Phu Nhân, Hôm Nay Chị Đã Thích Em Chưa?

Chương 160: - 161




Chương 160: Thiệp mời.

"Chị có muốn nghe điện thoại không?" Nhìn đến hiển thị cuộc gọi là Vân Tạ, Kỳ Thanh dừng lại, lúc này không phải là lúc nghe điện thoại, Lục Uyển Đình lắc lắc đầu, thở gấp định dùng trợ lý ảo trên điện thoại để từ chối cuộc gọi.

Giọng nói ngày thường giờ đây lại trở nên khàn khàn, Lục Uyển Đình nghiêng đầu gần sát điện thoại, mở miệng nói có chút khó khăn, nhưng vẫn thuận lợi mà nói vào điện thoại, "Từ chối cuộc gọi."

Điện thoại: "Vâng, theo lệnh nhận cuộc gọi."

Lục Uyển Đình: "....."

Từng chữ cô nói không rõ ràng sao?

"Alo, chị." Điện thoại nhận cuộc gọi, giọng nói của Lục Vân Tạ từ trong điện thoại truyền ra, tâm Lục Uyển Đình đột nhiên nhảy dựng lên, buông Kỳ Thanh ra, duỗi tay định ngắt điện thoại, coi như là bấm nhầm đi.

Em gái cô chắc hiểu được, lúc này đang ở trong tình trạng gì.

Sờ đến điện thoại, Lục Uyển Đình chưa kịp cắt đứt, thì giọng nói của Lục Vân Tạ lại truyền tới, "Nhà Hà Chỉ ở đâu? Em đưa chị ấy về."

Hà Chỉ? Trong nháy mắt, Lục Uyển Đình thoát ra khỏi cơn du͙ƈ vọиɠ.

Cô trầm mặc hai giây, vỗ vỗ Kỳ Thanh, Kỳ Thanh hiểu ý cô, ánh mắt u oán mà nhích ra.

Lục Uyển Đình xoay người cầm lấy điện thoại, để bên tai nói chuyện, "Bọn em đang ở cùng nhau?"

Giọng nói có chút nhẹ, Lục Vân Tạ nhất thời không nghe ra điều gì lạ thường, "Còn có trợ lý Hoa nữa, em với Hà Chỉ uống xong ly rượu, trợ lý Hoa đưa bọn em về nha."

Hoàn toàn không hề nhận ra mình đang quầy rầy đến chị gái.

Dừng xe ở trước chung cư của nhà Hà Chỉ, Hà Chỉ dựa vào ghế xe ngủ mất, tác dụng của rượu bắt đầu thấm vào người, Lục Vân Tạ cũng cảm thấy đầu cô càng ngày càng choáng.

Cô chống tay nhìn Hà học tỷ đang ngủ yên, "Hà Chỉ chỉ nói tên chung cư, không có nói là ở tầng nào." Lục Vân tạ ngừng nửa giây, lại nói thêm,

"Hà Chỉ ngủ rồi."

Kỳ Thanh từ phía sau ôm lấy Lục Uyển Đình, cơ thể hai người không còn một kẽ hở nào, lời Lục Vân Tạ nói Kỳ Thanh cũng nghe rõ, tay Kỳ Thanh nắm lấy cái tay đang cầm điện thoại của Lục Uyển Đình, để điện thoại nghiêng nghiêng sang hướng của cô, đưa ra một kiến nghị rất tốt.

"Em đánh thức Hà học tỷ là có thể hỏi rõ rồi." Cằm cô đặt bên lỗ tai Lục Uyển Đình, lúc nói chuyện đôi môi còn cọ cọ lên đó, cảm giác không thoả mãn, Kỳ Thanh lại hôn lấy Lục Uyển Đình.

Dù sao sớm hay muộn cũng phải đánh thức người kia đi vào nhà.

Trợ lý Hoa quay đầu nhìn hai người ở dãy ghế sau, trong lòng cạn lời, cởi bỏ dây an toàn, xuống xe vòng qua bên Hà Chỉ ngồi, mở cửa xe trực tiếp gọi Hà Chỉ dậy.

"Đến rồi sao?" Gió lạnh từ ngoài xe thổi vào, Hà Chỉ nửa tỉnh nửa mê, bị người ta kêu dậy không lộ ra chút sợ hãi nào, cô nhìn thoáng ra bên ngoài, nhận ra đây là chung cư nhà cô.

Trợ lý Hoa lùi người lại, nhường đường cho Hà Chỉ xuống xe, Hà Chỉ quay đầu nói cảm ơn với Lục Vân Tạ, rồi mới xuống xe, nhìn trợ lý Hoa cũng cảm ơn một tiếng.

"Không cần cảm ơn, đây là trách nhiệm của tôi." Trợ lý Hoa theo quán tính trả lời, trả lời xong mới kịp phản ứng, người trước mặt đây cô còn từng nghĩ là đang câu dẫn Lục tổng, cũng không phải Kỳ tổng của cô.

