Phu Nhân, Đừng Dùng Diễn Xuất Để Lừa Ta!

Chương 7: Bước đầu thành công




Từ căn phòng kín một người đàn ông bước ra. Bước chân trầm ổn nghe thư kí báo cáo lịch trình, khóe môi câu lên dường như tâm tình rất tốt. Cô thư kí kế bên nhận thấy người đàn ông hình như không đặt tâm tình vào công việc mới khẽ nhắc nhở.

"Chủ tịch?"

Cô thư kí vừa mở miệng, Hoắc Định Ngôn thu hồi tâm tình liếc ngang qua. Tô Tần bất giác lạnh run, biết mình hơi quá phận nên cúi đầu xuống.

Hoắc Định Ngôn lạnh lùng lên tiếng.

"Để ý Vân Hi. Tôi muốn chiều nay phải có hồ sơ của cô ta."

Tô Tần ngạc nhiên một lúc nghiêm túc trả lời. "Vâng"

...

"Ối?! Xin lỗi, xin lỗi."

Tiếng xin lỗi ríu rít quanh tai làm Vân Hi giật mình lại. Bên chân cô có một cô lao công đang không ngừng dập đầu xin xỏ.

Vân Hi mơ màng một chút, à lúc nãy bà ấy đi qua không cẩn thận vẩy nước bẩn vào giày cô.

Vân Hi cười cười nhẹ nâng cô lao công dậy.

"Cháu không sao."

Nghe giọng nói mềm nhẹ của cô gái xinh đẹp trước mắt cô lao công cảm động liên tục cúi đầu một lúc mới rời đi mất.

Lao công ở công ty giải trí là khổ nhất, ngó đông ngó tây cẩn cẩn thận thận, nhỡ lúc nãy người bị vấy nước bẩn không phải là Vân Hi mà là một nghệ nhân thì cô ta toi rồi.

Đến bây giờ Vân Hi triệt để tỉnh táo luôn. Cô lúc nãy vào thử nghệ không phải xuất ra diễn mà chính là lấy biểu cảm tâm tình của bản thân trước lúc chết tái hiện lại.

Dùng một màn như vậy ra mắt chính là để mình được ưu ái hơn, một mẹo nhỏ của Vân Hi thôi. Phải biết thời thế bây giờ cạnh tranh dữ dội quá, Vân Hi nếu biểu hiện quá tầm thường thì cô bị lẫn trong đám tân sinh không được ưu ái mất.

Dùng đầu gối nghĩ cũng biết chắc chắn là đậm đà dấu ấn luôn. Vân Hi còn tưởng thị được uy với ảnh đế một phen, dù sao thì có mấy ai thấy được biểu cảm tha thiết vậy đâu. Ai dè giữa đường bị một câu của anh đẹp trai cuối phòng đánh tan tát.

Giọng nói trầm thấp hữu lực kia vẫn mãi quẩn quanh tai của Vân Hi làm cô rung động thật sâu. Ôi dà, tên đẹp trai đó nguy hiểm, nguy hiểm vê lờ. Vân Hi chắc chắn không dám rớ vô đâu.

Mục đích đã đạt được Vân Hi thong thả trở về nhà. Việc duy nhất cô cần làm bây giờ là chờ thông báo của Tinh Việt thôi.

Hòa nhập trên đường lớn có một cảm giác rất thư thái, Vân Hi vui vẻ tận dụng thời gian này. Lúc trước là minh tinh nổi tiếng cô hầu như không có thời gian rảnh như thế này. Mỗi lần ra đường rất cực khổ tránh fan, tránh paparazzi hầu như cuộc sống luôn căng như dây đàn. Dù vậy cô vẫn rất vui vẻ khi cống hiến mình cho màn ảnh, bây giờ nhớ lại có cảm giác hoài niệm vô cùng.

Dừng lại trước màn tinh thể mỏng đang chiếu quảng cáo ở hội trường thành phố, ánh mắt Vân Hi nhiệt quyết bừng bừng.

" Chờ đi Vân Hi này sẽ một lần nữa viết lên lịch sử của giới giải trí Hoa Việt."

Vân Hi lang thang về tới Vân Trạch đúng vào lúc cơm chiều. Cả nhà Vân gia đang ngồi trên bàn cơm trong phòng. Cô chậm rãi đi vào lễ phép chào Vân gia.

"Cả nhà chiều khỏe."

Vân Từ hài lòng gật đầu. "Về rồi thì con ngồi xuống ăn chung luôn đi."

"Vâng."

Kéo chiếc ghế ra ngồi xuống, người hầu để thêm một bộ chén đũa cho cô. Vân Hi cười nhẹ, gia đình này ngay cả cơm cũng không có phần của cô.

Lương Y Nha hừ một tiếng liếc xéo Vân Hi gắp thức ăn cho Vân Hiên. Cô nhún vai, cầm đũa bắt đầu ăn.

Không khí im lặng bao trùm suốt bữa ăn, Vân Từ vẫn nhìn vào Vân Hi không che dấu được tình ái trong mắt làm lòng cô ngứa ngáy không thôi. Ăn cơm mà cũng không tha cho đứa con gái bé bỏng này là sao. Nhanh chóng giải quyết phần ăn của mình, Vân Hi tinh tế đánh giá gương mặt của Vân gia.

Buông đũa xuống hai tay bắt chéo để cằm tựa vào, Vân Hi lên tiếng đánh vỡ không khí cứng nhắt của bàn ăn.

"E hèm tôi có chuyện muốn nói."

"Tôi muốn tự lập."