Phu Quân Ta Là Đại Ma Vương Tương Lai Làm Sao Bây Giờ?

Chương 216: Du Hồn Bay Đầy Trời






"Nghe nói người đầu tiên phát hiện nghĩa địa Lạc Hồn, đạt được một kiện linh khí cấp thánh ở đây."
Vương Quần Phương nhìn xem nghĩa địa Lạc Hồn phía dưới, nhịn không được cảm khái.
Là người đầu tiên phát hiện, luôn luôn vô cùng may mắn, cũng bởi vì món linh khí cấp thánh kia, mới làm những người tu luyện khác đối với Thiên Chi Nguyên chạy theo như vịt, dù có nhiều nguy hiểm cũng không thể ngăn cản sự khao khát của những người tu luyện kia đối với linh khí cấp thánh.

Nhưng mà chờ những người tu luyện kia đi một chuyến đến nghĩa địa Lạc Hồn, thực sự không muốn lại đi lần thứ hai.
"Vương sư huynh, nơi này thật sự có linh khí cấp thánh ư?" Đệ tử Thiên Phù Tông khác một mặt sợ hãi thán phục hỏi.
Vương Quần Phương cười nói: "Là nghe nói như thế, còn sự thật như thế nào, ta cũng không biết, dù sao đã qua nhiều năm rồi."
Kiều Nhạc Thủy không có hứng thú với linh khí cấp thánh -- dù sao đoán chừng hiện tại cũng sẽ không có ở đây, chỉ muốn mau chóng tìm được huynh trưởng của hắn, không khỏi hỏi: "Vương tiền bối, nghĩa địa Lạc Hồn có nguy hiểm gì? Chúng ta phải đi vào sao?"
Đệ tử Thiên Phù Tông có thể xuất ra bản đồ Thiên Chi Nguyên, có thể thấy được có nghiên cứu sâu đối với Thiên Chi Nguyên, hỏi hắn ta chuẩn không sai.
Vương Quần Phương biết hắn một lòng muốn tìm huynh trưởng, nên cũng không dài dòng, đáp lại: "Phải cẩn thận du hồn bên trong nghĩa địa Lạc Hồn."
"Du hồn?" Đám người đều sững sờ.
Văn Kiều chỉ vào nghĩa địa Lạc Hồn nói: "Vương tiền bối, đó là du hồn sao?"
Đám người nhìn theo phương hướng nàng chỉ, chỉ thấy trêи vùng đất cháy đen kia, một bóng dáng nửa trong suốt nhẹ nhàng lượn lờ xuất hiện bên trong vùng đất khô cằn, nhẹ nhàng di động ở chung quanh, chân không chạm đất, giống như không có trọng lượng, bọn nó vô thức lắc lư, giống như là sinh linh không có thần trí.
Vương Quần Phương gật đầu: "Đúng vậy, đây chính là du hồn bên trong nghĩa địa Lạc Hồn."
"Những du hồn này là hồn phách người tu luyện lưu lại sau khi chết sao?" Kiều Nhạc Thủy hỏi thăm.
Vương Quần Phương sửng sốt một chút, nói ra: "Không phải! Bọn nó là thứ được huyễn hóa ra bởi chấp niệm người tu luyện chết ở trêи chiến trường, sở dĩ được gọi là du hồn, là bởi vì bọn nó nhìn giống hồn thể, thật ra không có liên quan gì với hồn phách của người tu luyện, chỉ là tất cả mọi người đều gọi như vậy mà thôi."
"Vậy nó có nguy hiểm gì?" Vũ Kỳ Kiệt cũng hỏi.
Vương Quần Phương thần sắc hơi rét, một mặt nghiêm túc nói: "Đây chính là điều ta muốn nói! Vũ tiền bối, ngươi đừng thấy những du hồn này không có lực sát thương gì, nhưng nó có thể ảnh hưởng đến tinh thần của người tu luyện, công kϊƈɦ thức hải của người tu luyện."
Vũ Kỳ Kiệt khẽ biến sắc, vô thức quay đầu nhìn về phía Tô Vọng Linh.
Kiều Nhạc Thủy cũng có mấy phần kinh hãi, lúc trước bị Kiều Đạt Huân tính toán, thức hải của hắn cũng bị thương nặng, thậm chí dẫn đến nguyên thần thiếu thốn.