Trợ lý Hoa vẫn bảo trì tố chất của một trợ lý nên có, mỉm cười nói, "Cô có thể tự lên nhà không? Hay để tôi đưa cô lên."

"Đến đây được rồi." Hà Chỉ đỡ cửa xe, quay đầu nhìn người trong xe.

Lục Vân Tạ vẫn luôn nhìn cô, "Đi cẩn thận."

Giọng nói bình thường, không nghe ra được sự dịu dàng trong đó.

"Sau khi vào nhà, chị sẽ nhắn cho em." Hà Chỉ đóng cửa, phất phất tay.

Trợ lý Hoa lên xe, nhìn ra bên ngoài một cái, Hà Chỉ đứng bên cạnh xe không xa, trên mặt còn mang theo nụ cười, nhìn giống chờ các cô đi rồi mới về nhà.

Cửa sổ kia đều đã đóng lại, không cần lo Hà Chỉ nghe được bên trong nói gì, trợ lý Hoa vừa cài dây an toàn vừa nói, "Cô ấy có ý đồ."

"Ý cô là gì?" Lục Vân Tạ ngước mắt, ánh mắt hai người trong ngắn ngủi chạm nhau, trợ lý Hoa nhìn về phía trước, buông tay nói, "Tiểu Lục tổng, nhà cô ở đâu? Tôi đưa cô về."

Bỏ qua cái đề tài có ý đồ này đi.

Lục Vân Tạ suy nghĩ một lát, báo địa chỉ căn biệt thự của chị gái, trợ lý Hoa đã từng đi qua đó, đó là lần cô mang người qua đổi khoá cửa nhà Lục tổng.

"Đó không phải là nhà của Lục tổng sao? Sao cô lại ở đó?" Nói tới nói lui, trợ lý Hoa vẫn đến nhà Lục tổng, chân dậm ga, đi khỏi đây.

"Hiện tại, chị tôi ở nhà Kỳ Thanh." Lục Vân Tạ nhắm mắt dưỡng thần, "Cho nên nhà bây giờ cũng không có ai."

Đi chẳng bao lâu thì Hà Chỉ đã gửi tin nhắn cho cô, nói cho cô biết đã về đến nhà.

Lục Vân Tạ đọc tin nhắn của Hà Chỉ mà thất thần, cô và trợ lý Hoa không có đề tài gì để nói chuyện, dọc đường đi cả hai đều yên lặng, nhìn tin nhắn của Hà Chỉ, Lục Vân Tạ ngước mắt nhìn chăm chú người đang lái xe phía trước, không chút để ý hỏi, "Trợ lý Hoa, vừa nãy cô nói Hà Chỉ có ý đồ là sao?"

Ban đêm tầm nhìn hạn hẹp, đèn đường chiếu sáng, nhưng mà tầm nhìn xa dưới ánh đánh cũng khó có thể thấy được người qua đường, trợ lý Hoa hoàn toàn chú ý đến lái xe.

Bỗng nhiên trong khoang xe yên tĩnh có tiếng nói, làm cô giật mình một chút, ngước mắt nhìn gương chiếu hậu, ngữ khí nghiêm túc, "Tôi đang lái xe, đừng nói chuyện với tôi."

Lục Vân Tạ: "...." Lá gan của trợ lý này rất lớn nha.

Khoảng cách về đến nhà còn xa, cơn buồn ngủ ập tới, Lục Vân Tạ dựa đầu vào ghế ngủ mất.

Kỳ Thanh đem điện thoại chuyển sang chế độ yên lặng, đặt điện thoại ở trên đầu giường, cơ thể ấm áp từ phía sau ôm lấy, cách một lớp quần áo nhẹ nhàng cọ xát.

"Để yên lặng rồi sao em?" Lục Uyển Đình dựa vào vai cô hỏi.

" n." Kỳ Thanh quay đầu lại, Lục Uyển Đình cười hôn tới.

Tim lập tức đập nhanh, cô bị Lục Uyển Đình hôn đến nhũn ra.

Kỳ Thanh chậm rãi xoay người đối diện trực tiếp với ngực Lục Uyển Đình, bắt đầu một nụ hôn thật sâu.

Lần này, mặc kệ là ai gọi đến cũng không thể tách rời đôi uyên ương.

Kỳ Thanh câu lấy cổ Lục Uyển Đình, hé đôi môi thở dốc, đôi mắt trở nên mê mang, Kỳ Thanh áp lên vai Lục Uyển Đình mà gọi, "Uyển Đình ~"

m cuối kéo dài theo hơi thở, dừng trên đầu quả tim của Lục Uyển Đình, cô vòng tay ôm lấy càng chặt, cười đáp lại, "Chị ở đây, bảo bối."

