Phúc Hắc Vương Gia Sỏa Tướng Công

Chương 103: Ai thích ai




Edit: gau5555

Beta: dark Angel (Bella Ngân)

Lãnh Hạo Nguyệt nhìn Trình Dật đuổi theo Nhạc Du Du đi, lập tức cũng đi theo, Trình Dật hiện tại phỏng chừng đối với Nhạc Du Du hận thấu xương, làm không tốt, cái mạng nhỏ kia của Nhạc Du Du sẽ gặp nguy hiểm, hắn đi theo để yên tâm.

Lại nói đến Nhạc Du Du, từ trong tiểu viện của Thanh Thanh chạy đi ra, liền thẳng đến chỗ Long Ngâm ở mà đi. Long Ngâm đang ngồi ở trong sân dưới tàng cây phù dung, lau chùi bảo kiếm của mình, thần tình cực kỳ chuyên chú.

Nhạc Du Du bỗng nhiên cũng rất muốn đùa đùa hắn. Thế là, nhẹ chân nhẹ tay đi vòng qua phía sau của Long Ngâm, đưa tay ra vỗ bờ vai của hắn, nàng muốn biết, “Băng sơn” này khi bị kinh hách, thì trên mặt có thể có chút biểu tình hay không.

Chỉ là, tay của Nhạc Du Du còn không có đụng tới vai Long Ngâm, thì một bảo kiếm sáng loáng liền dừng ở trên cổ của Nhạc Du Du, Long Ngâm thậm chí ngay cả ngồi tư thế cũng chưa từng đổi qua.

“A!” Nhạc Du Du sợ đến hét lên một tiếng. Nha đầu này phía sau không phải có mắt chứ? Vội vàng giơ tay lên không dám động, “Ngươi, Long ca ca a, chớ làm loạn, là ta a…” cái bảo kiếm trên cổ cảm giác thật khó chịu.

“Tốt nhất đừng ở sau lưng ta làm hành động gì.” Thanh âm của Long Ngâm vô cùng lạnh lẽo, thế nhưng, bảo kiếm trong nháy mắt đã thu trở lại, tiếp tục lau, “Lần sau ta không dám cam đoan có thể ra tay hay không.”

“Thèm vào.” Nhạc Du Du trong lòng mắng một câu, người này sao lại không có gì thú vị a? Nhưng là bởi vì có việc muốn hỏi, vì thế, đành phải ngượng ngùng cười cười, sau đó ngồi xuống đối diện với hắn.

“Vương phi có việc?” Long Ngâm mí mắt thủy chung chưa từng nâng lên một chút.

“Đương nhiên có chuyện.” Nhạc Du Du nhất thời lộ ra tám cái răng, dáng vẻ tươi cười, “Hơn nữa còn là chuyện tốt nha.”

“Nói đi.” Ngữ điệu của Long Ngâm thậm chí không chút ngạc nhiên.

Nhạc Du Du không khỏi có chút thất bại, nam nhân này chẳng lẽ một chút lòng hiếu kỳ cũng không có sao? Đương nhiên, vì chuyện tốt có thể thành, Nhạc Du Du cũng  không quan tâm đến vấn đề thái độ của Long Ngâm.

“Long ca ca hôm nay bao nhiêu tuổi?” Vẻ mặt Nhạc Du Du hiện ra bộ dáng nịnh nọt.

Long Ngâm rốt cuộc cũng nâng mi mắt lên một chút, liếc mắt nhìn vẻ mặt chờ mong nhìn hắn của Nhạc Du Du: “Hai mươi hai.”

“Vậy Long ca ca có người trong lòng không?”

Vấn đề này thành công làm cho tay Long Ngâm cứng đờ, sau đó giơ lên đầu, chỉ là, ánh mắt kia lại trở nên sắc bén lên.

Nhạc Du Du kỳ quái nhìn hắn, lại cúi đầu nhìn chính mình: “Long ca ca sao lại nhìn ta như vậy?” Bỗng nhiên liền nở nụ cười, “Đừng hiểu lầm a, ta đã nói rồi, ta đối với ngươi không có hứng thú, vì thế, ngươi cũng không cần tự mình đa tình a…”

Long Ngâm cau mày lại.

“Trầm mặc liền đại biểu là tạm thời không có.” Nhạc Du Du tự hỏi tự nói, “Như vậy, ta làm mối cho ngươi có được hay không?”

Sắc mặt của Long Ngâm càng thêm khó coi.

“Cô nương này mặc dù có chút tàn tật, thế nhưng diện mạo xinh đẹp, hơn nữa y thuật cao minh nha, mấu chốt là ôn nhu thành thạo cùng ngươi rất xứng đôi nha…”

Long Ngâm tay nắm thật chặt chuôi kiếm, hắn hoàn toàn hiểu rõ ý tứ của Nhạc Du Du, cũng biết nàng nói tới ai, chỉ là, hắn đối với nữ nhân không có hứng thú, nữ nhân này làm sao lại làm mai mối cho hắn? Chẳng lẽ, nàng phát hiện ra cái gì?

“Thế nào a?” Nhạc Du Du chưa từ bỏ ý định truy vấn.

“Không cần.” Long Ngâm cực lực đè nén nội tâm bực nội, từ trong hàm răng nặn ra hai chữ.

“Vì sao? Chẳng lẽ Thanh Thanh không tốt sao?” Nhạc Du Du kỳ quái nhìn hắn, “Ngươi cũng đã trưởng thành a, đều nói nam lớn cưới vợ nữ lớn gả chồng, chẳng lẽ…”

“Được rồi!” Long Ngâm bỗng nhiên trở nên phẫn nộ, lạnh lùng hô một tiếng, “Chuyện của ta không cần ngươi quan tâm.” Sau đó đứng dậy liền hướng trong phòng đi.

