Phu Nhân, Hôm Nay Chị Đã Thích Em Chưa?

Chương 47: Nắm tay.




Cao ốc Đăng Phong ở tầng dưới không thiếu các nhà hàng ẩm thực, ba người đi thang máy xuống lầu, Dương Châm mang hai người đến một nhà hàng có món cá hầm ớt hay ăn.

Vì Lục Uyển Đình cho nên cô đặc biệt gọi các món cay.

Người phục vụ cầm thực đơn đứng ở bên bàn các cô, nhìn Dương Châm xác nhận "Quý cô thật sự muốn gọi cay nhiều?"

Dương Châm thường đến đây ăn, cho nên phục vụ nhớ rõ khẩu vị là hơi cay, nhưng hôm nay sao lại gọi cay nhiều.

Lục Uyển Đình nghe là biết Dương Châm cố ý gọi cay nhiều.

Dương Châm liếc mắt nhìn người đối diện đang ngồi bên cạnh Kỳ Thanh. Trong lòng cười lạnh "Đúng vậy, muốn cay nhiều, càng cay càng tốt, đúng rồi những món khác cũng cay."

Chút tâm tư nhỏ này người khác có thể không biết nhưng Kỳ Thanh đã quen biết cô hơn hai mươi năm. Cô biết rõ Lục Uyển Đình không ăn cay, Dương Châm lại làm như vậy chính là muốn Lục Uyển Đình rơi vào thế khó xử.

Thấy Dương Châm đóng thực đơn trả lại cho phục vụ, Kỳ Thanh gọi người phục vụ ở lại "Đợi chút, thật ngại, mấy món vừa gọi, cá hầm ớt đổi thành hơi cay, những món khác không cay. Cảm ơn"

"Kỳ Thanh!" Dương Châm không cao hứng.

Kỳ Thanh hơi mỉm cười "Mình không ăn được đồ quá cay." Vẫn là giữ lại chút mặt mũi cho Dương Châm, quay sang nhìn phục vụ nói tiếp "Làm theo những gì tôi nói là được, cảm ơn."

Phục vụ nhìn Dương Châm thấy cô không có ý kiến gì, người phục vụ gật đầu cười "Vâng."

Đồ ăn rất nhanh được mang lên, Lục Uyển Đình không động đũa, cô chỉ uống ly nước, yên lặng mà ngồi ở bên cạnh nhìn Kỳ Thanh ăn gì, nghe hai người nói chuyện phiếm, ánh mắt nhu hoà, không tỏ thái độ gì.

Dương Châm nhìn Lục Uyển Đình một cái, Lục Uyển Đình ngồi thẳng người, khí chất lỗi lạc, không có ý định muốn ăn "Đồ ăn không cay, Lục tổng không ăn sao?"

"Tôi đã ăn rồi." Lục Uyển Đình thản nhiên mà trả lời.

Ăn rồi...

Ăn rồi mà còn cố ý cùng các cô đến đây, cái này là cố ý làm cô không thoải mái đúng không!

Địch ý đã bị áp xuống lại muốn trỗi dậy, Dương Châm đặt chén xuống bàn, đem tóc vén lên sau tai, nhìn Kỳ Thanh vẫn đang ăn, bỏ đôi đũa trên tay xuống bưng ly trà lên, uống một ngụm.

"Nghe nói Lục tổng rất bận, hôm nay nhìn thấy xem ra Lục tổng không bận chút nào, còn có thời gian cùng người khác ăn cơm."

Lời nói Dương Châm đầy ẩn ý, Lục Uyển Đình nghe là hiểu. Kỳ Thanh ngước mắt nhìn thấy ánh mắt đầy khi dễ Lục Uyển Đình của Dương Châm. Cảm giác bữa cơm này nên kết thúc.

"Kỳ Thanh là phu nhân của tôi, cô là bạn thân từ nhỏ của em ấy, người khác là ai?" Lục Uyển Đình trả lời không nhanh không chậm, mỉm cười nhìn Dương Châm, nói một câu mà Dương Châm á khẩu không trả lời được.

Kỳ Thanh đang chuẩn bị mở miệng nói mà nghe Lục Uyển Đình nói vậy, trong lòng ấm áp không thôi, cúi đầu tiếp tục ăn cá.