Mỗi lần nghe Lục Uyển Đình gọi cô là bảo bối, Kỳ Thanh đều thẹn thùng, đặc biệt ngay lúc này, cô càng không thể chống đỡ được.

Kỳ Thanh cúi đầu trốn vào trong cổ Lục Uyển Đình, cắn lên đó một cái, Lục Uyển Đình cười xoa xoa tóc cô.

Mấy ngày nay không có âu yếm nhau, một khi đã âu yếm rồi thì làm đến mấy tiếng vẫn chưa dừng, Kỳ Thanh vô sức nằm trên giường, nhìn đồng hồ, che mặt không nói nên lời.

Lại nghĩ một tí, Lục Uyển Đình so với cô lớn hơn mấy tuổi, mà sao thể lực lại tốt hơn cô vậy, quầng nhau mấy tiếng mà vẫn có thể từ trên giường dậy.

Lục Uyển Đình đi lấy ly nước, ngồi ở mép giường đút cho Kỳ Thanh uống, ánh mắt ôn nhu tràn đầy yêu thương, "Giải khát đi em."

Lúc đang uống nước, Kỳ Thanh ngước mắt nhìn cô một cái, con ngươi đen bóng hiện tại có một tầng nước phủ lên, Lục Uyển Đình cười nói tiếp, "Giọng đều khàn hết rồi."

Kỳ Thanh vội cúi đầu, tránh ánh mắt của cô, làm bộ như không nghe Lục Uyển Đình nói cái gì.

Nhiệt độ của nước vừa phải, làm cho cổ họng cảm thấy thoải mái, Kỳ Thanh hà một hơi, túm chăn lại hỏi, "Chị muốn ngủ chưa?"

Cảm giác thể lực đã khôi phục.

Lục Uyển Đình đem cái ly trong tay đặt lên đầu giường, "Còn sớm mà." Cô đứng lên, duỗi hai tay trước mặt người trên giường, "Chúng ta đi tắm thôi."

Trên người Lục Uyển Đình đã mặc áo ngủ, che đi mấy cái dấu hôn, Kỳ Thanh thì không mặc quần áo, chăn rơi xuống, toàn bộ cơ thể bị nhìn không sót cái gì.

Thể lực khôi phục gì đó, đều là ảo giác, chân đạp trên mặt đất mà phiêu phiêu, Kỳ Thanh mới đứng dậy một chút, cơ thể đã lung lay muốn ngã về lại trên giường.

Một bàn tay duỗi lấy ôm cô, Lục Uyển Đình dùng sức nhẹ nhàng, đem Kỳ Thanh ôm vào trong lòng ngực, cười ôn nhu, "Phu nhân, để chị ôm em đi tắm nha."

Lục Uyển Đình còn sức để ôm cô đi sao?

Kỳ Thanh làm vẻ mặt hoài nghi.

Lục Uyển Đình cười siết chặt vòng tay, "Ôm như vậy vào nhà tắm."

Từ trong phòng ngủ đi vào nhà tắm, Lục Uyển Đình một tay vẫn ôm lấy Kỳ Thanh, một tay điều chỉnh nhiệt độ nước, cảm giác tiếp xúc với áo ngủ tơ lụa rất thoải mái, Kỳ Thanh dựa vào ngực Lục Uyển Đình, tay bắt lấy dây lưng áo ngủ mà chơi/

"Được rồi." Lục Uyển Đình thu hồi tay, cái tay ướt trực tiếp vuốt ve mặt Kỳ Thanh.

Kỳ Thanh ngẩng đầu, nhẹ nhàng kéo dây thắt lưng áo ngủ, sau đó tháo nó ra, hành động của cô vẫn chưa dừng lại, kéo dây thắt lưng tách ra khỏi áo ngủ.

Đôi mắt cười trong đó còn có chứa hàm ý sâu xa, phất phất dây thắt lưng, Kỳ Thanh đứng thẳng người, dùng dây bịt mắt Lục Uyển Đình.

"Em muốn làm gì?" Lục Uyển Đình cười cưng chiều với Kỳ Thanh, tuỳ ý để cho Kỳ Thanh xằng bậy với bản thân.

"Lúc tắm rửa, không thể nhìn bậy bạ." Áo ngủ đã rơi xuống sàn nhà, phát ra tiếng sột soạt, Kỳ Thanh dùng chân đá áo ngủ ra xa, lôi kéo Lục Uyển Đình đứng dưới vòi hoa sen.

"Kỳ Thanh." Lục Uyển Đình cảm giác được Kỳ Thanh đang từ từ ngồi xuống, tâm cô căng thẳng, cô không biết chuyện gì sắp xảy ra nhưng mà trong lòng lại mong chờ.

Kỳ Thanh kéo lấy tay cô đặt lên bả vai Kỳ Thanh, nước ấm từ vòi hoa sen chảy ra, phủ lên cơ thể của hai người, giọng Kỳ Thanh lại xa dần, "Em giúp chị tắm."