“Này, ngươi người này sao lại như vậy a?” Nhạc Du Du cũng không làm gì sai, bản thân có lòng tốt lại bị trở thành lòng lang dạ thú, nam nhân này sao lại không thể nói lý như thế a? Một bước vượt qua đi, chặn lối đi cửa Long Ngâm, “Ấn tượng của Thanh Thanh đối với ngươi không tệ, ngươi tại sao có thể phụ lòng của người ta đâu?”

“Ta…” Long Ngâm nhịn không được cười một tiếng, phụ lòng? Hắn và Thanh Thanh không có gì cả, tại sao lại nói là phụ lòng? Đơn giản nói rõ cho biết, “Ta không thích nàng, được rồi chứ?”

“Ngươi vì sao không thích nàng? Thanh Thanh tốt như vậy.” Nhạc Du Du vẫn kiên nhẫn, “Vậy ngươi thích ai? Có tốt như Thanh Thanh hay không?”

“Ta… Ta không có người trong lòng.” Long Ngâm liếc qua thân thể, hắn có cảm giác không dám đối mặt với Nhạc Du Du, đối mặt với nàng, hắn chung quy có loại cảm giác vô lực.

“Vậy ngươi hãy thích Thanh Thanh a.” Nhạc Du Du vui vẻ, nam nhân này thật không được tự nhiên, thừa nhận thích người khác sẽ chết sao?

“Ta…” Long Ngâm muốn điên lên, nữ nhân này sao lại không phân rõ phải trái như thế a, lập tức sắc mặt trầm xuống, “Tránh ra, bằng không, ta sẽ không khách khí.”

“Tốt, ngươi hôm nay nếu như không thừa nhận thích Thanh Thanh, ta còn sẽ không để cho ngươi mở.” Tính tình ngang tàng của Nhạc Du Du cũng nổi lên, ta còn không tin, còn không thuyết phục được khối băng này.

Long Ngâm tay nắm thật chặt chuôi kiếm, hắn thực sự muốn một nhát làm thịt nữ nhân này.

“Hắn không thể thích Thanh Thanh.” Đúng lúc này, Trình Dật chạy tiến đến.

Nhạc Du Du nhướng mày, hoa tâm đại củ cải tiến này đến đây làm cái gì? Thế là, lòng trắng mắt vừa lộn lại: “Không có chuyện của ngươi, sang một bên đi chơi.”

“Ta nói, Thanh Thanh không thể gả cho bất luận kẻ nào.” Trình Dật cơ hồ cũng là nghiến răng nghiến lợi nói.

“Vì sao? Ngươi tính phản đối a?” Nhạc Du Du hừ lạnh một tiếng.

“Bởi vì.....” Trình Dật nhất thời có điểm xấu hổ, dù sao, ngay trước mặt người khác nói như vậy tựa hồ có điểm thẹn thùng.

“Bởi vì đại sư huynh thích Thanh Thanh.” Long Ngâm lại bỗng nhiên không biểu tình nói một câu.

“Cái gì?” Nhạc Du Du nhất thời kinh ngạc há to miệng, chỉ vào Trình Dật, nói chuyện đều có điểm nói lắp, “Ngươi nói, hắn, hắn thích Thanh Thanh?”

Long Ngâm liếc mắt nhìn Trình Dật, gật gật đầu, sau đó xoay người ngồi trở lại ghế đá dưới tàng cây, tiếp tục lau kiếm của hắn.

“Ngươi tại sao có thể thích Thanh Thanh chứ?” Nhạc Du Du cũng không hiểu, ở trong ấn tượng của nàng, Trình Dật cùng Hoa Hồ Điệp là một loại giống nhau a, hoa nguy, khác biệt duy nhất chính là, Hoa Hồ Điệp là minh bạch hái hoa, mà Trình Dật hắn lại ra vẻ đạo mạo xằng bậy, người như vậy tại sao có thể lấy Thanh Thanh chứ? Làm sao có thể làm cho Thanh Thanh hạnh phúc đây?

“Ta vì sao không thể thích Thanh Thanh?” Trình Dật cũng nổi giận, nha, hắn làm một thanh niên tâm địa tinh khiết thiện lương như thế, vì sao người khác lại hiểu lầm đâu?

“Bởi vì hành vi của ngươi không hợp a.” Nhạc Du Du nói xong lại nói năng hùng hồn đầy lý lẽ, “Namnhân cả ngày đi dạo kỹ viện làm sao có thể đối tốt với Thanh Thanh? Ta cảm thấy a, ngươi nên đi tìm những thứ gì A Đào A Hạnh thật là tốt của ngươi đi, lời của ngươi nói với ta ở chỗ này, vô dụng.” Nói xong khoát khoát tay, “Ngươi đi nhanh đi, đi tìm cái tên Hoa Hồ Điệp kia đi chơi, các ngươi cũng có thể thuận tiện giao lưu một chút kinh nghiệm ‘Hái hoa’… Dù sao, ta sẽ không đồng ý ngươi thích Thanh Thanh.”

“Nhạc Du Du!” Trình Dật bắt đầu tốn hơi thừa lời.

“Gọi gì cũng đừng gọi.” Nhạc Du Du vẻ mặt xem thường nhìn hắn lắc đầu, “Ta đã quyết định muốn bái Thanh Thanh làm vi sư, vì thế sau này chuyện của Thanh Thanh cũng là chuyện của ta, ta nói rõ ràng cho ngươi biết, ngươi không xứng.” Nói xong, quay đầu liếc mắt nhìn Long Ngâm, “Ngươi, nhị sư huynh a, ngươi suy nghĩ một chút đi a, Thanh Thanh thật là lựa chọn không tệ đâu…”