Phu Nhân, Hôm Nay Chị Đã Thích Em Chưa?

Chương 120: Chủ động




Kỳ Thanh bị Lục Uyển Đình trêu cơ thể nóng cả lên, trái tim nhỏ đập loạn xạ, cô muốn đi về nhà, muốn lập tức nhìn thấy dáng vẻ đáng yêu của Lục Uyển Đình ở trên giường.

Lục Uyển Đình xoa xoa tóc cô, một vừa hai phải, không có tiếp tục nói lời câu dẫn, lôi kéo người đang nhìn cô không che giấu chút cảm xúc nào trở về văn phòng Kỳ Thanh.

Trên tầng này, ngoài văn phòng tổng tài còn có văn phòng trợ lý tổng tài, trợ lý Hoa ngồi ở vị trí làm việc, cùng với trợ lý Cao nhiều chuyện, mặt tươi cười như hoa hướng dương, Lục Uyển Đình và Kỳ Thanh còn chưa đi đến cửa đã nghe được tiếng cười của trợ lý Hoa.

Một người thì nói không ngừng, người còn lại thì nghe rất vui tai, hai vị trợ lý tổng tài cũng không ai chú ý ở cửa xuất hiện hai người.

Trợ lý Hoa chống cằm cười nói, "Dáng vẻ Kỳ tổng ngồi trên đùi Lục tổng rất ngoan nha, trời ơi tâm hồn thiếu nữ của tôi..." trợ lý Hoa hướng cửa liếc mắt một cái, không liếc thì thôi mà đã liếc rồi thì người cô như bị đóng băng.

Trợ lý Hoa nhanh chân đứng dậy, "Kỳ tổng, Lục tổng."

Đương sự đã trở lại.

Kỳ Thanh đi qua, trợ lý Hoa sợ muốn kiếm chỗ trốn, trợ lý Cao làm như không có việc gì, bình tĩnh mà cầm lấy văn kiện đưa, "Kỳ tổng, đây là miêu lược sản phẩm của dự án mới, mời ngài xem qua."

"Ân." Kỳ Thanh tiếp nhận báo cáo dự án, đôi mắt vẫn nhìn trợ lý Hoa.

Trợ lý Hoa nhát gan, lập tức nhận sai, "Em sai rồi Kỳ tổng, em không nên ở trong giờ làm nói chuyện riêng, không nên cùng đồng nghiệp nhiều chuyện về việc tư của chị."

Cô chỉ là hâm mộ tình cảm của hai người thôi, ai mà có thể ngờ bị đương sự nghe được.

Kỳ Thanh nhìn Lục Uyển Đình liếc mắt một cái, đôi mắt Lục Uyển Đình đầy ý cười ôn nhu nhìn cô, Kỳ Thanh quay đầu lại, "Lần sau để tôi nghe được, em liền đến bộ phận hành chính làm việc đi, chân sai vặt ở đó luôn thiếu người."

Vừa nghe nói đi làm người chạy việc, trợ lý Hoa như một đoá hoa trong cơn giông bão, run bần bật, "Em đảm bảo không bao giờ có chuyện này."

Thấy cô nàng đã bị mình doạ, Kỳ Thanh nở nụ cười, "Em đến phòng làm việc của giám đốc Lưu đem tài liệu nâng cấp hệ thống khoá đem tới văn phòng tôi."

Coi như buông tha trợ lý Hoa.

Trợ lý Hoa không ngừng gật đầu, "Em đi lấy liền."

Kỳ Thanh ho nhẹ, mặt không đỏ tâm không loạn mà còn nói, "Còn có..." trợ lý Hoa dựng lỗ tai lên nghiêm túc nghe, "Là Lục tổng ngồi trên đùi tôi."

Vẻ mặt trợ lý Hoa đầy dấu chấm hỏi, không đúng, rõ ràng là chị ngồi ở trên đùi Lục tổng a.

Ánh mắt cô nhìn về phía Lục tổng, Lục tổng mỉm cười, "Ân, là tôi ngồi trên đùi Kỳ tổng."

Hai vị tổng tài đi vào văn phòng, trợ lý Cao thở phào, "Làm tôi sợ muốn chết." Sự bình tĩnh vừa rồi của hắn đều là nguỵ trang, thiếu chút nữa hắn đã quỳ trước mặt Kỳ tổng và Lục tổng.

Tâm thiếu nữ của trợ lý Hoa lại chồi lên, "Cao ca, anh có thấy Lục tổng rất sủng Kỳ tổng sao?"