Lần tắm này, tắm đến khó quên.

Chuyện gì cũng không thể tích luỹ lại được, mỗi lần tích lại lập tức làm quá nhiều sẽ rất dễ dàng mệt mỏi. Từ phòng ngủ đến nhà tắm, từ nhà tắm trở lại phòng ngủ lại tiếp tục chơi, cả người đều rất thoải mái nhưng mà cơ thể cũng mệt mỏi cực hạn.

Ngày hôm sau tỉnh lại, Kỳ Thanh lấy tay che ánh mặt trời từ khe màn cửa chiếu vào, Kỳ Thanh dựa vào đồng hồ sinh học của mình, cảm giác được hiện tại là gần 10h, không phải 9h.

Trên giường còn có một người. Hôm nay, Lục Uyển Đình chưa đi làm, ở trên giường ôm cô.

"Sớm." Cảm giác được người trong ngực động đậy, Lục Uyển Đình rất nhanh đã bị đánh thức, nắm thật chặt đôi tay, đem Kỳ Thanh ôm chặt trong ngực, giọng nói dễ nghe dừng bên tai Kỳ Thanh. "Có muốn ngủ thêm một lát nữa không?"

Lục Uyển Đình có thức dậy một lần, không nỡ để Kỳ Thanh ở nhà một mình, xử lý các việc của công ty ở trên giường, sau đó lại ôm Kỳ Thanh đi ngủ tiếp.

"Không ngủ nữa." Kỳ Thanh ngẩng đầu nhìn Lục Uyển Đình, "Buổi sáng, công ty chị không có việc sao?"

Nhìn bộ dáng thảnh thơi lười biếng của Lục Uyển Đình, chắc là chiều mới đi làm.

Lục Uyển Đình xoa xoa tóc cô, "Có."

"Vậy sao chị còn không dậy?" Kỳ Thanh xoay người sang chỗ khác muốn lấy điện thoại, Lục Uyển Đình ngồi dậy giúp cô lấy, đặt vào tay Kỳ Thanh, cười nói, "Đã xử lý xong rồi. Bây giờ là biểu chiều rồi em à."

Buổi chiều!

Kỳ Thanh cầm điện thoại, vừa thấy thì đã 13h52, đúng là chiều.

"Sao chị không gọi em dậy?" Kỳ Thanh gấp đến mức bật người dậy, 10h cô có một cuộc họp, lúc nãy còn nghĩ là dời lại cuộc họp chậm 30 phút. Không nghĩ một chút lơ đãng, đã ngủ tới chiều.

Ánh nắng ngày thu thật sự đánh lừa người khác quá rồi.

Lục Uyển Đình không nói chuyện, đôi mắt nhìn cô không chớp mắt.

Kỳ Thanh lập tức biết Lục Uyển Đình đang nhìn cái gì, cô kéo chăn che ngực lại, Lục Uyển Đình bật cười, nhịn không được mà cười thành tiếng, "Phản ứng của phu nhân nhà chị đáng yêu quá, làm gì còn khí thế như tối hôm qua."

Kỳ Thanh lấy chăn che đỉnh đầu Lục Uyển Đình, gọi điện thoại cho trợ lý Hoa.

Trợ lý Hoa xoa xoa cái eo, nhận cuộc gọi, giọng nói nghe uể oải không vui, giống như bị chuyện gì lớn làm cho uỷ khuất, "Không phải Lục tổng bảo là dời cuộc họp đến 3h sao?"

Lục tổng bị cái chăn che đầu, giờ mới ló mặt từ trong chăn ra, đôi mắt nhìn Kỳ Thanh cười ôn nhu.

Lục tổng bây giờ, nhìn trông rất đáng yêu.

Kỳ Thanh thiếu chút nữa lại bị câu hồn.

"Ừ, dời lại đến chiều." Đây là họp nội bộ, chậm lại nửa ngày cũng không có ảnh hưởng gì. Kỳ Thanh lại hỏi thêm tình trạng công ty sáng nay có gì đặt biệt không.

Trợ lý Hoa trả lời không có.

Chờ cô tắt điện thoại, Lục Uyển Đình đẩy chăn xuống ôm lấy cô, "Hiện tại đến công ty sao em."

Điện thoại có rất nhiều tin nhắn chưa trả lời, Kỳ Thanh xem từng cái, "Trả lời xong tin nhắn thì đi."

Cô một bên đánh chữ một bên hỏi Lục Uyển Đình, "Chị thì sao? Khi nào chị đến công ty?"

"Hôm nay, không đến công ty." Lục Uyển Đình mặc xong quần áo, lấy quần áo của Kỳ Thanh mang lại cho cô, "Chị đưa em đi làm."

Cô vừa đi đến mép giường, thì đã nghe được Kỳ Thanh hưng phấn kích động nói với cô, "Uyển Đình, thiệp mời của chúng ta đã thiết kế xong!"