Nếu không phải có Ninh Ngộ Châu luyện Dưỡng Nguyên đan uẩn dưỡng, chỉ sợ không chỉ có cảnh giới giảm lớn, con đường tu hành cũng có chướng ngại.
Cho đến khi tới Thiên Chi Nguyên, tổn thương của thức hải mới khôi phục, nhưng loại đau đớn khắc vào nguyên thần này, vẫn còn mới mẻ trong ký ức.
"Chẳng lẽ không có cách nào đối phó du hồn?" Văn Kiều hỏi thăm.
Vương Quần Phương nói: "Du hồn tốc độ dù nhanh, nhưng chỉ cần kịp thời tránh đi, không cho nó tới gần công kϊƈɦ, cũng không đáng ngại.

Đương nhiên, nếu là người tu luyện có linh căn hệ lôi, có thể sử dụng pháp quyết hệ lôi đối phó, không có cũng có thể dùng phù lục hệ lôi."
Sau khi nghe xong, đám người rốt cuộc yên tâm một chút.
Mặc dù bọn họ không phải người tu luyện có linh căn hệ lôi, nhưng trêи người đều mang không ít phù có tính công kϊƈɦ hệ lôi, đây cũng là chuẩn bị tiến vào Thiên Chi Nguyên.
Sau khi Vương Quần Phương giải thích tình huống tại nghĩa địa Lạc Hồn, đám người liền chuẩn bị kỹ càng, bọn họ lao xuống từ chỗ cao đang đứng.
Văn Kiều lôi kéo Ninh Ngộ Châu, hai người rất nhanh liền bình an xuống nghĩa địa Lạc Hồn ở phía dưới, đứng trêи lớp đất khô cằn kia.
Nghĩa địa Lạc Hồn hoang vu hơn họ nghĩ, phóng tầm mắt nhìn tới, một mảnh thổ nhưỡng màu đen, thỉnh thoảng có thể nhìn thấy những du hồn phiêu đãng trêи đất khô cằn kia.

Ngũ quan du hồn hết sức rõ ràng, có thể để người ta thấy rõ bộ dáng người tu luyện khi còn sống, nếu không phải thân thể của bọn chúng hơi mờ, chúng nó gần như cùng người thường không khác là mấy, căn bản sẽ không nghĩ tới đây chỉ là thứ được huyễn hóa ra từ chấp niệm.
Những du hồn này mặt mũi tràn đầy mờ mịt, cũng không biết mình đang làm cái gì, ngày qua ngày du đãng trêи vùng đất khô cằn này.
Cho đến khi cảm giác được hơi thở của người sống xuất hiện, những du hồn trông nhẹ nhàng ở gần đó đột nhiên lấy một tốc độ không thể tưởng tượng nổi xông lại đây, gương mặt vốn tràn đầy mờ mịt cũng trở nên vô cùng dữ tợn, đầy cõi lòng oán ghét công kϊƈɦ bọn họ.
Đám người nhanh chóng chạy về phía trước, vừa chạy vừa tránh né du hồn chung quanh, nếu thực sự tránh không được, mới kϊƈɦ hoạt Lôi Đình phù trong tay.
Sấm sét màu tím rơi xuống trêи thân du hồn, du hồn phát ra một tiếng hét vô thanh, hóa thành một làn khói nhẹ biến mất.
"Nó chết rồi sao?" Có đệ tử Thiên Phù Tông hỏi thăm.
Vương Quần Phương nói: "Chắc là vậy.