Trợ lý Cao thẳng nam: "Sủng chỗ nào? Sao tôi không nhìn ra?"

Trợ lý Hoa cho hắn một ánh mắt ghét bỏ, không muốn cùng hắn nói chuyện.

Lục Uyển Đình đóng cửa văn phòng lại, kéo lấy Kỳ Thanh vào trong lòng ngực, hôn lên bên má Kỳ Thanh, cười muốn được thưởng, "Kỳ tổng, vừa rồi chị rất phối hợp với em, em có phải nên thưởng cho chị không?"

"Vốn dĩ là chị ngồi trên đùi em mà." Kỳ Thanh quay đầu phản bác, đôi môi đang ở trên má cô giờ lại thành ở trên môi, câu nói kế tiếp đã bị phong bế lại.

Lục Uyển Đình từ từ ôm trọn lấy Kỳ Thanh, tay không an phận mà xoa xoa, Kỳ Thanh chống đẩy hai cái, không biết cố gắng mà luân hãm ở trong nhu tình của Lục Uyển Đình.

Phía sau không xa truyền đến tiếng gõ cửa, trợ lý Hoa gõ gõ cửa, cách cửa hỏi, "Kỳ tổng, em có thể đi vào sao?"

Lúc nước sôi lửa bỏng như vậy mà trợ lý Hoa vẫn còn dám nhảy vào.

Lục Uyển Đình buông Kỳ Thanh ra, vẫn chưa đã thèm mà cười cười, Kỳ Thanh đẩy mặt cô ra, sửa lại quần áo đã bị làm rối loạn lên, đi đến bàn làm việc, ngồi xuống ghế rồi mới hướng đến cửa mà nói "Mời vào."

Ánh mặt trời xuyên qua cửa sổ sát đất chiếu lên sô pha, Lục Uyển Đình tuỳ ý ngồi trên đó, trợ lý Hoa ôm tư liệu đẩy cửa đi vào, Kỳ Thanh hất mặt hướng về phía Lục Uyển Đình, "Đem tư liệu đưa cho Lục tổng."

"Vâng, Kỳ tổng." Trợ lý Hoa thay đổi hướng đi, từ hướng đến bàn làm việc quay sang đến bên sô pha, đem tư liệu trong tay đặt trong tầm tay của Lục Uyển Đình.

Chờ cô nàng ra khỏi văn phòng, Lục Uyển Đình cầm lấy tư liệu lật lật, từ trong đó lấy ra bảng tiến độ công việc xem.

Tiến độ của Kỳ Giang Khoa Học Kỹ Thuật so với tiến độ của bên công ty cô làm có khác biệt, Lục Uyển Đình đối chiếu cẩn thận, Kỳ Thanh thấy vậy lo lắng hỏi, "Lục tổng, trên tư liệu có vấn đề gì sao?"

Lục Uyển Đình nâng đôi mắt lên nhìn Kỳ Thanh, cười đáp "Không có vấn đề gì." Nói xong tiếp tục xem tài liệu trong tay.

Thời gian trôi qua từng giây, trong văn phòng chỉ có tiếng lật giấy cùng với tiếng viết cọ xát trên mặt giấy.

Phê xong văn kiện trên bàn, Kỳ Thanh kêu trợ lý Hoa vào lấy, kêu cô nàng mang văn kiện đi ra, thuận tiện pha một ấm trà.

Cô nhìn về phía sô pha, trợ lý Hoa đến lấy tài liệu Lục Uyển Đình đã xem xong. Hiện tại, đang cầm điện thoại, không biết nhắn tin cho ai.

Cảm giác có người đang nhìn mình, tay Lục Uyển Đình đang soạn tin nhắn dừng lại, ngẩng đầu nhìn về phía Kỳ Thanh, ánh mắt hai người giao nhau, Lục Uyển Đình cười, "Xong việc rồi sao?"

Kỳ Thanh cầm lấy văn kiện hạng mục mới đưa lên, "Xem xong cái này nữa là chúng ta có thể về nhà."

Lục Uyển Đình gật gật đầu, tiếp tục nhắn tin.

Trong văn phòng tổng tài tập đoàn Lục thị, lần đầu tiên Lục Vân Tạ cảm thấy vị trí của chị cô khó chịu ra sao, cô ngồi ở mặt trên như đứng đống lửa, như ngồi đống than, tâm lý bất an các kiểu.

Đối mặt với đống văn kiện trên bàn, không thể nào xuống tay.

