Phu Nhân, Hôm Nay Chị Đã Thích Em Chưa?

Chương 155: Chiếm hữu.




Đương sự Lục Uyển Đình thần thái tự nhiên mà truyền đạt dự án mới, Kỳ Thanh cạn lời, Lục Uyển Đình thật sự muốn cùng cô nói chuyện hợp tác mới, không phải chỉ là lấy cớ để cô ở lại.

Lục -đã lâu chỉ yêu công việc - tổng.

Kỳ Thanh mở tư liệu ra nhìn, so với tư liệu hợp tác mà Trương Hoàng Nhã đến tìm cô thì tư liệu này của Lục Uyển Đình càng tỉ mỉ lại cụ thể hơn.

Nhiều khu vực bản đồ của tư liệu, Kỳ Thanh cảm thấy quen mắt, một lúc sau mới nhớ, đây là nơi mà trước kia Lục Uyển Đình ở!.

Tốt nghiệp nửa năm xong Lục Uyển Đình đã đến tập đoàn Lục Thị làm việc, Lục Uyển Đình cũng dọn ra khỏi nhà của ba mẹ, trước khi dọn qua một căn biệt thự nhỏ thì Lục Uyển Đình ở một căn chung cư.

Nhưng cũng rất ngắn, chỉ có nửa năm.

Không biết là Lục Uyển Đình có nhớ hay không.

"Vì sao lại chọn ở đây?" Mắt Kỳ Thanh dời khỏi bản đồ, chỗ Lục Uyển Đình ở lúc trước có tên là Đinh Hà Uyển. Nơi đó chia thành 2 toà nhà, nhà của Lục Uyển Đình đã xây dựng xong trước đó 2 năm, còn toà nhà còn lại thì hoàn thành sau.

Lúc ấy cô còn có ý niệm sẽ mua nhà ở Đinh Hà Uyển, nhưng mà Lục Uyển Đình chỉ ở nửa năm rồi dọn đến khu biệt thự cho nên thôi.

"Chỗ này là do tập đoàn Trương Trạch chọn." Lục Uyển Đình vừa mới pha cho Kỳ Thanh một ấm trà ngon, nước trà vàng ánh kim, hương trà bay khắp nơi, độ ấm của trà từ từ thấm vào chén tử sa, Kỳ Thanh đảm nhận được độ ấm của chén trà, nhấp một ngụm nhỏ, "Họ chọn sao?"

Cái này cũng trùng họp quá, chọn tới chọn lui rồi chọn đúng chỗ mà trước kia Lục Uyển Đình ở.

Lục Uyển Đình rất có hứng thú mà trêu Kỳ Thanh, "Em cảm thấy chỗ đó không tốt sao?"

Nơi này thật ra là Lục Uyển Đình chọn.

"Không phải." Kỳ Thanh cúi đầu tốt tục xem.

Bên tai truyền đến tiếng cười khẽ, Kỳ Thanh ngẩng đầu nhìn Lục Uyển Đình, Lục Uyển Đình bưng chén trà lên nhìn thấy gương mặt đang cười của mình trong chén trà, "Tiểu Kỳ tổng không phải biết chị từng ở nơi đó sao?"

Trí nhớ Lục Uyển Đình rất tốt, mỗi một câu nói của Kỳ Thanh đều nhớ rõ, đừng nói gì tới cái chuyện đã từng ở Đinh Hà Uyển nửa năm.

Công việc còn rất nhiều, Lục Uyển Đình vẫn còn tâm tư mà chọc Kỳ Thanh, "Trong tay em có phải có ảnh chụp của chị ở Đinh Hà Uyển đúng không?"

Nhắc tới chuyện trước kia, Kỳ Thanh lập tức xấu hổ, theo đuôi chụp lén gì đó, quá biếи ŧɦái.

"Không có." Kỳ Thanh thẹn thùng nói thật, "Chỗ đó chụp hình không tốt lắm."

Lục Uyển Đình cười mà không nói, đầu ngón tay vuốt ve chén trà, Kỳ Thanh thấy cô không tin, giải thích thêm với Lục Uyển Đình, "Lúc chị làm việc thì em còn đang đi học, không có thời gian đi theo chị."

"Điều này cũng đúng." Lục Uyển Đình gật gật đầu, Kỳ Thanh vừa muốn thở phào một hơi, Lục Uyển Đình lại nói, "Nhưng mà, em có thể tìm người khác chụp."

Trái tim trong lòng ngực Kỳ Thanh muốn nhảy ra, cô muốn trốn tránh ánh mắt của Lục Uyển Đình, đành trầm mặc để cái đề tài này kết thúc, lại nhịn không được mà ngẩng đầu nhìn Lục Uyển Đình, muốn biết được là Lục Uyển Đình có biết người kia là ai không.