Chẳng qua ta nghe trưởng bối trong tông nói, chỉ cần chấp niệm bên trong nghĩa địa này chưa biến mất, sẽ ngưng tụ ra du hồn một lần nữa, đời đời kiếp kiếp bất diệt."
Đám người nhịn không được nhìn về phía vùng đất khô cằn trong nghĩa địa Lạc Hồn, năm đó nơi này là chiến trường, không biết chết bao nhiêu người tu luyện, chấp niệm của bọn họ vĩnh viễn lưu lại vùng đất khô cằn này, lấy bộ dáng du hồn tồn tại, vĩnh viễn không biến mất.
"Làm sao có thể tiêu trừ chấp niệm của bọn họ?" Kiều Nhạc Thủy lại hỏi.
Những người khác cũng nhao nhao nhìn về phía Vương Quần Phương, cảm thấy muốn tiêu diệt những du hồn này, tốt nhất vẫn là tiêu trừ chấp niệm.
Vương Quần Phương lắc đầu: "Ta cũng không biết, ta đều là nghe trưởng bối trong tông nói, biết cũng không nhiều lắm."
Đám người nói xong, cũng đã lao nhanh về phía trước.
Tốc độ của bọn hắn cực nhanh, những du hồn chung quanh còn không kịp phản ứng, cũng đã bị bọn họ ném ở phía sau.
Đây cũng là một cách thoát khỏi du hồn, còn một số du hồn ở xa hơn, chỉ cần không tiến tới, bọn nó sẽ không chủ động tới công kϊƈɦ, cũng coi là tranh thủ một chút thời gian cho bọn họ.
Đám người không có trì hoãn trêи đường, dồn dập lấy tốc độ nhanh nhất bay qua vùng đất khô cằn này.
Nhưng mà theo bọn hắn xâm nhập nghĩa địa Lạc Hồn, du hồn chung quanh cũng càng ngày càng nhiều, thậm chí bọn họ có thể nhìn thấy những du hồn xuất hiện từ dưới lớp đất khô cằn kia, bọn nó trồi lên từ lớp đất khô cằn từng con một, bồng bềnh ở trêи không, số lượng rất nhiều, thân thể nửa trong suốt, giống như chật ních toàn bộ nghĩa địa.
Tiến lên như thế, tuyệt đối sẽ khiến những du hồn này chú ý.
Tốc độ của mọi người không khỏi chậm lại.
Nhưng mà một lần trì hoãn này, lại làm những du hồn xung quanh nhào tới, chúng đến từ bốn phương tám hướng, lít nha lít nhít, gần như không có một khe hở.
Đám người tê cả da đầu, mắt thấy bọn nó sắp vây quanh bọn họ, vội vàng tế ra phù lục rồi kϊƈɦ hoạt.
Tiếng sấm vang đùng dùng, tia sét lấp lóe, rất nhanh liền dọn ra một mảnh đất trống ở xung quanh.

Nhưng mà du hồn ở đây thực sự quá nhiều, dọn xong một nhóm lại tới một nhóm, bọn nó không có linh trí, mặc kệ ở đây tế ra bao nhiêu phù lục hệ lôi, đều sẽ nhào tới giống thiêu thân lao đầu vào lửa.
"..."
Một tiếng kêu thảm thiết vang lên, Vũ Kỳ Kiệt nhanh tay nhanh mắt tóm lấy đệ tử Thiên Phù Tông ngã trêи mặt đất, phát hiện hắn ta khép hờ hai mắt, sắc mặt trắng bệch, mồ hôi lạnh ứa ra, trạng thái không tốt lắm.
"Hắn ta bị du hồn công kϊƈɦ." Vương Quần Phương nói nhanh, hơn nữa còn phải chú ý không cho những du hồn kia đột phá phòng ngự của bọn hắn, không khỏi có chút lo lắng.
"Vương sư huynh, làm sao bây giờ?"

Những người khác vừa kinh vừa sợ, đã không còn chủ ý.
Công kϊƈɦ của du hồn sẽ tạo thành ảnh hưởng đối với thức hải và tinh thần của người tu luyện, làm bọn hắn hết sức đau đớn, căn bản không biết cứu như thế nào.
Lúc mọi người ở đây nhìn đệ tử kia của Thiên Phù Tông chịu khổ, Ninh Ngộ Châu bắn một viên linh đan qua đó: "Đút hắn ta ăn đi."
Sau khi Vũ Kỳ Kiệt nhận lấy, cũng không thèm nhìn đẩy miệng đệ tử Thiên Phù Tông kia, nhét linh đan vào miệng.