[Chị, phần văn kiện này em xem xong rồi.] Lục Vân Tạ chụp văn kiện tên dự án gửi qua đi, hỏi chị mình: [Tiếp theo em nên xem cái nào nữa?]

Lục Uyển Đình bắt đầu chỉ đạo hướng dẫn em gái xử lý sự việc trong công ty, [Văn kiện trên chị yêu cầu em đã xem xong.] Lục Uyển Đình nhìn nhìn thời gian, [ Văn kiện vừa rồi em mất nửa tiếng mới xem xong, quá chậm."

Bị chị gái đánh giá, Lục Vân Tạ kêu rên, đôi tay nhanh bấm ký tự trên màn hình giải thích, "Em cẩn trọng xem từng câu một, sợ bỏ sót cái gì đó."

Lục Vân Tạ cầm một phần văn kiện mở ra, một tay đánh chữ, "Chị, khi nào thì chị đi gặp khách trở về?"

Chị cô gửi một tấm ảnh sang, trên ảnh chụp là một cái bàn nhỏ được đặt đầy văn kiện, có một cái folder màu đen, chị cô nói [Hợp đồng điều khoản khá nhiều, buổi chiều chị không trở lại công ty.]

Trong lòng Lục Uyển Đình một chút áy náy khi lừa em gái mình cũng không có, gửi hình đi, cô ung dung mà bưng tách trà nóng hổi của trợ lý Hoa mới mang vào, nhàn nhã mà uống.

Một bên uống trà, một bên nhìn phu nhân làm việc.

Lục Vân Tạ phóng to cái hình chụp, trưa nay chị cô đâu có nói buổi chiều đi gặp khách hàng. Cô muốn từ ảnh chụp tìm ra dấu vết, đáng tiếc ảnh chụp làm cô không dễ phát hiện ra được là chị cô đi gặp khách hàng của công ty nào.

[Chị, có phải chị đang ở Kỳ Giang Khoa Học Kỹ Thuật?] Lục Vân Ta chặn đầu Lục Uyển Đình.

Lục Uyển Đình bình tĩnh trả lời [Ngoan ngoãn mà xem văn kiện, không cần mượn chuyện gửi tin nhắn mà làm biếng.] Việc bẻ cua tâm tư của Lục Vân Tạ dễ như trở bàn tay, làm cho cô bé một bên áy náy chuyên chú mà xem văn kiện.

Kỳ Thanh nghiêm túc xem kế hoạch của sản phẩm mới, báo cáo phân tích thị trường rất dài, ước chừng mười một trang, Kỳ Thanh chậm rãi xem, một bên xem phân tích, một bên định hình thẩm thấu các phân tích này.

Đến lúc cô ngẩng đầu nhìn sô pha lại không thấy người ở đó.

Lục Uyển Đình cúi người vòng qua cổ Kỳ Thanh từ phía sau, cằm gác trên vai, "Em tìm chị sao, Kỳ tổng."

Ánh mắt còn hoang mang nghe được giọng nói của Lục Uyển Đình cùng với hơi ấm quen thuộc, Kỳ Thanh cười rộ lên, nghiêng đầu, "Chị khi nào thì đi ra sau lưng em?"

"Ở trang thứ 8." Lục Uyển Đình giúp cô đóng văn kiện lại, hơi thở nóng rực dừng bên má Kỳ Thanh, "Muốn cùng bộ phận sản phẩm mở họp sao?"

"Ngày mai mở họp." Kỳ Thanh cầm lấy điện thoại lên, nhắn cho giám đốc Trần, "Phải để cho bọn họ có thời gian chuẩn bị."

Nói cho bọn họ thời gian nhưng trên thực tế chính là muốn về nhà sớm.

Lục Uyển Đình không có chọc thủng tâm tư của cô, chờ cô nhắn tin xong cho giám đốc Trần, buông tay ra, "Buổi tối, em muốn ăn gì?"

"Ăn đồ thanh đạm đi." Từ sau khi dọn về nhà Lục Uyển Đình, trong tủ lạnh nhà cô chỉ có nước uống, cái gì cũng không có, Kỳ Thanh quay đầu hỏi Lục Uyển Đình, "Chúng ta có nên đi siêu thị mua đồ không?"

"Được a." Mắt Lục Uyển Đình nhìn đến hộp bưu kiện chuyển phát nhanh, cầm lầy hộp bưu kiện, vẻ mặt nghiêm túc nhưng câu nói lại trêu người, "Chúng ta mang cái này về chơi đi."