Trong vài giây trầm mặc ngắn ngủ, Dương Châm lại lần nữa mở miệng, lần này còn thêm nụ cười tươi như hoa "Đúng vậy, chúng tôi cùng nhau nắm tay mà lớn đến, đích thực không phải người ngoài."

Mấy chữ nắm tay kíƈɦ ŧɦíƈɦ đến Lục Uyển Đình, ly nước có gợn sóng. Tay Lục Uyển Đình nắm chặt chén trà, không ngừng siết chặt cái ly, nếu cái ly chất lượng không tốt thì có lẽ nó đã vỡ thành từng mảnh nhỏ đâm vào tay Lục Uyển Đình.

Lục Uyển Đình buông ly trà, cô ngồi bên trái Kỳ Thanh, đưa tay ra là có thể nắm lấy tay trái đang rảnh của Kỳ Thanh, Lục Uyển Đình nắm lấy tay Kỳ thanh nói "Nắm như vậy sao?"

Lòng bàn tay có độ nóng, ở trước mặt bạn thanh mai trúc mã cùng với người cô yêu nhất nắm tay, thật là kíƈɦ ŧɦíƈɦ làm tim cô đập loạn giống như nhảy lầu, đang đứng ở trên cao mà nhảy xuống, cảm giác mất đi kiểm soát thay nhau kéo đến.

Dương Châm sửng sốt một chút, không phải Lục Uyển Đình không thích Kỳ Thanh sao?

Cô chuyển mắt nhìn sang Kỳ Thanh, Kỳ Thanh rất tự nhiên, một tay thì bị Lục Uyển Đình nắm, tay còn lại vẫn còn đang cầm đôi đũa, gắp đồ ăn, không nhìn ra được là Kỳ Thanh yêu thầm Lục Uyển Đình 8 năm.

Dương Châm cầm lấy đôi đũa, cô quyết định không nói chuyện với Lục Uyển Đình nữa, cô nói một câu chỉ là cho Lục Uyển Đình có cơ hội thân mật với Kỳ Thanh.

Nói thêm một cái nữa, nói không chừng Lục Uyển Đình ở trước mặt cô mà hôn Kỳ Thanh.

Nắm được tay Kỳ Thanh rồi, Lục Uyển Đình không có ý định muốn buông, cô nghiêng đầu nhìn Kỳ thanh, nhìn cô giống như con mèo nhỏ, thịt cá trong chén ăn từng chút một.

Thấy hai người đã ăn xong, Lục Uyển Đình mượn cớ đi wc để tính tiền.

Cô vừa đi, Dương Châm lập tức thở ra nhẹ nhõm, Kỳ Thanh nghe được tiếng thở của cô, không nhịn được mà cười. Dương Châm liếc cô một cái "Mình bị Lục Uyển Đình khi dễ, cậu còn không thèm bênh mình, mình không phải bạn thanh mai trúc mã mà cậu yêu nhất sao?"

Kỳ Thanh xoa xoa tay "Rõ ràng cậu khi dễ chị ấy trước, cậu một câu kêu Lục tổng, sao lại không nghĩ đến một người làm tổng tài dễ bị mấy câu của cậu khi dễ sao."

"Vậy cậu cũng là tổng tài sao lại dễ bị mình khi dễ vậy?"

"Cậu gọi mình Kỳ Tổng thử xem?" Kỳ Thanh nhìn ở quầy thu ngân thấy Lục Uyển Đình tính tiền đã quay lại.

Dương Châm thở dài "Con gái lớn rồi không thể giữ lại được nữa a." Làm bộ dạng ông cụ non, nhìn thấy Lục Uyển Đình đi đến xách túi đứng dậy nói với Kỳ thanh "Cậu đưa mình về đi, buổi chiều mình không đi làm."

Xuất phát từ tôn trọng, Kỳ Thanh vẫn hỏi ý kiến Lục Uyển Đình "Em có thể đưa A Châm về nhà chứ?"

"Đương nhiên có thể." Lục Uyển Đình nhân cơ hội này mà báo luôn lịch trình của mình "Lúc ăn cơm, thư ký có nhắn tin cho tôi, 3h bên tập đoàn Thêm Phong muốn qua công ty tôi." Lục Uyển Đình nhìn đồng hồ "Hiện tại đã 2h rồi, tôi nên trở về công ty."

