Phong Tình Ấm Áp

Chương 10: Hỏa hoạn đột ngột




Ba chữ "I love you" là câu nói mà những cặp yêu nhau nào cũng sẽ bày tỏ với nhau. Suy cho cùng thì trọng lượng của nó vẫn rất nặng. Trước đây khi còn ở bên nhau, Trương Cẩn Phong từng nói anh yêu Tần Tư Ý vào ngày sinh nhật của cậu, anh nghĩ bản thân không phải là người lãng mạn, hay nói những lời yêu đương nồng nàn, nhưng nếu yêu người kia thì anh sẽ bày tỏ thành ý của bản thân một cách rõ ràng.  

Nhưng thời gian trôi qua, lời thổ lộ yêu thương đó cũng trở nên trớ trêu.

Nếu đang đi trên phố tùy tiện có người hỏi anh, giữa bạn trai và gia sản hàng chục tỉ anh sẽ chọn ai, Trương Cẩn Phong biết anh sẽ không cần suy nghĩ mà sẽ chọn người kia, nhưng Trương Cẩn Phong lúc đó còn trẻ vẫn không được người kia lựa chọn, nói anh không khổ đau thì thật quá giả tạo.  

Nhưng bây giờ anh cũng đã bước ra ngoài xã hội, anh phải thừa nhận Tần Tư Ý xứng đáng là con cháu của gia đình kinh doanh tài phiệt, tuổi còn trẻ nhưng lại có tầm nhìn xa. Vì thế nếu đã lựa chọn thì phải tiếp tục đi về con đường phía trước, đi qua bao nhiêu con đường cũng không nên ngoảnh đầu lại.

 

Thấy mẹ thích bó hoa, Trương Cẩn Phong cắm hoa vào bình trong phòng khách, con tấm thiệp kia anh cũng tùy tiện để đâu đó nhưng không nhớ đã để ở chỗ nào.  

Bước sang năm mới, game của đoàn đội Trương Cẩn Phong đã bước lên một mức phổ biến cao hơn, anh từng phải đi tìm từng nhà đầu tư nhưng hiện giờ có rất nhiều doanh nghiệp tìm đến công ty anh bày tỏ ý muốn công ty anh làm nhà tài trợ để nâng cấp danh tiếng.

Trương Cẩn Phong nghĩ đây cũng là một phương án rất thú vị. Vì vậy anh đã thảo luận với Cao Triết và mọi người, cẩn thận lựa chọn hai công ty có danh tiếng tốt để làm nhà tài trợ, việc trở thành nhà tài trợ cũng giúp mô hình game cọ nhiệt bằng một hình thức tương đối mới mẻ.

Vào ngày lễ tình nhân, Trương Cẩn Phong đã đặc biệt thiết lập giao diện màu hồng, tổ chức một số sự kiện lớn với phần thưởng hậu hĩnh để người chơi có thể cùng nhau thảo luận và tham gia, thậm chí sự kiện này còn được lên hot seach trên mạng xã hội.

Cao Triết mở di động nhìn mô hình game được ngồi chệm chễ trên hot seach, cảm thán nói: "A! Ba mẹ! cuối cùng cũng trở nên nổi bật như thế này rồi!"

Trương Cẩn Phong lắc đầu cười, định nói đùa với Cao Triết vài câu thì điện thoại của anh rung lên, mở ra thì thấy đó là tin nhắn của Tần Tư Ý gửi đến: Anh trai, Lễ tình nhân vui vẻ, em đang ở dưới lầu công ty anh, tối nay em có thể mời anh đi ăn tối được không?

Trương Cẩn Phong hít sâu một hơi rồi tắt điện thoại, Cao Triết phát hiện khóe môi người đối diện nhàn nhạt cười nên tò mò hỏi: "Làm sao vậy?"

Trương Cẩn Phong lắc đầu nói: "Không có gì,Tần Tư Ý nói đang ở dưới tòa nhà công ty, cậu ấy muốn mời tôi đi ăn tối."

Cao Triết nhíu mày nói: "A Cẩn, tôi nghĩ lần này Tần Tư Ý thật lòng. Nếu như cậu không còn chút tình cảm nào với cậu ta thì nên dứt khoát nói rõ cho cậu ta biết."