Không hổ danh là bạn chơi từ nhỏ, hiệu quả thiết kế so với bên ngoài rất nhanh, còn thiết kế thêm vài mẫu.

Lục Uyển Đình cúi người xem điện thoại của cô, ôm lấy bả vai Kỳ Thanh, khoé đuôi mắt ý cười thật sâu, "Chúng ta có thể phát thiệp mời rồi."

Chương 161: Tình yêu.

Là bạn với nhau mấy mươi năm rồi, Dương Châm biết Kỳ Thanh thích gì, cũng biết rõ thẩm mỹ, mỗi một mẫu thiệp đều theo kiểu Kỳ Thanh thích.

[Thích cái nào thì chọn đi, cần sửa cái gì thì nói, cậu cứ tuỳ tiện đề xuất.]

Có thể để một nhà thiết kế nói được tuỳ tiện đề xuất, có thể thấy được cô ấy đối với Kỳ Thanh tốt đến tận xương tận tuỷ, tay Lục Uyển Đình khi thấy được dòng tin nhắn này, siết chặt bả vai Kỳ Thanh, dán sát cả người lên Kỳ Thanh.

Kỳ Thanh còn đang đắm chìm trong lời nói của Lục Uyển Đình, hai người có thể phát thiệp mời rồi!

Cho dù đã đăng ký kết hôn rồi cũng không tính là kết hôn, chỉ có bày tiệc, cử hành hôn lễ, được nhận lời chúc phúc của gia đình và bạn bè, dưới sự chứng kiến của mọi người, cả hai bước vào lễ đường. Đó mới gọi là kết hôn.

Mà thiệp mời, chính là thông báo chính thức đến mọi người.

Kỳ Thanh kích động nói không nên lời, ánh mắt Lục Uyển Đình từ màn hình điện thoại chuyển đến mặt Kỳ Thanh, trông thấy nét mặt đó cho dù có gì đi nữa lòng cũng tự giác mà mềm lại, đem chuyện ghen với Dương Châm đè xuống, "Chúng ta dùng mẫu nào để làm thiệp mời?"

"Chị thích cái nào?" Kỳ Thanh quay sang nhìn cô, đối diện với ánh mắt ôn nhu của Lục Uyển Đình, trái tim nhỏ của cô không khống chế được mà đập nhanh, "A Châm thiết kế, mẫu nào em cũng thích."

Từ các mẫu thiết kế, Lục chọn một mẫu có thể vừa ý.

"Là cái này." Lục Uyển Đình thả quần áo Kỳ Thanh xuống, ngón tay dài tinh tế chạm vào màn hình, phóng to hình ảnh lên.

Trên bìa mặt có một đôi nhẫn kim cương, lấp lánh.

Chiếc nhẫn phỉ thuý Kỳ Thanh đưa cho Lục Uyển Đình, cô ở trong công ty khoe khoang mấy ngày để cho tất cả mọi người biết, chiếc nhẫn này là phu nhân của cô Kỳ Thanh tặng cho cô, sau đó Lục Uyển Đình đã đem cất như trân bảo quý giá.

Hiện tại trên tay cô, chỉ còn lại một chiếc nhẫn kim cương khảm 7 viên kim cương nhỏ, Lục Uyển Đình nâng nâng tay phải lên, "Vừa thấy nhìn thấy liền nghĩ đến đôi nhẫn chúng ta đang mang."

Kỳ Thanh có chút ngượng, "Đây là nhẫn của chúng ta."

Lúc Dương Châm thiết kế, cô đã đem bản thiết kế nhẫn gửi cho Dương Châm, để Dương Châm lấy nhẫn kim cương là mấu chốt, thiết kế thiệp mời xoay quanh đôi nhẫn đó.

"Chị biết." Mặt Lục Uyển Đình ôn nhu cười, hôn nhẹ lên bên tai Kỳ Thanh, giọng nói thấp thấp, "Mỗi ngày chúng ta đều nhìn chiếc nhẫn này, chị liếc mắt một cái cũng có thể nhận ra."

Giọng nói ôn nhu chậm rãi chạm vào tâm Kỳ Thanh, hơi thở của Lục Uyển Đình ngừng ở bên tai cô rồi đến cổ, tâm Kỳ Thanh vừa động, cơ thể đã có phản ứng trước một bước, ngẩng đầu lên câu lấy cổ Lục Uyển Đình, đem nụ hôn chào buổi sáng bù đắp lại.

Tay buông điện thoại ra để nó tuỳ tiện rơi xuống chăn, Lục Uyển Đình nhiệt tình đáp lại, Kỳ Thanh bất giác đẩy Lục Uyển Đình nằm xuống giường.

Người ở thân dưới đã mặc xong quần áo, mấy cái cúc áo cộm lên cơ thể đang khoả thân của Kỳ Thanh, không có khó chịu ngược lại như mấy cái móng vuốt cào cào vào tâm Kỳ Thanh.