Không biết là do cố ý hay vô tình, nghe Lục Uyển Đình đi gặp người tập đoàn Thêm Phong, lập tức nghĩ đến cái người có tin đồ ồn ào huyên náo cùng Lục Uyển Đình kết hôn phó tổng Cận kia. Cô vẫn không yên tâm việc Lục Uyển Đình gặp hắn.

Nhìn Lục Uyển Đình đi vào thang máy, Kỳ Thanh không nghĩ muốn đưa Dương Châm về, cô muốn cùng Lục Uyển Đình đến công ty.

Lục Uyển Đình đi vào thang máy xoay người lại, cười ôn nhu với Kỳ thanh "Buổi tối gặp."

Bước chân Kỳ Thanh dừng ở cửa. Hiện tại, cô ở cùng Lục Uyển Đình, buổi tối ngủ chung còn sợ Cận Phong đoạt người sao?

Sẽ không có cơ hội đi!

"Buổi tối về nhà ăn cơm sao?" Ngoài sáng trong tối nói cho Lục Uyển Đình biết buổi tối có thể về ăn cơm thì về.

"Không được, buổi tối có hẹn với tập đoàn Thêm Phong ăn cơm." Lục Uyển Đình nhấn nút đóng cửa thang máy rồi lui lại sau một bước, thang máy đã đóng lại.

Lục Uyển Đình đi rồi, Kỳ Thanh cùng Dương Châm về lại văn phòng, dọc đường đi Kỳ Thanh đều thất thần, tâm của cô đã đi theo Lục Uyển Đình rồi.

Dương Châm xách hai túi quà nhìn thấy Kỳ Thanh thất thần, lấy khuỷ tay chạm vào cô "Nếu cậu muốn đi cùng Lục Uyển Đình thì đi đi, cùng với cô ấy đi, mình không ngăn cản."

Lời này vừa nghe biết là thảo mai rồi.

"Cậu còn chưa đem mình từ sổ đen kéo ra, mình làm sao dám đi." Kỳ thanh mở cốp xe ra, tiếp nhận đồ trên tay Dương Châm bỏ vào.

Mặt trời đã lên cao, Dương Châm đứng ở bên chờ cô, không có lên xe ngồi trước, vừa nói giỡn vừa nghiêm túc "Cậu đem bài đăng kia xoá, mình liền thả cậu ra khỏi sổ đen."

Kỳ Thanh đóng cửa xe lại, ánh mắt nghiêm túc nhìn Dương Châm, Dương Châm xua xua tay "Mình nói giỡn, mình thả ra bây giờ.

Lên xe, đai an toàn cũng chưa cài, Dương Châm đem Kỳ Thanh thả ra "Được rồi, thả ra rồi." Nói rồi còn gửi cho Kỳ Thanh một tin nhắn để chứng mình cô không nói dối.

Không gian trong xe nhỏ hẹp, là nói thích hợp nói chuyện phiếm.

Kỳ Thanh mở điều hoà trên xe, quay sang nhìn Dương Châm, nghiêm túc mà hỏi "A Châm, chúng ta vẫn là bạn đúng không?"

Dương Châm thu hồi nụ cười, gật đầu.

Hiện tại, ở tình cảnh này, không làm bạn bè thì còn làm gì? Cũng không thể sống chết mà làm tiểu tam đi?

Nhưng tâm lý có chút không thoải mái, thật giống như bình rượu quý ủ hai mươi năm đột nhiên bị người khác lấy mất,

Kỳ Thanh cười vỗ vai Dương Châm "Chúng ta sẽ làm bạn bè cả đời."

"Vậy cậu và Lục Uyển Đình thì sao? Có thể cả đời làm thê thê sao?" Dương Châm lén nghĩ khả năng Lục Uyển Đình và Kỳ Thanh ly hôn. Kỳ Thanh thì chắc chắn không ly hôn với Lục Uyển Đình mà Lục Uyển Đình theo như cô tiếp xúc hôm nay, thực sự Lục Uyển Đình không giống như Kỳ thanh nói, là không thích cậu ấy.

Cô có thể cảm giác được Lục Uyển Đình đối với Kỳ Thanh có tính chiếm hữu rất cao, cũng không biết du͙ƈ vọиɠ chiếm hữu này là từ thích hay là chuyện hiển nhiên sau khi kết hôn.