"Tôi nghĩ bản thân đã nói hết sức rõ ràng rồi." Trương Cẩn Phong day trán nói.

"Vậy thì chỉ trách cậu quá mị lực mà thôi." Cao Triết cười nói, "Dù sao thì cậu ta cũng là ba ba kim chủ lại có ý tốt như vậy, cậu định giải quyết thế nào đây?" Trương Cẩn Phong lắc đầu không nói gì, Cao Triết cũng không hỏi thêm, đi ra ngoài tiếp tục làm việc.

Một lúc lâu sau, Trương Cẩn Phong mở máy gửi tin nhắn cho Tần Tư Ý: "Xin lỗi Tần tổng, cậu về đi, tôi bận chuyện khác rồi."

Bên kia không tiếp tục gửi tin nhắn nữa, Trương Cẩn Phong cũng không quan tâm, tiếp tục thu xếp hoạt động nhân ngày lễ tình nhân trong game, bận rộn đến hơn mười giờ tối mới rời khỏi văn phòng. Anh hoàn toàn đã quên mất Tần Tư Ý muốn hẹn anh ăn tối. Nên khi vừa bước ra khỏi công ty nhìn thấy Tần Tư Ý đang ngồi trong xe ô tô khiến anh không khỏi ngạc nhiên.

Anh nhìn Tần Tư Ý vui mừng xuống xe bước đến chỗ anh, nói: "Anh tan làm rồi sao, anh ăn tối chưa?"

"Đã ăn rồi." Trương Cẩn Phong nói: "Tần Tổng vẫn luôn chờ ở đây sao? "

" Đúng vậy." "À, không phải anh nói là rất bận đó sao? Nên em chỉ có thể ngồi ở đây chờ anh tan tầm vì không muốn gián đoạn công việc của anh." Tần Tư Ý nói, "Dù sao em rất muốn anh có một ngày lễ tình nhân thật vui vẻ. Không có quà... Vì em biết bây giờ em có tặng quà thì anh cũng sẽ không nhận, nhưng không sao cả em rất vui khi hôm nay có thể nhìn thấy anh và thật tâm chúc anh ngày lễ tình nhân thật vui vẻ.  

Trương Cẩn Phong nhìn Tần Tư Ý đang rất thận trọng vì sợ bản thân sẽ nói sai điều gì đó, khẽ thở dài nói: "Cảm ơn Tần Tổng đã có lòng tốt, Tần tổng, thật xin lỗi vì tôi không thể đáp lại cậu."

Tần Tư Ý cúi đầu miễn cưỡng cười nói: "Không sao, em... em không hi vọng bậy giờ anh có thể đáp lại tình cảm của em. Hôm nay em chỉ muốn trực tiếp chúc anh lễ tình nhân vui vẻ mà thôi. " 

" Cảm ơn." Trương Cẩn Phong gật đầu với cậu nói, "Đã muộn rồi, tôi phải về rồi."

Tần Tư Ý nói" Chà! Thật sự là muộn rồi. Anh phải đi ngủ sớm và nghỉ ngơi thật tốt đó, nhớ phải ăn uống đúng giờ."

"Tôi biết rồi." Trương Cẩn Phong nhìn cậu một chút, sau đó xoay người rời đi.

Tần Tư Ý nhìn bóng lưng đang rời đi, cong môi nói nhỏ: "Gì chứ, anh của em quá keo kiệt. Anh còn không nói chúc em Lễ Tình Nhân vui vẻ. Chờ em theo đuổi được anh, để anh mỗi ngày đều nói "anh yêu em". "

Thành phố C vào tháng 2 vẫn còn chút không khí lạnh. Tần Tư Ý dù mưa hay nắng đều chạy đến công ty Trương Cẩn Phong, sợ Trương Cẩn Phong bận việc nên ngày nào cũng chuẩn bị cơm nước sau đó đúng giờ mang đến cho anh. Điều này khiến cho toàn bộ công ty Diệp Phong điều biết thiếu gia của Tần thị đang theo đuổi Trương Cẩn Phong.

Hôm đó Trương Cẩn Phong vì một dự án mới nên ở lại làm thêm giờ, sau khi thảo luận với nhóm dự án, anh cố gắng hoàn thành phần cuối cùng của kế hoạch trước khi ra về.