Tâm tư của Lục Uyển Đình rất khó đoán, nếu như đã không muốn cho người khác biết thì người khác vĩnh viễn sẽ không biết được.

Giống như chuyện cô ấy thích Kỳ Thanh, cô ấy không nói cho kỳ Thanh thì Kỳ Thanh mãi mãi sẽ không biết.

Lục Uyển Đình thản nhiên mỉm cười, Kỳ Thanh đoán không ra được là Lục Uyển Đình biết hay không biết.

Coi như Lục Uyển Đình không biết đi.

Kỳ Thanh mạnh mẽ nói sang chuyện khác, "Nhà ở Đinh Hà Uyển muốn cải tạo lại sao?"

Thật ra nhà ở cũng giống như các máy móc thiết bị thông minh, muốn chế tạo ra một khu dân cư AI, cũng không cần đập đi xây lại, hoàn toàn có thể dựa vào hiện trạng và cải tạo lại theo yêu cầu.

"Có hai phương án." Nói đến việc chính, Lục Uyển Đình thu lại gương mặt đang cười của mình, "Đinh Hà Uyển tổng cộng có hai toà nhà, một toà nhà sẽ đập đi xây lại, toà nhà kia sẽ cải tạo lại.

"Toà nhà thứ 2 khi nào cải tạo?" Sau khi gạt bỏ ý niệm mua nhà ở đó, Kỳ Thanh cũng không để ý đến khu nhà bên đó, lúc cô chuẩn bị cầm điện thoại lên để tìm kiếm, Lục Uyển Đình trực tiếp nói cho cô, "Năm ngoái."

Năm ngoái sao?

Hai toà nhà này cách thời gian cũng đủ lâu a, một cái thì có thể đi học được rồi, còn một cái thì như vừa mới đẻ còn oe oe cất tiếng khóc chào đời.

Kỳ Thanh tiếp tục xem lại kinh ngạc, "Thịnh Thác Khoa Học Kỹ Thuật nghiên cứu chế tạo người máy quản gia cho khu dân cư AI sao?"

Đây là cường mua cường bán a.

"Ân." Lục Uyển Đình không phủ nhận, "Nếu muốn chế tạo một cái khu dân cư AI, thì số lượng sử dụng người máy không ít."

Từ hệ thống an ninh cho đến phòng khách nhà bếp nhà tắm phòng ngủ, tất cả đồ điện tử đều sử dụng thiết bị thông minh, mà những cái này cần một hệ thống trung tâm, mà đó chính là người máy nhân tạo của Thịnh Thác Khoa Học Kỹ Thuật, sẽ thống nhất lại các thiết bị vào một người máy này.

"Lục tổng, đây mà cơ mật thương nghiệp." Xem xong phần Thịnh Thác Khoa Học Kỹ Thuật phụ trách, trong lòng Kỳ Thanh không thể bình tĩnh được.

Sau khi bình tĩnh lại, trong lòng cô lại nghi hoặc, tập đoàn Lục Thị hoàn toàn có thể đảm nhiệm dự án này, vì sao lại đồng ý hợp tác cùng tập đoàn Trương Trạch.

"Em là đối tác mà chị tín nhiệm nhất trong tất cả đối tác." Lục Uyển Đình buông chén trà, thay đổi vị trí, ngồi bên người Kỳ Thanh, tay đưa ra ôm Kỳ Thanh vào trong ngực, bộ dáng hoàn toàn không giống như người đang nói chuyện công việc, "Có phải em cảm thấy Lục Thị không cần hợp tác với Trương Trạch đúng không?"

Cách hai lớp quần áo, Kỳ Thanh vẫn cảm nhận được độ ấm từ lòng bàn tay của Lục Uyển Đình, mà cái độ ấm này làm cho Kỳ Thanh bị phân tâm, cô không nói được lời nào, chỉ gật đầu đáp lại.

Lục Uyển Đình rút tư liệu trong tay Kỳ Thanh ra, ôm trọn lấy cả người Kỳ Thanh vào trong ngực mình, nhìn thấy cô muốn hỏi cái gì đó mà lại không biết bắt đầu từ đâu, Lục Uyển Đình nở nụ cười, "Hiện tại, cái mà em đang thấy chính là dự án độc lập của Lục Thị."

Kỳ Thanh có điểm ngốc, "Vậy hợp tác cùng với Trương Trạch..."

"Chỉ là để thử nghiệm..." Lục Uyển Đình đem toàn bộ chi tiết của dự án nói cho Kỳ Thanh nghe.

