Phúc Tinh Giá Lâm

Chương 10




Edit: Pinkie

Beta: Tử Âm

Hai mắt Jane chảy ra nước mắt bằng máu đỏ chót, chảy xuống gò má trên khuôn mắt nhợt nhạt. Cô ta nở nụ cười ranh mãnh, vươn móng tay nhọn hoắt ra, một tay nắm lấy kiếm gỗ, tay còn lại vung qua vung lại. Lúc này, như có một lực thần bí tác động, sofa trong phòng khách bỗng dưng bị đẩy về phía bọn Lạc Thiên Hữu.

Thấy thế, Lạc Thiên Hữu dùng sức đẩy Phúc Viên Viên ra. Phúc Viên Viên bị đẩy ngã xuống đất, còn anh thì bị ghế salon trắng đập trúng một lực vô cùng mạnh, đẩy dính trên tường, không thể động đậy.

“Thiên Hữu!” Phúc Viên Viên từ dưới đất bò dậy, nóng ruột chạy vọt tới bên cạnh anh, dùng hết sức lực đẩy ghế sofa ra, nhưng thế nào cũng đẩy không nổi.

“Cô không nghe khuyên bảo, vậy thì đừng trách ông già này không khách khí!” Ông nội Phúc chuyển động kiếm gỗ đào, chém toàn bộ móng vuốt của Jane, đập kính bát quái lên ngực của cô ta.

“A! A a –” Jane kêu la thảm thiết, trước ngực toát ra một làn khói trắng.

Ghế sofa được thả lỏng ra một chút, Phúc Viên Viên ra sức đẩy, eo của Lạc Thiên Hữu vô cùng đau nhức, đau đến mức phải quỳ rạp xuống đất.

“Anh ấy là của tôi!” Jane không cam lòng mà hét lên, dòng lệ máu chảy ra từ khóe mắt của cô ta càng lúc càng nhiều. Cô ta không những không lùi bước mà còn dùng sức đánh về phía ông nội Phúc.

Ông nội Phúc cho cô ta một đòn chí mạng, sau đó lui về sau một bước. Nhân cơ hội này, hình bóng của Jane lóe lên, xoay người đánh úp về phía Lạc Thiên Hữu và Phúc Viên Viên.

Lúc này, đèn trên trần nhà vang lên tiếng chói tai, nứt vỡ, sau đó toàn bộ đèn chùm rớt xuống. Lạc Thiên Hữu không để ý đến đau đớn của bản thân, ôm lấy Phúc Viên Viên, lăn một vòng ngay tại chỗ.

“Bàng!” một tiếng, bóng đèn rơi xuống ngay vị trí của anh.

Lạc Thiên Hữu còn chưa kịp đứng dậy, một bóng đen xuất hiện, sau đó, anh thấy Jane đang chuẩn bị đánh về phía Phúc Viên Viên trong ngực, không chút nghĩ ngợi, anh đẩy cô sang một bên.

“Thiên Hữu!” Phúc Viên Viên hoảng sợ nhìn Jane xuyên qua người Lạc Thiên Hữu, sau đó toàn thân anh run lên, hai mắt nhắm nghiền.

Mọi việc phát sinh chỉ trong vài giây ngắn ngủi, ông nội Phúc chạy tới nhưng không kịp ngăn cản, mặt biến sắc, kéo Phúc Viên Viên đến bên cạnh Lạc Thiên Hữu.

“Tiểu Viên! Nhanh lên, gọi tên của cậu ấy! Gọi thật to vào!” Đồng thời, ông lấy lá bùa màu vàng từ trong tay áo ra, dán lên trên đỉnh đầu của Lạc Thiên Hữu, trong miệng thì liên tục niệm câu thần chú.

“Thiên Hữu! Thiên Hữu! Thiên Hữu…”

*

Giọng nói bên tai dần dần biến mất, Lạc Thiên Hữu cảm giác mình đi tới một nơi đen tối, đi vào trong bóng tối quen thuộc. Trong phút chốc, khung cảnh thay đổi, bóng tối nhanh chóng tản đi, những giọt mưa lạnh như băng rơi trên mặt anh, trên quần áo anh.

“Ầm”, một tiếng, đó là tiếng sấm sét, sau đó mưa rơi xuống, âm thanh xung quanh anh có hơi ồn ào. Bây giờ anh mới nhìn kỹ là bản thân đang đứng trên nóc nhà, ở ngoài mép có một bóng dáng quen thuộc. Trong nháy mắt, hình như anh trở về mười năm trước.

“Ha ha ha —  anh thực sự không nhìn thấy được là em thật tâm yêu anh sao? Em thực sự yêu anh rất nhiều, tại sao anh lại không yêu em?”

Lạc Thiên Hữu đứng cách đó không xa nhìn Jane, mưa to làm cho áo anh bị ướt đẫm, trong mắt anh có chút khó hiểu, không biết tình huống bây giờ rốt cuộc là như thế nào.