Chờ nhét xong hắn ta mới phản ứng được, vừa rồi viên linh đan kia, dường như cũng là đan cực phẩm, còn là linh đan gì, hắn ta cũng không có nhìn kỹ.
Đang nghĩ ngợi, liền thấy vẻ mặt đau đớn của đệ tử Thiên Phù Tông bị du hồn công kϊƈɦ trở nên hòa hoãn, suy yếu nói: "Vũ tiền bối, ta không sao, cảm ơn."
Vũ Kỳ Kiệt nói: "Ta không có làm gì cả, nhờ có linh đan của Ninh công tử."
Đệ tử Thiên Phù Tông quay đầu nói với Ninh Ngộ Châu: "Đa tạ linh đan của Ninh công tử."
Ninh Ngộ Châu không nói gì, lật tay cầm một chồng phù, kϊƈɦ hoạt, đánh về phía những du hồn ở xung quanh.
Bởi vì du hồn quá nhiều, cho dù Ninh Ngộ Châu và Tô Vọng Linh đều không phải nhân viên chiến đấu, lúc này cũng gia nhập cuộc chiến, chỗ bọn họ không có người tu luyện hệ lôi có thể sử dụng lôi quyết công kϊƈɦ, chỉ có thể dựa vào phù lục, không ngừng đập phù hệ lôi, dùng tia sét tiêu diệt du hồn.
Sau đó không lâu, lại có người vô ý bị du hồn công kϊƈɦ, Kiều Nhạc Thủy vừa vặn ở một bên, kịp thời bắt được người.
Ninh Ngộ Châu lại bắn ra một viên linh đan, Kiều Nhạc Thủy cầm trong tay, ngửi hương vị kia liền biết là Dưỡng Nguyên đan, trong lòng hoảng hốt.

Công kϊƈɦ của du hồn làm tổn thương thức hải của người tu luyện, Dưỡng Nguyên đan có thể uẩn dưỡng nguyên thần, hết sức phù hợp.
Không biết tế ra bao nhiêu phù hệ lôi, du hồn lít nha lít nhít kia mới bị tiêu diệt đến không sai biệt lắm, còn lại cũng không có đáng sợ như vậy, chỉ cần cẩn thận một chút, không cần lo lắng sẽ bị bọn nó công kϊƈɦ.
Thừa dịp du hồn vừa bị tiêu diệt, du hồn ở xa còn chưa kịp tới, bọn họ tranh thủ thời gian lấy ra Bổ Linh đan bổ sung linh lực trong cơ thể.
Văn Kiều và Ninh Ngộ Châu cũng tranh thủ thời gian nuốt Bổ Linh đan dùng mật chi luyện chế, trong nháy mắt linh lực tiêu hao trong cơ thể liền bổ sung đến không sai biệt lắm.
Ninh Ngộ Châu nhìn thoáng qua sắc mặt trắng bệch đến mức giống như sắp ngất đi của Tô Vọng Linh, đưa cho hắn một viên Dưỡng Nguyên đan.
Tô Vọng Linh suy yếu hỏi: "Ninh công tử, đây là linh đan gì?"
"Dưỡng Nguyên đan."
Tô Vọng Linh run lên, nói một tiếng cám ơn, yên lặng bỏ viên Dưỡng Nguyên đan kia vào trong miệng.
Lấy nền tảng của Linh Lung bảo, hắn cũng không thiếu Dưỡng Nguyên đan, cũng dùng không ít, nhưng chỉ có tác dụng khiến hắn giảm đau được một chút.