Toàn bộ công ty chỉ có sáu người bao gồm cả nhóm dự án và Trương Cẩn Phong.

Chín giờ tối, Trương Cẩn Phong nhấp một ngụm cà phê và tiếp tục lên kế hoạch. Một lúc sau, anh hít một hơi thật sâu, cau mày hỏi trưởng nhóm dự án bên cạnh: "Chị Ôn, chị có ngửi thấy mùi gì lạ không?"

Trưởng dự án lớn hơn Trương Cẩn Phong vài tuổi, không ngửi thấy gì lắc đầu nói: "Tôi gần đây bị cảm lạnh nên mũi không ngửi được mùi gì."

Trương Cẩn Phong cẩn thận ngửi một chút thì không còn ngửi thấy mùi lạ nữa. Anh nghĩ chắc dạo này tập trung nghiên cứu bản kế hoạch nên mệt mỏi sinh ảo giác, nói với trưởng nhóm: "Nếu chị bị cảm lạnh thì nên về trước để nghỉ ngơi, có chúng tôi ở đây là được rồi."

"Không sao, chúng ta cũng sắp xong rồi mà." Chị Ôn nói: "Hơn nữa, bệnh cảm của tôi không nghiêm trọng lắm, chỉ bị nghẹt mũi một chút thôi chứ không sốt cũng không có bị đau đầu."

Trương Cẩn Phong cũng không nói thêm gì nữa. Khoảng hai mươi phút sau, Trương Cẩn Phong. cau mày sau đó đột ngột đứng dậy nói: "Mọi người, kiểm tra phích cắm ở gần chỗ ngồi xem sao, hình như tôi ngửi thấy mùi khét?"

Mọi người kiểm tra thiết bị điện gần chỗ ngồi của mình, có người lắc đầu nói: "Không sao cả, Trương tổng có phải anh nhầm lẫn gì đó không?"

"Tôi không... "

"A!!! "Trước khi Trương Cẩn Phong kịp nói hết câu thì nghe thấy một nhân viên trong tổ dự án nhảy dựng lên nói: "Cái gì thế này, ổ cắm điện chỗ tôi đang bị bốc khói!"

Trương Cẩn Phong nhận ra nhân viên đó là Tôn Vân, một nhân viên trẻ vừa mới tốt nghiệp.

"Trước mắt tôi sẽ đi tắc cầu dao! Mọi người nhanh rời khỏi đây!" Trương Cẩn Phong ra lệnh cho mọi người nhưng đã quá muộn, vừa nói dứt lời liền nghe thấy tiếng động lớn liền vang lên, Trương Cẩn Phong theo phản xạ lấy tay che mặt lại thì lập tức cảm thấy đau nhói ở khủyu tay. Các mảnh vỡ từ ổ cảm điện nổ trúng vào người anh.

Mùa này thời tiết vô cùng khô hanh, đây không phải là một vụ cháy tự phát nhỏ, các thiết bị như máy tính, ổ cắm ngay lập tức phát nổ cùng lúc, tiếng nổ nối tiếp nhau, lửa bắt đầu bén lên các rèm cửa và những thứ xung quanh trước mặt mọi người.

Trương Cẩn Phong nghe thấy nghe thấy Tôn Vân và chị Ôn đang la hét khóc lên, anh đứng dậy, miễn cưỡng đi đến chỗ chị Ôn đang đứng gần anh nhất, kéo chị ra sau, lớn tiếng nói: "Đừng hoảng sợ! Đừng hoảng sợ! Đi thôi, chúng ta sẽ thoát ra theo lối thoát hiểm! Lý Chí Cương, anh đứng gần bình lọc nước nhìn xem đem mấy bình nước lớn dời tới đây ngăn lửa đi."

Một lúc sau Lí Chí Cương mới phản ứng lại nói: "Trương tổng không được rồi, thiết bị điện gần chỗ bình lọc nước đang bốc khói rất dữ dội."

Trương Cẩn Phong nhìn quanh, thấy chị Ôn ở phía sau đang định lấy điện thoại ra gọi, anh lập tức ngăn lại vì sợ điện từ của điện thoại gặp lửa trong lúc này sẽ phát nổ.