"Có thể, mình sẽ nỗ lực làm cho chị ấy thích mình." Kỳ Thanh thu hồi tay, kéo dây an toàn xuống cài "Một ngày nào đó, chị ấy sẽ thích mình, yêu mình đứng mức không thể kiềm chế được."

"Cậu thật tự tin." Nghe Kỳ Thanh nói thích Lục Uyển Đình nhiều năm như vậy, miệng vết thương chưa kịp khép lại. Hiện tại, lại được nghe tiếp, tâm Dương Châm buồn rầu lại đau âm ĩ.

"Nói đi nói lại, cậu định nỗ lực như thế nào?" Kỳ Thanh chỉ biết yêu thầm, làm gì biết theo đuổi người ta, chứ không nhiều năm như vậy rồi tới giờ mới có kết quả mà cái kết quả này là ngoài ý muốn mà có.

Nói đến chuyện này, Kỳ Thanh thật tâm đi nghe tư vấn của Dương Châm "Cậu là sao để theo đuổi phụ nữ vậy, mình thấy cậu đổi bạn gái thật dễ dàng."

Dương Châm đỡ trán, cô làm gì có theo đuổi phụ nữ, chẳng qua là hẹn đi ăn cơm, không phải khách hàng thì là những người theo đuổi cô. Đến cuối cùng một người bạn gái đều không có, tất cả là giả, là cô lừa Kỳ Thanh.

Dương Châm hàm hồ trả lời "Đều là người khác theo đuổi mình, không phải mình theo đuổi người ta."

"..." Là vậy sao? Kỳ Thanh không quá tin vào cái này.

Lục Uyển Đình trở lại công ty, lập tức tập trung vào công việc, thư ký Phó cầm văn kiện lại đây, nói cho cô biết đây chính là mục đích của phó tổng Cận.

Hạng mục đầu tư là hạng mục dài hạn, tập đoàn Thêm Phong giao cho phó tổng Cận phụ trách toàn bộ hạng mục này, cho nên Cận Phong có thể tuỳ ý mà tới tập đoàn Lục Thị.

Lục Uyển Đình lật lật văn kiện, đối với thư ký Phó nói "Cậu gọi phó tổng Thẩm lại đây."

"Vâng, Lục tổng."

Thư ký Phó rời đi khỏi văn phòng cô, trợ lý Tô vẫn còn đứng bên cạnh cô, Lục Uyển Đình khép văn kiện lại rồi mở một folder trên máy tính, nhảy ra một phần tư liệu, chăm chú nhìn tài liệu nhưng vẫn phân phó việc cho trợ lý Tô "Tiểu Tô, em đi tìm tổng giám Chu, nói anh ta đem kế hoạch đầu tư chỉnh sửa lại rồi mang tới đây cho tôi."

"Thời gian trước khi tan làm sao?" Trợ lý Tô hỏi.

Lục Uyển Đình nói "Trước khi tan làm, càng nhanh càng tốt."

"Vâng." Lúc này trợ lý Tô cũng rời khỏi văn phòng.

Khoảng cách đến 3h chỉ còn lại nửa tiếng, Lục Uyển Đình cũng không sốt ruột, đã có tư liệu rồi, đường đi nước bước cô đều năm rõ trong tay, lúc này tập đoàn Thêm Phong phát tài liệu mới lại đây, cô đọc rất nhanh là đã nắm được nội dung.

Xem xong rồi cô có chút nghi ngờ, hiện tại Cận Phong lại đây muốn xem phân xưởng là có mục đích gì? Khoá cửa thông minh còn chưa triển khai, hiện tại đi xem nhà xưởng có gì khác nhau, tập đoàn Thêm Phong đều đã xem hết rồi.

Đang suy nghĩ thì điện thoại sáng lên, Kỳ Thanh nhắn cho cô đã đưa Dương Châm về nhà.

Lục Uyển Đình cầm điện thoại giải khoá, phát hiện ngoài tin nhắn của Kỳ Thanh còn có tin nhắn của Hà Chỉ gửi, lúc đó cô đang xem tư liệu.

Đọc tin nhắn của Hà Chỉ, Lục Uyển Đình nhăn mày lại, rồi gửi lại cho cô ấy "Mình biết rồi, cảm ơn."