Kế hoạch rất rõ ràng, Lục Uyển Đình nói từng chuyện một, giọng nói trong trẻo mang theo hơi thở áp lên mặt Kỳ Thanh, làm cho tâm Kỳ Thanh ngứa ngứa.

"Không nghĩ là Lục tổng có dã tâm như vậy." Kỳ Thanh cảm thán một câu, vừa dứt lời, cô cảm giác được cánh tay đang ôm cô buông lỏng ra.

Kỳ Thanh cúi đầu nhìn xuống, Lục Uyển Đình thật sự thả lỏng cô ra.

Nhược điểm lớn nhất của con người chính là tình cảm, khi có tình cảm sẽ dần tháo dỡ sự phòng bị, cũng mất đi lý trí phán đoán.

Lục Uyển Đình đem tình cảm giấu ở trong lòng, cẩn thận mà yêu thầm Kỳ Thanh, hiện tại phần yêu thầm này đã chuyển thành sự ngọt ngào lại sâu sắc, Lục Uyển Đình đối với Kỳ Thanh không có bất cứ phòng bị nào, nhưng mà nghĩ đến sẽ đổi lấy một câu có dã tâm của Kỳ Thanh.

Nếu như có một ngày, người yêu của mình nhận ra tâm cơ của mình không như người ta nghĩ vậy người đó sẽ có yêu cô sao?

Lục Uyển Đình muốn hỏi, nhưng lại do dự từ bỏ.

Kỳ Thanh bỗng nhiên ôm lấy cô, Lục Uyển Đình vừa mới nhấc mắt, nhìn thấy được một đôi mắt đang tín nhiệm cô.

"Chị có thế nào đi nữa em đều thích." Kỳ Thanh nhận ra được vấn đề mà Lục Uyển Đình muốn hỏi nhưng mà không nói ra được, cô nói tiếp, "Ngay cả chị có phát giận, em thật sự thích chịu không nổi."

Lục Uyển Đình đơ người, chính bản thân cô suy nghĩ quá cẩn thận rồi, mặc kệ cô như thế nào, Kỳ Thanh đều thích cả.

Cô buông cái tay đang ôm Kỳ Thanh lần thứ hai, cười nói, "Vậy em chứng minh thử em có bao nhiêu thích chị đi."

Ám chỉ không cần quá rõ ràng.

Kỳ Thanh nuốt nước miếng, chuẩn bị tình thê ý thiếp với phu nhân nhà mình ở trên ghế sô pha. Nụ hôn vừa mới khai màn thì ở bên ngoài trợ lý Tô đã gõ cửa.

Nồi nước sôi trên bếp lửa đành phải nhắc xuống, Kỳ Thanh không thể không buông Lục Uyển Đình ra, "Về nhà lại chứng minh."

"Được, về nhà lại chứng minh." Đôi mắt Lục Uyển Đình bây giờ mông lung có chút động tình, hôn lên môi Kỳ Thanh một cái, "Chờ biểu hiện đêm nay của tiểu Kỳ tổng."

Trợ lý Tô đi vào, báo cho Lục Uyển Đình là người Thịnh Thác Khoa Học Kỹ Thuật đã đến công ty, hiện tại đang chờ ở phòng họp, Lục Uyển Đình gật gật đầu, quay sang nói với Kỳ Thanh, "Chị phải đi mở họp, em ở đây chờ chị quay lại nha."

"Em phải đi về công ty, Kỳ Giang bên kia có việc."

"Được, vậy chị đưa em đi." Lục Uyển Đình cười kéo tay Kỳ Thanh đứng dậy, "Đưa em đến cửa thang máy, rồi chị đi họp."

Từ tập đoàn Lục Thị đi ra, Kỳ Thanh không có về Kỳ Giang Khoa Học Kỹ Thuật, mà ở trong xe ngồi một lát, gọi điện thoại cho Tần Phụ Tuyết.

Trong phòng họp của tập đoàn Lục Thị, Lục Uyển Đình đứng ở cửa sổ nhìn xuống dưới đất nhìn Kỳ Thanh đi vào trong xe, người của Thịnh Thác Khoa Học Kỹ Thuật rất kiên nhẫn chờ, ai cũng không dám thúc giục Lục tổng mở họp.

Trợ lý Tô biết được thói quen của Lục tổng, mỗi lần Kỳ Thanh rời khỏi Lục Thị thì Lục tổng đều đứng ở cửa sổ nhìn Kỳ Thanh rời đi.

Nhưng mà hôm nay có chút lâu.

Trợ lý Tô nhìn đồng hồ, Lục tổng ở bên cửa sổ chờ tám phút.

Lục tổng còn đứng ở cửa sổ nghĩa là Kỳ Thanh vẫn còn chưa đi.