“Jane! Cô nháo loạn đã đủ chưa? Nhanh xuống dưới mau!” Miệng anh, vô thức nói ra những lời giống như như đúc với mười năm về trước.

Đứng trên mép nóc nhà, Jane run rẩy, ánh mắt si mê nhìn anh, “Em không có nháo…” Giọng nói cực kỳ nhỏ như bị hòa tan trong màn mưa lớn.

“Cô nhanh xuống dưới đi! Đừng có náo loạn vô cớ như vậy nữa! Tình cảm là chuyện của hai người, tôi không thích cô chính là không thích, dù có lấy cái chết ra để uy hiếp thì tôi cũng sẽ không đồng ý.” Lạc Thiên Hữu nghe thấy giọng nói mười năm trước mình đã từng nói, chỉ là tại thời điểm này không có giống với trước đó.

“Lạc Thiên Hữu…. Đi cùng với em nhé…. Theo em…” Trong cơn mưa gió, giọng nói của Jane giống như có một ma lực thần kỳ, làm cho anh sửng sốt.

Đưa mắt lên nhìn cô ta, cô ta giống như đang cầu xin anh, ánh mắt xuất hiện một tia màu đỏ quỷ dị.

“Theo em…”

Giống như bị thôi miên, ánh mắt của anh dẫn mất đi tiêu cự, tiến về phía cô ta thêm một bước. Giọng nói của cô ta từng chút từng chút tiến vào lòng anh, hiện tại, anh chỉ có một ý nghĩa trong đầu — muốn cùng đi với cô ta.

Lạc Thiên Hữu đi tới trước mặt cô ta, xung quanh bốn phía đều biến mất, chỉ còn lại anh và cô ta. Anh cứ thất thần như vậy rồi đặt tay mình vào tay cô ta. Ngay lúc tay anh bỏ vào lòng bàn tay cô ta thì —

“Thiên Hữu!” Một giọng nói xuất hiện trong không gian vắng lặng.

Là Phúc Viên Viên! Lạc Thiên Hữu chấn động toàn thân, thất thần trong chốc lát đã quay trở lại tình trạng ban đầu, lui nhanh về phía sau vài bước.

Jane tà ác cười, “Anh là của em!” Cô ta đưa tay chạm vào Lạc Thiên Hữu.

Anh dùng hết sức lực của toàn thân, nhưng lại không thể động đậy. Anh muốn kêu to nhưng yết cầu như bị ai đó bóp chặt, không phát ra được bất kỳ âm thanh nào, chỉ có thể mở mắt trừng trừng nhìn bàn tay cô ta chuẩn bị chạm vào mặt mình.

Lúc này, cơ thể Jane đột nhiên bùng cháy thành một ngọn lửa đỏ, bốc cháy lên từ chân của cô ta, xung quanh chỉ còn lại tiếng trống và tiếng tụng kinh.

“Không –” Cô không dám tin, trọn tròn hai mắt, trong phút chuốc, toàn thân cô đều bị ngọn lửa nuốt chửng không còn gì cả!

Xung quanh lại một lần nữa rơi vào bóng tối đen kịt, Lạc Thiên Hữu không biết mình nên làm gì mới có thể thoát khỏi bóng tối này.

“Thiên Hữu… Thiên Hữu… Thiên Hữu…” Bên tai lại truyền đến giọng nói của Phúc Viên Viên, trong giọng nói ẩn chứa sự lo lắng cùng với tiếng khóc nức nở làm anh đau lòng.

Đi theo giọng nói, anh bắt đầu đi về phía trước… Và rồi, anh thấy một ánh sáng nhẹ nhàng lóe ra từ trong góc phòng âm u…

*

“Dang Dang!” Cánh cửa màu trắng của phòng bệnh bị đẩy ra, sau đó gương mặt tròn với nụ cười ngọt ngào xuất hiện phía sau cánh cửa.

Nằm trên giường bệnh, Lạc Thiên Hữu bỏ cuốn tạp chí trên tay xuống, “Sao em lại tới? Chẳng phải anh đã bảo là em không nên chạy tới chạy lui như vậy sao?”

Phúc Viên Viên cầm một bó hoa loa kèn màu trắng đi vào phòng bệnh, cắm những bông hoa này vào trong cái bình ở bên cạnh, rồi xoay người ngồi xuống bên giường của Lạc Thiên Hữu.

“Không hề mệt, một mình anh ở bệnh viện, em sợ anh sẽ buồn chán.” Cô cười hì hì ngồi xuống, đôi mắt cong cong, tỏ vẻ vô lại.

Lạc Thiên Hữu đưa tay nhéo nhẹ mặt cô một cái, “Thật không nghe lời!” Chính mình cũng không có biện pháp đối với cô.

“Bác sĩ nói sao rồi?” Cẩn thận giúp anh kéo chăn lên cao một tý, đây chính là điều mà cô quan tâm nhất.

Nghĩ đến ngày đó, trong lòng cô vẫn còn sợ hãi.