Kỳ Thanh trầm mặc vài giây, "Không đi siêu thị nữa, trực tiếp về nhà đi."

Lục Uyển Đình càng thích nhà Kỳ Thanh hơn, không gian nhỏ, rất nhanh có thể vào phòng ngủ rồi.

Cô vừa mới đổi xong dép trong nhà, Kỳ Thanh gấp mà không chờ nổi nhào đến hôn, lôi kéo cô đi vào phòng ngủ, cửa không khoá cứ mở như vậy, Lục Uyển Đình nằm trên giường, ngẩng đầu đón nhận nụ hôn nồng nhiệt của Kỳ Thanh.

Cách một lớp quần áo, cô có thể cảm giác được cơ thể Kỳ Thanh đang nóng lên, Lục Uyển Đình xoa xoa lấy tóc Kỳ Thanh, giữa lúc hai đôi môi tách ra, thở dốc nói "Chị gọi bên khách sạn mang đồ ăn đến đây."

Kỳ Thanh ôm lấy mặt cô, "Có phải chị lại muốn gạt em nữa đúng không?"

Ăn cơm, Lục Uyển Đình sẽ nói với cô là đã chủ động, kịch bản của Lục Uyển Đình cô hiểu rất rõ.

"Không dám." Lục Uyển Đình ngẩng đầu mà hôn lên đôi môi kia một cái, "Cái hộp đồ kia, trừ bỏ còng tay, còn cái gì nữa?"

Với thể tích của cái hộp, bên trong chắc chắn còn có cái khác, Lục Uyển Đình ôm Kỳ Thanh ngồi dậy, "Tiểu Kỳ tổng muốn chơi, chị sẽ chơi với em nha."

Hộp đồ bị ném ở cửa, Kỳ Thanh nhìn thấy quyển sách nhỏ, nhéo áo Lục Uyển Đình, "Đừng, em sợ chị chịu không nổi."

"Là chị chịu không nổi hay là em chịu không nổi?" Lục Uyển Đình nhướng mày, xoay người đặt Kỳ Thanh ở trên giường, "Chị đi lấy bưu kiện, em..." Lục Uyển Đình nhìn quần áo Kỳ Thanh từ trên xuống dưới, cười nói "Em đi tắm đi."

Kỳ Thanh đứng dậy đi theo, cô mới không có ngu ngốc đi tắm để Lục Uyển Đình ở lại xem đồ bên trong bưu kiện.

Lục Uyển Đình gọi điện thoại, làm cho Lương Khiếu đến khách sạn lấy đồ ăn mang đến nhà Kỳ Thanh, nói chuyện điện thoại xong tuỳ tiện mà đặt ở trên sô pha, lấy bưu kiện ra.

Kỳ Thanh dựa vào cơ thể cô, đè cái hộp lại nói, "Chị thực sự muốn xem đồ bên trong sao?"

Cảm giác như là nếu Lục Uyển Đình nhìn thấy đồ bên trong, thì một thế giới mới lại đến với Lục Uyển Đình.

Lục Uyển Đình gật gật đầu, Kỳ Thanh vẫn không chịu dời tay đi, "Em đây nói trước, khi em mua cái này, một chút hiểu biết về cái này em cũng không hiểu."

"Không hiểu cái gì?" Lục Uyển Đình lấy tay cô ra, "SM sao?"

Mặt Kỳ Thanh hoảng sợ, "Chị hiểu sao?"

Lục Uyển Đình mở hộp ra, vẻ mặt rất thuần khiết, "Chị không hiểu nhưng mà chị chỉ biết là vậy." Mở tầng dưới hộp bưu kiện ra, thấy được đồ bên trong, Lục Uyển Đình quay đầu cười nguy hiểm "Không nghĩ đến, tiểu Kỳ tổng là một cô gái ngoan, lại đi mua mấy thứ này."

Kỳ Thanh véo eo Lục Uyển Đình, "Không phải em, em không có mà."

Lục Uyển Đình cười ra tiếng, "Chị nói sai rồi, Kỳ tổng không còn là cô gái nữa." Lục Uyển Đình buông cái hộp trong tay xuống ôm lấy Kỳ Thanh nằm trên sô pha, "Mà là người phụ nữ của chị." Cô liếc nhìn hộp bưu kiện, nhẹ xoa tóc Kỳ Thanh, "Kỳ tổng muốn cùng chị chơi sao?"