Song khi hắn nghĩ như vậy, lại phát hiện cơn đau đớn ở thức hải lại đột nhiên giảm đi mấy phần, làm hắn cảm nhận được một loại cảm giác thoải mái dễ chịu hiếm có.
"Thì ra vừa rồi Ninh công tử cho chúng ta ăn chính là Dưỡng Nguyên đan."
Đệ tử Thiên Phù Tông vừa mừng vừa sợ, làm đệ tử tông môn đỉnh cấp, bọn họ tất nhiên biết Dưỡng Nguyên đan hiếm có, là linh đan ngay cả đan sư cấp thiên cũng hiếm khi có thể luyện chế thành công, ở bên ngoài bán rất đắt, người tu luyện bình thường căn bản ăn không nổi.
Vừa rồi bọn họ đã ăn bao nhiêu viên Dưỡng Nguyên đan?
Nghĩ như vậy, mấy đệ tử Thiên Phù Tông vô ý bị du hồn công kϊƈɦ ngược lại là có chút đau lòng nhức óc.
Chẳng qua, điều này cũng làm cho bọn họ càng khẳng định thuật luyện đan của Ninh Ngộ Châu, ngay cả Dưỡng Nguyên đan rất khó luyện chế đều có thể luyện chế thành công, thuật luyện đan của người này quả thực lợi hại, không biết là quái vật thế lực nào âm thầm bồi dưỡng ra được.
Đám người nghỉ ngơi một lát, liền mau chóng rời đi.
Kế tiếp bọn hắn liên tục bị du hồn đầy trời vây quanh mấy lần, tiêu hao không ít phù lục hệ lôi, rốt cuộc xuyên qua nghĩa địa Lạc Hồn.
Đứng tại biên giới nghĩa địa Lạc Hồn, đám người lòng vẫn còn sợ hãi quay đầu nhìn lại, chỉ thấy những du hồn không có thần trí vẫn du đãng trêи vùng đất khô cằn màu đen, thỉnh thoảng có thể trông thấy một số bóng dáng linh khí bị vứt bỏ trêи vùng đất khô cằn đó, nhưng không nhìn thấy bóng dáng đệ tử Phi Tiên đảo.
"Chẳng lẽ ba tán tu kia lừa chúng ta?" Kiều Nhạc Thủy tức giận nói.
"Không đâu, bọn họ không có lá gan này." Vũ Kỳ Kiệt lạnh giọng nói.
Tô Vọng Linh nhắm mắt lại: "Bọn họ cũng đã rời đi."
Đệ tử Thiên Phù Tông trông có chút mệt mỏi, không nghĩ tới xông qua nghĩa địa Lạc Hồn, trải qua cửu tử nhất sinh, vậy mà không gặp được đệ tử Phi Tiên đảo, đám đệ tử Phi Tiên đảo này cũng thật biết đường chạy?
Vương Quần Phương an ủi bọn họ: "Xem ra nghĩa địa Lạc Hồn này cũng không có Thần mộc, bọn họ hẳn là đi tìm ở chỗ khác rồi."
"Chúng ta cũng không tìm Thần mộc."
Mặc dù tất cả mọi người hơi phàn nàn, nhưng rốt cuộc đều biết nhiệm vụ đệ tử Phi Tiên đảo tiến vào Thiên Chi Nguyên.
Phi Tiên đảo làm thế lực đỉnh cấp thần bí nhất Phi Tinh đại lục, không hề giống đám phù lục sư Thiên Phù Tông tâm tính tương đối Phật hệ này, có thể tìm được Thần mộc hay không cũng không sao cả, coi như là một trận thí luyện.