Lúc đó, Thiên Hữu nằm trên mặt đất, cô gọi tên anh liên tục nhưng anh đều không có phản ứng, sắc mặt ngày càng tái nhợt, hô hấp ngày càng yếu ớt, cô sợ anh cứ như thế mà vĩnh viễn rời xa mình.

Đột nhiên, hắc ám trên người anh biến mất. Sau đó bọn họ mới biết được, ở thời khắc quan trọng, chú Hà mất liên lạc bấy lâu cuối cùng đã tìm được hũ tro cốt của Jane, sau đó đem tro cốt của cô ta tới chùa, mời thầy niệm kinh. Cuối cùng cũng đã hóa giải được oán niệm của cô ta, lúc này mới kịp thời cứu được mạng của Thiên Hữu.

“Mấy ngày nữa anh có thể xuất viện, em cũng không cần phải chạy tới chạy lui như vậy!” Eo của Lạc Thiên Hữu bị đập một phát, thần kinh cột sống bị tổn thương nhẹ cho nên phải nằm viện quan sát mấy ngày.

“Ngày hôm qua đi đồn cảnh sát, cảnh sát có nói gì không?” Hôm qua, cô nói cho anh là sẽ đi đồn cảnh sát, bởi vì án mạng lúc trước ở chung cư của cô có tiến triển mới, camera bị hỏng lúc trước đã được sửa chữa, hình ảnh theo dõi cuối cùng đã được phục hồi, cho nên thông báo cho cô tới xem trước.

Lắc đầu, sắc mặt Phúc Viên Viên có chút khó hiểu, “Cảnh sát nói cho em biết, chuyện xảy ra vào đêm kia, chung cư không có người ngoài vào, cho nên không loại trừ khả năng hung thủ chính là người trong chung cư. Họ bảo em suy nghĩ một chút, những người trong các hộ gia đình của tầng đó có xích mích gì với nhau hay không.” Nếu ngày đó cô không gặp chuyện không may là bị cướp, bị thương nên phải nằm viện thì cô cũng sẽ bị cảnh sát liệt vào danh sách những người bị tình nghi.

Lạc Thiên Hữu trầm tư nói, “Trước khi phá án xong, em cũng đừng có trở về đó.” Đã qua sắp hai tháng, đến bây giờ cảnh sát chỉ mới có một điểm tiến triển như vậy.

“Ngoại trừ em ra, chắc cảnh sát cũng đã đi tìm những người khác trong chung cư. Hiện tại rất nhiều người đều biết hung thủ có thể là người trong các căn hộ, ai cũng dọa đến mức không dám ở lại nơi đó.” Ngày hôm qua, đúng lúc cô gặp dì Trần, cả nhà dì Trần đều đã dọn đi rồi.

Ai! Thật đáng tiếc, tòa nhà chung cư kia ở vị trí không tệ, bây giờ chẳng những có án mạng chết người mà còn không bắt được hung thủ, chắc chắn giá nhà sẽ tuột dốc không phanh.

“Các gia đình ở chung tầng với em có thường xuyên cãi nhau với người khác không?”

Phúc Viên Viên cúi đầu cẩn thận nhớ lại, “…… Không có nha, tất cả mọi người là hàng xóm, em cũng chưa thấy những người khác từng có khúc mắc với ai.” 

“Trước mắt, mấy ngày này em đừng có chạy lung tung, bây giờ đã có manh mối, cảnh sát muốn phá án hẳn là có cơ hội.” Xem ra hung thủ kia là một trong những người sinh sống trong tòa nhà chung cư, mặc dù anh không quá quen thuộc với phương thức phá án của cảnh sát Đài Loan, nhưng có phương hướng thì chắc là sẽ không khó.

Phúc Viên Viên bĩu môi, “Em nào có chạy loạn, em đều ngoan ngoãn ở trong nhà. À, ông nội hỏi anh là khi nào rảnh thì về quê em một chuyến.” Nghĩ đến chuyện này, cô không mấy vui vẻ.

Ông nội thế mà đem chuyện cô có bạn trai nói cho tất cả người thân lẫn bạn bè của mình. Kết quả là mẹ liên tục gọi điện thoại cho cô, nói là muốn gặp con rể tương lai.

Hai má nóng hổi, cô rủ mắt liếc nhìn anh một chút. Cái gì mà con rể tương lai? Không biết người ta có ý tứ này hay không nữa đấy. Phúc Viên Viên nhớ tới nguyên nhân lúc trước hai người ở cùng một chỗ, thì trong lòng không khỏi có chút ảm đạm.

Lạc Thiên Hữu nhìn cô trên mặt biểu lộ đổi tới đổi lui, một hồi thẹn thùng, một hồi cười, rồi lại biến thành vẻ mặt có chút mất mát, cảm thấy mười phần thú vị.

“Đang suy nghĩ gì đấy?”

“Không có. Bao giờ anh rảnh để cùng em trở về?” Xóa bