Phu Quân Trắng Mịn Là Con Sói

Quyển 4 - Chương 368: Ẻo lả đi rồi, tiểu bạch kiểm lại tới (8)




Rất nhanh, gần nửa ngày đã qua, hai người ở trên lưng ngựa ăn qua loa một chút, Mộ Lăng Không còn mạnh hơn bách Đế Tuấn uống hết non nửa hũ rượu mạnh, làm phần thưởng, hắn lại ở trên cái miệng nhỏ nhắn đầy mùi rượu hôn ba cái.

"Nương tử, ta lạnh." Bên ngoài choàng áo lông cáo, trong còn mặc áo bông thật dày, khuôn mặt Đế Tuấn đỏ lên, vươn cánh tay đến làm nũng.

"Chúng ta tăng tốc độ, tranh thủ trước trời tối đến điểm dừng chân thứ nhất, đến bên kia tiếp tục đốt một đống lửa, sẽ ấm áp hơn." Mộ Lăng Không ngón tay chỉ về phía trước, có lẽ là một vĩ trí.

"Chúng ta cưỡi một con ngựa được không? Nhớ...quá nhớ...quá ôm nương tử." chóp mũi đông lạnh đến đỏ bừng, giọng nói mềm mại rung động đến tận tâm can.

"Không được, thể trọng hai người con ngựa chịu không nổi, chúng nó cũng phải tiết kiệm thể lực, dù sao con đường này cũng thật là khó đi." Áy náy cự tuyệt thỉnh cầu của hắn, tới rừng rậm Tuyết Phong, tình chàng ý thiếp trước để qua một bên, nơi này là nơi tuyệt đối nguy hiểm, hơi không cẩn thận, ngay cả mạng cũng để lại, cho dù Mộ Lăng Không từ nhỏ lớn lên ở đây, nàng cũng không dám cam đoan tuyệt đối, có thể chiến thắng chỗ ẩn giấu sát khi khủng bố như địa ngục này.

Đế Tuấn bất đắc dĩ thở dài một hơi, thổi ra một cột khí màu trắng "Ở cạnh nơi này không phải người tự ngược chính là người tu đạo, nương tử, chúng ta nhanh chóng giải quyết công việc ở đây, sau đó quay lại Giang Nam đi. . . Tuy rằng vẫn không thích đại đô, nhìn tòa hoàng cung xanh vàng rực rỡ cũng rất chướng mắt, nhưng nếu so sánh cùng nơi này, lại mạnh hơn rất nhiều."

Người nói, phải không ngừng so sánh mới phát hiện cuộc sống tốt đẹp.

Mộ Lăng Không nhỏ giọng nở nụ cười một hồi, nhìn biểu tình lên án của Đế Tuân, miễn cưỡng thu hồi.

"Ta vẫn không nghĩ ra, phụ hoàng mẫu hậu của chàng tại sao lại ở Đại Tuyết sơn, bởi vì nơi này ngầm lưu truyền một cái quy củ bất thành văn, phàm là người dưới chân núi không được tôn trọng, có thể sở thuộc Đại Tuyết Sơn tự do quyết định phương pháp giải quyết tranh chấp, chỉ có hoàng thất ngoại lệ."