"Kỳ tổng, cuộc họp chiều nay em muốn dời lại tiếp sao?" Hai tay Lục Uyển Đình chống đỡ người Kỳ Thanh, ánh mắt từ ôn nhu lại chuyển sang mãnh liệt, cô cười thành tiếng chăm chú nhìn Kỳ Thanh.

Cô lại không cẩn thận bị sắc đẹp của Lục Uyển Đình mê hoặc đến thần hồn điên đảo.

Kỳ Thanh lấy tay che lại hai mặt đang đỏ, "Không dời nữa." Cô chống tay tách ra khỏi Lục Uyển Đình, "Chị ra phòng khách chờ em đi, em đi thay quần áo."

Cả phòng ngủ cũng không cho ở lại.

Lục Uyển Đình nắm lấy cổ tay Kỳ Thanh, nghiêng đầu hôn hôn lấy mấy ngón tay kia, rất nghe lời phu nhân nói, "Được, chị ra ngoài chờ em."

Lúc cô đi ra ngoài còn đóng cửa lại, Kỳ Thanh ngẩng đầu nhìn cửa, ôm chăn lăn một vòng trên giường, khắp nơi đều là hương vị của Lục Uyển Đình, cô vùi đầu vào trong chăn, cơ thể đang nóng không cách nào mà hạ xuống được.

Không thể cứ nằm mãi trên giường như vậy được, lại cọt xát nữa thì cuộc họp 3h30 phải dời lại đến 4h.

Không có Lục Uyển Đình hỗ trợ, tốc độ thay quần áo của Kỳ Thanh khôi phục giống như thời kỳ độc thân trước kia.

Quả nhiên a, chuyện gì một người có thể làm thì vẫn nên làm một mình, để cho hai người kết quả còn tốn thời gian hơn nhiều. Mỗi lần các cô mà mặc quần áo cho nhau, cũng phải trêu đùa thân mật với nhau một lát.

Rửa mặt sạch sẽ cảm giác rất sảng khoái thanh tỉnh, Kỳ Thanh từ phòng ngủ đi ra nhìn thấy Lục Uyển Đình ngồi trên sô pha nhìn cô, lập tức đứng dậy, trên mặt vẫn luôn duy trì nụ cười giành riêng cho cô, "Bữa trưa chị đã nói Tiểu Lương đưa đến công ty, bây giờ đi qua đó vừa lúc có thể ăn trưa."

Mọi việc đều sắp xếp đâu vào đó, đến công ty ăn trưa, ăn xong kịp lúc mở họp.

Trợ lý Hoa nằm dài trên bàn làm việc, tay thỉnh thoảng vẫn xoa eo, vẻ mệt mỏi trên mặt của cô làm cho người ta có cảm giác phóng túng cả đêm.

"Ôi, là ai dùng thủ đoạn độc ác với trợ lý Hoa của chúng ta vậy?" Trợ lý Cao từ bộ phận nghiên cứu đi về, buông văn kiện trong tay, cúi đầu sát vào trợ lý hoa mà nhiều chuyện, "Tối hôm qua, có biến sao?"

Trợ lý Hoa không có sức mà hừ một tiếng, "Không có." Trong mắt rõ ràng viết ra, không muốn cùng anh nói chuyện phiếm.

Trợ lý Cao nhìn vào đôi mắt đó cũng hiểu, cười ngồi dậy, vỗ vỗ mấy cái văn kiện vừa mới buông ra, "Cái này nhớ đưa cho Kỳ tổng."

Trong văn phòng an tĩnh chốc lát lại có người đến.

Lương Khiếu từ bên ngoài đi vào, thật ngoài ý muốn còn mang theo Lục nhị tiểu thư.

Nhìn thấy Lục Vân Tạ, sắc mặt trợ lý Hoa càng không tốt, Lương Khiếu xách theo đống đồ ăn mà Lục tổng đã dặn dò hắn mua, cười ha hả với trợ lý Hoa, "Trợ lý Hoa, cái này là của Lục tổng."

Nói xong ý đồ rồi, Lương Khiếu quan tâm một chút trạng thái cơ thể của trợ lý Hoa, "Cô bị bệnh sao?"

Trợ lý Hoa liếc Lục Vân Tạ một cái, Lục Vân Tạ cũng nhìn cô, hai người nhìn nhau rồi không nhìn nữa, không khí ở đây có chút kỳ quái.

Lương Khiếu cũng cảm nhận được sự kỳ quái của trợ lý Hoa, nhưng lại không có nhìn Lục nhị tiểu thư, cười đưa cái túi trong tay, "Đây là cơm trưa của Kỳ tổng và Lục tổng."

Trợ lý Hoa tiếp nhận túi đồ, "Chờ Kỳ tổng đến rồi tôi sẽ đưa."

3h30 họp, hiện tại sắp 3h rồi, đoán chừng người cũng sắp đến.