"Mọi người cởi áo khoác và áo len bông ra!" Trương Cẩn Phong vừa nói vừa cởi áo len ra xé thành nhiều mảnh đi về phía máy lọc nước

"Trương tổng! Ở đó nguy hiểm lắm!" Lí Chí Cương hét lên.

Trương Cẩn Phong không suy nghĩ nhiều, anh chỉ cần biết nhân viên của mình không được xảy ra bất cứ chuyện gì, anh lấy xô nước đổ vào áo len, sau đó chia thành nhiều mảnh và phân phát cho mọi người, nói: "Mau đi di đi, Đi ra theo lối an toàn! "

"Trương Tổng! Cậu định làm gì! "có người hét lên trong lúc hỗn loạn.

Trương Cẩn Phong cảm thấy khói đang không ngừng bay vào cổ họng, hít phải khói khiến đầu óc choáng váng, anh cắn chặt lưỡi để cố tỉnh táo. Đúng lúc này, từ ngoài cửa có một người xông vào mặc kệ lửa đang cháy, người đó quất chặt chăn trên người, hét lên trong đám cháy: "Trương Cẩn Phong! Trương Cẩn Phong anh ở đâu! Đàn anh! Anh ở đâu? Trả lời em đi Trương Cẩn Phong! "

Trương Cẩn Phong nghe thấy giọng nói của Tần Tư Ý, liền ho khan vài tiếng, Tần Tư Ý lập tức theo tiếng động chạy đến bên người Trương Cẩn Phong, khóc: "Anh, anh sao rồi? Đi với em!"

Có trời mới biết, Tần Tư Ý khi nhìn thấy khói bốc ra từ tầng 27 thì tim cậu như muốn ngừng đập trong lòng lo sợ đến mức nào, nếu Trương Cẩn Phong có chuyện gì thì Tần Tư Ý suốt đời này chỉ như cái xác không hồn.

Cũng may cậu không hoảng loạn đến mất lí trí, sau khi gọi cảnh sát xong, cậu lập tức mượn chăn ở gần đó, tẩm nước cho chăn ướt rồi sau đó trùm chăn lên chạy lên lầu.  

Lúc này nhìn thấy Trương Cẩn Phong đang không ngừng ho khan, cánh tay lại đang không ngừng chảy máu, Tần Tư Ý cắn răng đỡ lấy đối phương, quấn chăn cho hai người, sau đó định lao về phía lối ra.

Nhưng lúc này lửa càng ngày càng lớn, Tần Tư Ý có thể cảm nhận được toàn thân nóng bừng, vội vàng dùng khăn ướt che miệng và mũi của Trương Cẩn Phong, nói: "Trương Cẩn Phong, anh cố chịu một chút, một chút thôi em sẽ đưa anh ra khỏi chỗ này! "

Lúc đang trong tình thế cấp bách thì thấy có một vòi phun nước đang phun tới, Trương Cẩn Phong nhìn lại, phát hiện lính cứu hỏa đã tới.

Có người đỡ anh khỏi tay của Tần Tư Ý, Trương Cẩn Phong cảm thấy người lính cứu hỏa đang ôm anh khựng lại. Khi anh nhìn lên, vì người lính cứu hỏa đang đội mũ và đeo mặt nạ bảo hộ nên anh không thể nhìn rõ người đó là ai. Sau đó, các nhân viên cứu hỏa cũng đeo mặt nạ dưỡng khí cho anh, các nhân viên cứu hỏa khác đang dập lửa nên người lính cứu hỏa kia đưa Trương Cẩn Phong và Tần Tư Ý ra ngoài trước.

Trương Cẩn Phong bất đắc dĩ nói: "Mọi người phải chú ý an toàn... khụ khụ khụ... đồ bên trong không quan trọng, còn... khụ khụ khụ, bên trong có ba người."

Người lính cứu hỏa gật đầu với anh, đột nhiên người kia cõng anh trên lưng và bước xuống cầu thang.

Trương Cẩn Phong cao hơn nhiều so với lính cứu hỏa, người kia cõng anh có chút chật vật, Tần Tư Ý vẫn đi theo sau cho đến khi xuống tầng trệt. Khi xuống lầu Trương Cẩn Phong cảm thấy người lính cứu hỏa có chút quen mắt, dường như đã thấy người này ở đâu đó. Trước khi anh kịp nhớ ra, người lính cứu hỏa đã tháo bảo hộ ra nói: "Anh có sao không? Xe cấp cứu đang đến, anh cố chịu một chút."