Phi Tiên đảo hết sức coi trọng Thần mộc, hơn nữa cũng muốn tìm ra nguyên nhân Thần mộc xuất hiện, đệ tử Phi Tiên đảo tiến vào Thiên Chi Nguyên đều là mang theo nhiệm vụ mà tới.
"Tô thiếu chủ, nghe nói đệ tử Linh Lung bảo các ngươi cũng tới Thiên Chi Nguyên, làm sao cũng không thấy bọn họ?" Đệ tử Thiên Phù Tông hỏi.
Mặc dù Linh Lung bảo kém Thiên Phù Tông, nhưng cũng là bá chủ chiếm cứ một phương, nhưng dọc theo con đường này, vẫn không thấy đệ tử Linh Lung bảo, chỉ có thiếu chủ Linh Lung bảo Tô Vọng Linh ốm yếu sóng vai chiến đấu với bọn hắn, hết sức kỳ quái.
Tô Vọng Linh nói: "Bọn họ tiến vào Thiên Chi Nguyên sớm hơn ta một bước, sau đó ta mới tới."
Tô Vọng Linh không nói bởi vì thân thể của hắn, bảo chủ Linh Lung bảo cũng không cho phép hắn tới chỗ này, là hắn tự mình đến Thiên Chi Nguyên, tất nhiên không có đi liên hệ những đệ tử Linh Lung bảo đó.
Đệ tử Thiên Phù Tông không hỏi thêm gì nữa, lại chạy tới tìm Ninh Ngộ Châu, muốn mua một chút Dưỡng Nguyên đan ở chỗ hắn.
Ninh Ngộ Châu hào phóng bán một bình cho bọn hắn, áy náy nói: "Dưỡng Nguyên đan rất khó luyện chế, trong tay của ta cũng không nhiều, chỉ có thể phân một bình cho các ngươi."
Đệ tử Thiên Phù Tông không nghĩ tới vậy mà có thể được một bình, vui vẻ không thôi, nhanh chóng móc tất cả những thứ có trong túi trữ vật của bọn họ để đổi một bình này.
Chờ đệ tử Thiên Phù Tông đổi xong, Tô Vọng Linh đi tới, nói ra: "Ninh công tử còn Dưỡng Nguyên đan không? Ta cũng muốn đổi một bình với ngươi."
Ninh Ngộ Châu kinh ngạc nhìn hắn, hỏi: "Tô thiếu chủ là bị thương thức hải?"
Tô Vọng Linh ừm một tiếng: "Thức hải quả thật có tổn thương."
Vũ Kỳ Kiệt ở bên cạnh chen miệng nói: "Ninh công tử, tổn thương ở thức hải của thiếu chủ vô cùng nghiêm trọng, nếu như.." Hắn ta muốn nói lại thôi, nhưng mà nhìn hoàn cảnh chung quanh, rốt cuộc không nói gì thêm.
Tô Vọng Linh cũng không tính tìm Ninh Ngộ Châu trị liệu cho hắn tại Thiên Chi Nguyên, Thiên Chi Nguyên nguy cơ trùng trùng, nơi này biến số quá nhiều, cũng không phải là một nơi tốt.
Ninh Ngộ Châu phân một bình Dưỡng Nguyên đan cho hắn, nhận lấy linh thạch của Tô Vọng Linh.
"Thiếu chủ, Dưỡng Nguyên đan này.." Vũ Kỳ Kiệt hơi thắc mắc, Linh Lung bảo cũng mời đan sư cấp thiên luyện chế không ít Dưỡng Nguyên đan, thiếu chủ cũng từng nuốt không ít, nhưng tác dụng cũng không lớn.
Cho nên hắn ta không rõ vì sao Tô Vọng Linh phải đặc biệt mua Dưỡng Nguyên đan từ chỗ Ninh Ngộ Châu.
Tô Vọng Linh nói: "Dưỡng Nguyên đan này khác biệt."
Cũng không biết bởi vì Dưỡng Nguyên đan này là linh đan cực phẩm, hoặc là bên trong Dưỡng Nguyên đan có tăng thêm thứ gì đó, nên không giống những linh đan đã dùng trước đây.
Sau khi Vũ Kỳ Kiệt nghe xong, không có nhiều lời nữa.
Bọn họ nghỉ ngơi một lát ở bên ngoài nghĩa địa Lạc Hồn, sau đó thương lượng đi đâu tìm đệ tử Phi Tiên đảo.
Kề bên này không gặp được người tu luyện nào, muốn hỏi cũng tìm không ra người để hỏi, chỉ có thể dựa vào suy đoán của bọn hắn, không khỏi có chút phát sầu.

Dù sao đệ tử Phi Tiên đảo thực sự rất biết chạy, dựa vào bọn họ, muốn tìm được bọn hắn cũng không dễ dàng.
Lúc này, Văn Kiều đang phân Bổ Linh đan cho hai con yêu thú nhớ tới gì đó, đột nhiên hỏi: "Các ngươi có vật riêng nào của đệ tử Phi Tiên đảo không?"
Đám người nhìn về phía nàng, dồn dập lắc đầu.
Vật cá nhân của người tu luyện rất quan trọng, làm sao có thể tùy tiện cho người ta? Trừ khi là thân nhân và đạo lữ, mới có những vật riêng kia.
Kiều Nhạc Thủy nói: "Linh khí ca ca ta từng đưa có thể không? Chẳng qua đó là vật đưa cho ta từ năm mươi năm trước."
Nói đến đây, hắn có chút xấu hổ, dù sao trong một trăm năm này, số lần gặp mặt của hắn và huynh trưởng cũng không nhiều lắm, mỗi lần huynh trưởng đều sẽ cho hắn rất nhiều tài nguyên tu luyện, nhưng hai huynh đệ giống như cũng không có trao đổi đồ vật bên người gì đó.
Văn Kiều nói: "Có thể thử một chút."
Vào lúc Văn Kiều mở miệng, Ninh Ngộ Châu liền hiểu ý của nàng, lập tức thả hai con Hoàng Tinh Kiến trong không gian ra ngoài.
Bởi vì hoàn cảnh trong Thiên Chi Nguyên thực sự khác biệt với những nơi khác, âm khí quá nặng, cho nên ngay từ đầu bọn họ cũng không muốn cho hai con Hoàng Tinh Kiến hỗ trợ, lo lắng sơ sẩy một cái sẽ khiến bọn chúng bị thương tại Thiên Chi Nguyên.

.