"Chúng tôi đi trước nhé, không quấy rầy cô làm việc." Lương Khiếu nhìn người bên cạnh, Lục nhị tiểu thư yên lặng không tiếng động đã đi đến đây, đứng bên cạnh hắn.

Lục Vân Tạ nói, "Lương Khiếu, anh xuống xe chờ tôi, tôi có chút việc cần nói với trợ lý Hoa."

Nhị tiểu thư có chuyện muốn nói với trợ lý Hoa sao? Lương Khiếu liền có nghi hoặc, đoán chắc là muốn thăm dò chuyện gì của phu nhân, gật đầu nói, "Được rồi, tôi chờ cô trên xe."

Lúc đi, còn rất ân cần mà đóng cửa lại giúp các cô.

"Trợ lý Hoa..." Lục Vân Tạ do dự mở miệng, "Cô khi nào rời đi?"

"Sáng nay." Làm trò trước mặt Lục Vân Tạ, trợ lý Hoa xoa xoa eo, "Có phải cô nghĩ tối hôm qua tôi đã rời đi?"

Cô liếc nhìn cái eo của mình, "Tôi có muốn chạy, cũng không đi được."

Trong văn phòng xấu hổ đến an tĩnh.

"Tôi không phải có ý này, lúc sáng cô rời đi không nói cùng..." Nghe được tiếng mở cửa, Lục Vân Tạ liền im bặt, quay đầu nhìn cửa.

Trợ lý Hoa đang ngửa đầu nói chuyện với Lục Vân Tạ, cũng quay đầu nhìn về cửa.

Lục tổng và Kỳ tổng đã xuất hiện ở cửa.

Kỳ Thanh không nghĩ đến vừa mở cửa ra đã thấy cô em chồng, trên mặt kinh ngạc, "Vân Tạ, sao em lại ở đây?"

Ở chỗ này thì thôi, đã vậy còn nói chuyện với trợ lý Hoa.

Lục Uyển Đình nhạy bén, vừa thấy dáng vẻ này của em gái, liền biết chuyện của cô em gái với trợ lý Hoa không để người khác nghe được.

Lục Uyển Đình bất động thanh sắc mà đi qua.

"Chị, chị dâu." Lục Vân Tạ chỉ chỉ chiếc túi trên bàn, "Em mang đồ ăn trưa đến cho hai người."

"Không phải chị kêu Tiểu Lương đưa sao? Sao lại là em?" Lục Uyển Đình hỏi.

"Hai người đó cùng nhau đến, Tiểu Lương đi trước." Trợ lý Hoa liếc nhìn Lục Vân Tạ một cái, "Tiểu Lục tổng có chuyện muốn nói với tôi."

Lời nói này nghe quá ái muội, tâm Lục Vân Tạ nhảy dựng, chột dạ mà quay mặt sang chỗ khác, không dám nhìn trợ lý Hoa.

Lục Uyển Đình híp đôi mắt lại, xoay người đi vào văn phòng Kỳ Thanh, "Đi vào với chị."

Lục Vân Tạ ngoan ngoãn mà đi vào cùng Lục Uyển Đình.

"Vân Tạ và em nói chuyện gì?" Hai chị em đi vào văn phòng, Kỳ Thanh ở ngoài thăm hỏi trợ lý Hoa.

Trợ lý Hoa là người của cô, mặc kệ Lục Vân Tạ nói với trợ lý Hoa gì đó, thì trợ lý Hoa cũng sẽ không gạt cô, Kỳ Thanh đã làm tốt tinh thần là cô em chồng đang muốn thám thính ở chỗ trợ lý Hoa cái gì đó về cô, không nghĩ là trợ lý Hoa mở miệng ra chính là "Tối hôm qua, cô ấy khi dễ em."

Kỳ Thanh: "....."

Khi dễ cái gì? Là loại khi dễ mà cô đang nghĩ sao?

Kỳ Thanh quay đầu nhìn về hướng văn phòng, trợ lý Hoa uỷ khuất ba ba nhìn cô tố khổ, "Tôi hôm qua, tiểu Lục tổng uống rượu xong, em đưa cô ấy về nhà."

Cái này Kỳ Thanh biết, Lục Vân Tạ còn gọi cho Lục Uyển Đình nói trợ lý Hoa đưa cô và Hà Chỉ về.

Không đợi trợ lý Hoa nói chuyện gì phát sinh sau đó, trong đầu Kỳ Thanh đã đầy đủ hình ảnh cô em chồng uống rượu xong khi dễ con nhà người ta.

Mắt cô nhìn vào bộ ngực lớn của trợ lý Hoa, cái dáng người này cũng dễ gây hoạ a.

"Lúc đến nơi, cô ấy đã ngủ rồi, em gọi cô ấy dậy, mà trạng thái lúc đó của cô ấy hôn mê tới nơi, em có lòng tốt đỡ cô ấy vào nhà..."