Trương Cẩn Phong đã vô cùng choáng váng do hít phải quá nhiều khói độc. Anh lúc đó không thể lên tiếng được nhưng đã nhớ ra được người lính cứu hỏa kia là ai. 

Đó không phải là người thanh niên mà họ đã gặp khi đi cắm trại trên núi tên Triệu Vũ Trạch đó sao?

Đương nhiên Tần Tư Ý cũng nhận ra Triệu Vũ Trạch, cậu đang định bước tới đỡ Trương Cẩn Phong thì thấy Trương Cẩn Phong đang loạng choạng, Tần Tư Ý giật mình vội chạy tới đỡ được Trương Cẩn Phong nhưng anh đã ngất đi.

"Anh trai, kiền trì một chút, không sao đâu!" Tần Tư Ý không cho Triệu Vũ Trạch cõng Trương Cẩn Phong, nghiến răng nghiến lợi bế anh lên, cũng may xe cấp cứu đến kịp lúc, Tần Tư Ý vội vàng đặt Trương Cẩn Phong lên cáng. Lúc này Cao Triết và những người khác cũng đến. Nhìn thấy Trương Cẩn Phong nằm bất động trên cáng, đôi mắt của Cao Triết lập tức đỏ lên, hắn gào lên: "Có chuyện gì vậy!"

"Hít quá nhiều khói." Tần Tư Ý nói: "Tôi sẽ đi cùng anh ấy đến bệnh viện, mọi người nhanh xem những người khác thế nào rồi "

Cao Triết gật đầu sau đó đến xem xét tình trạng của những người kia, còn Tần Tư Ý đi theo Trương Cẩn Phong đến bệnh viện.

Trương Cẩn Phong được đẩy vào phòng cấp cứu, Tần Tư Ý đứng đợi ở bên ngoài. Một lúc sau một bóng người cao lớn mặc áo blouse trắng chạy tới, vẻ mặt vô cùng lo lắng. Tần Tư Ý sửng sốt khi nhìn thấy người kia, sau đó nói: " Đại ca."

"Tần Tư Ý?" Trương Cẩn Khiêm liếc mắt nhìn Tần Tư Ý, nói: "Tại sao cậu lại ở đây? A Cẩn..."

"Phòng làm việc của đàn anh bốc cháy. Lúc đó em đến tìm nên đã gọi cứu hỏa và đưa anh ấy đến đây." Tần Tư Ý nói.

Trương Cẩn Khiêm hỏi: "Tình huống lúc đó của nó thế nào? Nó có bị buồn nôn không?

"Không có, nhưng hiện tại đang hôn mê." Tần Tư Ý nói: "Đại ca, đàn anh, anh ấy sẽ ổn chứ?" Sau khi Tần Tư Ý miêu tả các triệu chứng, Trương Cẩn Khiêm bình tĩnh lại một chút và nói: "Nếu tình huống như vậy thì sẽ không gặp vấn đề đáng ngại, chỉ là trong khoảng thời gian này cổ họng sẽ chịu một chút thương tổn nhưng sau đó thì mọi chuyện sẽ ổn lại thôi. Nhưng mà... không phải cậu và nó đã chia tay rồi sao, sao cậu lại đến tìm nó? "

Tần Tư Ý ngẩng đầu nói:" Em còn yêu anh ấy, em muốn cùng anh ấy bắt đầu lại lần nữa."

Trương Cẩn Khiêm là anh trai của Trương Cẩn Phong nên hắn đương nhiên biết chuyện giữa anh và Tần Tư Ý. Nhưng khi họ chia tay, Trương Cẩn Phong chỉ nói với gia đình rằng cả hai không hợp nhau nên chia tay trong êm đẹp.

Tình trạng của Trương Cẩn Phong lúc đó thật sự rất không ổn, nên lí do chia tay như vậy Trương Cẩn Khiêm cảm thấy có gì đó không đúng. Mấy năm sau gia đình họ cũng dần quên đi chuyện quá khứ, nhưng anh không ngờ sau ba năm hai người họ vẫn còn vướng vào nhau.