Làm sao vậy ta? Chẳng lẽ xe bị hỏng rồi? Trợ lý Tô tò mò mà xem xét, nghĩ tới việc đi xem chuyện gì.

Người bên cửa sổ khẽ nhúc nhích, trợ lý Tô rất nhanh bén, lập tức cúi đầu xem tư liệu trong tay, làm ra vẻ rất nghiêm túc.

Lục tổng ngồi lại vị trí của mình, nhìn trợ lý Tô một cái, mở văn kiện trên bàn ra bắt đầu họp.

...

Kỳ Thanh gọi điện thoại cho Tần Phụ Tuyết, thì cô đang trên đường về nhà.

"Có người điều tra mình sao?" Tần Phụ Tuyết chạy xe chậm lại, liếc mắt nhìn chiếc hộp kế bên, "Là trợ lý Tô sao?"

"Không phải." Kỳ Thanh nhướng người vào tay lái, tư thế này giúp cô có thể nhìn thấy toà nhà Lục Thị.

Chỉ cần không phải trợ lý Tô là được.

Tần Phụ Tuyết tự tin nở nụ cười, "Yên tâm đi, không ai có thể tra ra thân phận của mình."

Tiếng cười của cô cũng lây sang cho Kỳ Thanh, Kỳ Thanh cũng cười theo, lại nói thêm, "Vậy nếu trợ lý Tô muốn điều tra cậu thì sao?"

"Mình là cố vấn kỹ thuật cho Kỳ Giang." Ngoài miệng thì thản nhiên nhưng trong lòng có chút dao động, mắt Tần Phụ Tuyết nhìn lại chiếc hộp, "Thật sự là trợ lý Tô điều tra mình sao?"

"Không phải." Kỳ Thanh nhẹ gõ tay lái, đầu ngón tay ấn lên cái lớp da bọc vô lăng, tạo ra mấy vết nhợt nhạt.

Không phải trợ lý Tô, Kỳ Thanh có thể biết được có người điều tra cô, thì chỉ có thể là Lục Uyển Đình, Tần Phụ Tuyết do dự vài dây, hỏi cô, "Vậy là Lục tổng nhà cậu sao?"

Kỳ Thanh cam chịu.

Tần Phụ Tuyết cười lên, "Cậu lén nói cho mình là Lục tổng điều tra mình, không sợ cô ấy biết sẽ ghen sao?"

Mạch não có chút việc nhớ lại, nhưng mà không phải lo lắng Lục Uyển Đình điều tra ra cái gì.

Tần Phụ Tuyết tiếp tục nói, "Lục tổng sẽ không biết được thân phận của mình, cô ấy... trước kia đã điều tra qua mình rồi."

Lục Uyển Đình điều tra Tần Phụ Tuyết!

Kỳ Thanh kinh ngạc, "Sao cậu lại không nói cho mình biết."

"Dù sao cô ấy cũng không điều tra được cái gì, cho nên cũng không định nói cho cậu nghe" Nói rồi Tần Phụ Tuyết nhớ đến một việc, hiện tại nói cho Kỳ Thanh có chút dư thừa.

Giọng nói của Tần Phụ Tuyết bên đầu dây điện thoại truyền ra tới lỗ tai của Kỳ Thanh, "Lục tổng nhà cậu là bình dấm lớn được chôn sâu dưới lòng đất, ai mà quen biết thân cận với cậu thôi, đều bị điều tra hết nhé."

Kỳ Thanh ngồi thẳng người dậy, Lục Uyển Đình thoạt nhìn sẽ không giống người siêu cấp ghen a, Lục tổng trong mắt cô là người ôn nhu săn sóc, chỉ là ngẫu nhiên ăn chút dấm.

Nhưng mà Kỳ Thanh có thể lý giải được cách làm của Lục Uyển Đình, Lục Uyển Đình thích cô, cho nên mới lo lắng không biết người khác có ý đồ gì với cô không.

Du͙ƈ vọиɠ chiếm hữu và ghen không sao cả, tất cả đều là vì yêu.

Tuỳ rằng cô rất vui khi nghe được Tần Phụ Tuyết nói như vậy, nhưng mà cô vẫn vì Lục Uyển Đình mà giải thích, "Lục tổng nhà mình rất ôn nhu hào phóng, không thích ghen."

"Được, không ghen." Về đến nhà, Tần Phụ Tuyết đi xuống xe, tay vuốt ve chiếc hộp bên ghế phụ, "Mình mua một phần quà tặng cho trợ lý Tô, nhưng mà không biết làm sao để tặng cho cô ấy cho hợp lý cả."

"Trực tiếp đưa đi." Kỳ Thanh có loại cảm giác bị người ta nhìn, sau lưng hơi ớn lạnh, "Không nói nữa, mình lái xe đây."