Tâm địa lương thiện luôn dễ bị người ta khi dễ, Kỳ Thanh đồng tình với trợ lý Hoa, "Tiểu Hoa, tôi biết rồi." Cô vỗ vỗ vai an ủi trợ lý Hoa, "Em muốn con bé phụ trách sao?"

"Không cần, chỉ là eo em khó chịu." Trợ lý Hoa thở dài, "Hơn nữa dù sao cô ấy cũng là em gái của Lục tổng, là em chồng của chị."

Kỳ Thanh nhíu mày, trợ lý Hoa nhìn cái nhíu mày của Lục tổng, mới ý thức được hình như lời nói vừa rồi của cô làm Kỳ tổng hiểu lầm, nhanh chóng giải thích, "Kỳ tổng, chị đừng hiểu lầm nha, em chỉ là vì đỡ cô ấy và trật eo."

"Trật eo?" Kỳ Thanh cạn lời.

Mà nghĩ lại, nếu thật sự bị người ta ngủ, sao trợ lý Hoa có thể không biết xấu hổ mà nói cho cô biết, khẳng định là chôn dấu để một mình cảm nhận rồi.

Vậy thì đây nãy giờ vô ích rồi.

Kỳ Thanh xách cái túi đồ ăn đi vào, cô đói rã rời, trước khi đi vào còn nói, "Chuyện phát sinh tối hôm qua, em kể chi tiết qua wechat cho tôi đi."

Trong văn phòng, Lục Uyển Đình đang nghiêm mặt ngồi ở sô pha nói chuyện với Lục Vân Tạ, tiếng mở cửa tạm thời gián đoạn cuộc nói chuyện của hai chị em.

Kỳ Thanh đi đến sô pha ngồi xuống, đem từng hộp đồ ăn ra đặt lên bàn, Lục Vân Tạ tiến lên hỗ trợ, Lục Uyển Đình nhìn cô, "Kỳ Thanh ở đây rồi, em muốn biết cái gì trực tiếp hỏi đi."

Lục Vân Tạ và Kỳ Thanh cùng nhau quay đầu nhìn Lục Uyển Đình, tiếp theo là cả hai nhìn nhau.

"Uyển Đình, Vân Tạ đến đây không phải gặp trợ lý Hoa để tìm hiểu chuyện của em." Dọn xong đồ ăn ra, Kỳ Thanh đem đôi đũa đưa cho Lục Uyển Đình, Lục Uyển Đình nhìn cô khó hiểu, Kỳ Thanh nói tiếp, "Trợ lý Hoa nói với em, tối hôm qua, Vân Tạ khi dễ cô ấy."

"Khi dễ?" Một buổi tối không gặp, em gái cô đã ngủ với trợ lý của Kỳ Thanh?

"Chị, em không có!" Dưới ánh mắt của chị gái, Lục Vân Tạ nhanh chóng kể chuyện đêm qua.

Kỳ Thanh nhìn điện thoại, cô em chồng rất thành thật, lời nói so với trợ lý Hoa cũng không khác là bao.

"Kỳ tổng, cuộc họp 5 phút sau sẽ bắt đầu." Trợ lý Hoa gõ cửa nhắc nhở, cũng không thèm nhìn Lục Vân Tạ, nói xong đóng cửa.

"Em phải đi mở họp." Kỳ Thanh nhìn hai chị em, "Hai người nói tiếp đi."

Cô vừa đi, Lục Uyển Đình hỏi Lục Vân Tạ, "Em thích trợ lý Hoa?"

Sao có thể!

Lục Vân Tạ lắc đầu, "Không thích."

Lục Uyển Đình trầm ngâm nửa giây, lại hỏi, "Vậy em thích Hà Chỉ sao?"

Thích Hà Chỉ? Vậy càng không thể.

"Không thích." Lục Vân Tạ ngồi kế bên Lục Uyển Đình, ôm lấy cánh tay cô với vẻ mặt thành khẩn, "Chị, từ nhỏ đến lớn, em chỉ thích hai người, một người là chị."

"Vậy người còn lại đâu?" Trong lòng Lục Uyển Đình có một cảm giác không tốt.

Lục Vân Tạ cười nói. "Người kia đương nhiên là người mà chị thích." Cô nói tiếp, "Em thích Kỳ Thanh."

Cửa văn phòng không có khoá, lúc Kỳ Thanh đi chỉ đóng cửa, trợ lý Hoa chuẩn bị vào văn phòng thu dọn, nghe được Lục tổng hỏi vấn đề đầu tiên, tim bỗng nhiên lỡ một nhịp.

Tình yêu tới đột ngột vậy sao?

Nghe được đáp án, trợ lý Hoa không biết nên khóc hay nên cười, rồi không nghĩ đến một lát sau càng sửng sốt hơn, làm cô nghe được một bí mật.

Em gái ruột của Lục tổng, thích Kỳ tổng?