Phu Nhân, Đừng Dùng Diễn Xuất Để Lừa Ta!

Chương 2: Sống lại thật rồi




Nắng sáng nhẹ nhàng chiếu rọi vào căn phòng màu trắng vơi bớt mùi thuốc sát trùng. Trên chiếc giường là một cô gái nhỏ cả người gầy guộc mặt mày xanh mét lọt thỏm giữa đám máy móc điện từ.

"Ưm"

Giọng cô khe khẽ vang lên. Hàng mi rung rung dấu hiệu sắp tỉnh lại. Dường như chưa thích nghi với ánh sáng bên ngoài mà một lúc lâu sau cô mới từ từ mở mắt. Một đôi mắt khác màu long lanh nhìn vào một điểm vô cực trên trần nhà màu trắng.

"Ôi?!"

Dần dần lấy lại ý thức Vân Hi thốt lên hốt hoảng. Nhìn xung quanh cô phát hiện đây là bệnh viện cơ mà.

Vân Hi giơ tay lên thì thấy toàn là dây nhợ rườm rà, ừm, cử động rất bình thường mặc dù hơi đau. Nhéo một cái lên mặt thì đau đến nhăn răng, nhịn thở thì khó chịu choáng váng. Cuối cùng cô xác định. "Cái đệt. Sống lại thật rồi!"

Sau một chút hoang mang Vân Hi cũng bình tĩnh lại. Ừm, cô vẫn còn nhớ được quá khứ, vẫn còn nhớ mình đã chết rồi nghe được cái người tên mini time sau đó chính là sống lại như bây giờ.

Lật đật định bước xuống giường nhưng vừa mới động đậy lại bị một cơn đau xộc lên não, tứ chi Vân Hi run lẩy bẩy phịch một cái nằm lại giường.

Bên ngoài tiếng bước chân vội vã ngày càng gần. Chưa kịp để Vân Hi chuẩn bị cửa phòng bệnh đã bị đẩy mạnh ra. Một đoàn bảy người nâng bước vào. Phía trước là sáu người mặc áo blue còn phía sau là phụ nhân quý khí đứng trước giường Vân Hi.

Nhịn xuống sự nôn nao trong lòng Vân Hi ngoan ngoãn để cho sáu vị bác sĩ dò đi xét lại. Đưa mắt nhìn người phụ nữ từ lúc nào đã đứng ở cuối phòng. Bà ta ăn mặc rất sành điệu, chắc chắn là một phụ nhân trong xã hội thượng lưu. Bất quá bà ta với bản thân có quan hệ gì?

Nhận ra ý tứ dò xét của Vân Hi, Lương Y Nha cau mày lại nhìn một chút đứa con ngu ngốc của mình. Hừ một tiếng bà quay mặt đi. Chỉ cần nhìn mặt nó là khó chịu hết cả lên.

Vân Hi thấy vậy bên ngoài bình thường quay mặt đi không để ý bà ta nữa. Kì thực bên trong đã sớm trào phúng rồi, cần gì nhạy cảm giữ vậy người ta nhìn có xíu đã phát hiện còn ngạo kiều mà quay đi, hứ ai cần bà để ý chứ.

Một lúc sau sáu vị áo trắng thảo luận một chút rồi đồng thời nhìn Vân Hi lộ ra vẻ kinh ngạc. Một vị trẻ tuổi trong đó nói.

"Cô Vân đây đã bình thường rồi. Không có gì đáng ngại nữa."

Lương Y Nha nghe được thì chậm rãi trầm xuống.

"Không phải hôm qua con bé vẫn còn nguy kịch à?"

Vân Hi trào phúng một trăm lần trong lòng. Cái ngữ khí gì vậy? Tôi sống bà ăn không ngon ngủ không yên hả bà kia?

Một vị bác sĩ khác có chút lúng túng đáp.

"Vân phu nhân, việc này kì thực chúng tôi cũng không thể lí giải. Hôm qua quả thật tiểu thư đây đã nguy hiểm vô cùng nhưng hôm nay lại bình thường giống như chưa từng bị thương vậy.Chúng tôi cần nghiên cứu lại trường hợp này."

Vân Hi bắt được trọng điểm trong câu kia rồi. Ồ! Vân phu nhân? Nói vậy cái bà này là mẹ của thân thể này.

Lương Y Nha gật đầu, chờ sáu vị bác sĩ kia rời khỏi bà mới chậm rãi bước tới giường của Vân Hi. Gương mặt ghét bỏ từ trên cao nhìn xuống đánh giá Vân Hi.

"Hừ, xe tông nặng như vậy mà không bị gì mạng của cô cũng lớn quá rồi."

Vân Hi tựa đầu vào thành giường nở nụ cười nhẹ không trả lời. Mà thật ra cô cũng có biết cái gì đâu mà trả lời chứ. Từ lúc cô sống lại đến giờ chưa được nửa ngày, quá khứ của thân thể này ra sao cũng không biết có điều nếu nghe ra thì hình như gia đình này không thích cô lắm. Nguyên nhân nằm trong này là do xe tông, ừm tạm thời cứ biết như vậy đã.

Tính đi tính lại Vân Hi quyết định giả ngu luôn. Cẩu huyết một chút bị xe đụng mất sạch trí nhớ làm con người mới. Ờ thế là ổn thỏa nhất.

Lương Y Nha bị lơ đẹp thì hừ một tiếng ghét bỏ.

"Không biết trả lời hả, đồ con hoang."

"Tôi...là ai?"

Diễn xuất thượng thừa bắt đầu phát huy. Chỉ thấy bây giờ Vân Hi thật sự mơ màng ngốc ngốc nằm trên giường. Vẻ mặt cô mờ mịt, ánh mắt không có tiêu cự làm cho người ta nghĩ cô là búp bê không hồn. Lương Y Nha bị dọa nhíu chặt mày, tay bà vô thức siết chặt chiếc túi sành điệu nghi hoặc hỏi.

"Cô... Cô không nhớ gì hả?"

Vân Hi nhìn bà ta khó khăn mở miệng.

"Tôi không có ấn tượng, đầu rất đau."

Lương Y Nha dường như còn chưa tin. Bà ta hỏi đi hỏi lại nhiều vấn đề nhưng bất cứ thứ gì Vân Hi đều mờ mịt mà đáp cô không biết. Sau một lúc Lương Y Nha cũng buông tha cho cô, bà rời khỏi phòng bệnh.

Trong căn phòng màu trắng sặc mùi sát trùng chỉ còn lại một mình Vân Hi. Cô âm thầm giơ ngón tay cái với bản thân. Xem ra diễn xuất vẫn chất lượng như ngày nào ha ha.