không điên cuồng ngang ngược nữa đi?"

Lăng Côn hét lên một tiếng, thân hình bay lên không trung, sau đó ầm ầm đáp xuống đất, khiến mặt đất nổ tung, giống như đào sẵn mộ phần.

Tần Ninh thoát khỏi đòn công kϊƈɦ này, vẫn bị động phòng ngự.

Lúc này, Tần Thương Sinh lo lắng.

Thẩm Lâm Phong đạt tới cảnh giới Đỗ Môn cửa thứ năm, Tần Ninh có thể giết, Sở Ngọc Thanh đạt tới cảnh giới Cảnh Môn cửa thứ sáu, Tần Ninh cũng có thể giết.

Nhưng Lăng Côn đã đạt tới cảnh giới Tử Môn cửa thứ bảy thì lại khác.

Cảnh giới Tử Môn, linh khí so với sáu cửa cảnh giới trước mạnh hơn gấp bội, linh khí hóa hình, có thể học được rất nhiều loại thủ pháp.

Nếu không thì người trải qua bảy cửa cảnh giới đã không được gọi là cao thủ trêи toàn cõi đế quốc Bắc Minh.

Tần Thương Sinh theo dõi sát sao mọi động thái của Tần Ninh, và luôn sẵn sàng hành động.

Ở phía bên kia, Lăng Thế Thành thậm chí còn chú tâm hơn nữa.

Nhìn vào khung cảnh giao tranh hiện tại, thì việc Lăng Côn chém được đầu Tần Ninh xuống đã được xác định chắc chắn.

Nếu như Tần Thương Sinh dám ra tay, lão ta nhất định phải ngăn cản.

Nếu hôm nay Tần Ninh không chết, tương lai sẽ là đại họa!

"Sự ngạo mạn của ngươi đâu rồi?"

Lăng Côn nhìn Tần Ninh đang không ngừng né tránh, chế nhạo nói: "Không phải ngươi vừa nói cảnh giới Tử Môn chỉ là bình thường thôi sao?"

"Không sai, đúng là chỉ bình thường thôi!"

Lúc này, Tần Ninh đột nhiên đứng yên, nhìn Lăng Côn cách đó mười bước, trong mắt không có chút dao động nào.

"Vẫn còn nằm mơ!"

Giờ phút này, hai tay Lăng Côn tụ khí, giữa song chưởng là linh khí sôi trào, ngưng tụ thành hình đầu hổ, nhe răng trợn mắt, dáng vẻ vô cùng kinh khϊế͙p͙.

Đó chính là linh khí hóa hình! Võ giả đạt tới cảnh giới Cảnh Môn cửa thứ sáu trở lên mới có thể làm được.

Tuy nhiên, sức mạnh này còn đáng sợ hơn vì nó được tạo ra bởi Lăng côn, người đã đạt tới cảnh giới Tử Môn cửa thứ bảy.

Nhìn thấy cảnh này, Tần Ninh lại tỏ ra vô cùng thong thả, tựa hồ như sự vội vàng ứng chiến vừa rồi chỉ là ngụy trang của hắn mà thôi.

“Ngươi có thể chết rồi đấy!”, Tần Ninh lạnh nhạt buông ra một câu, từng bước đi tới...

- ---------------------------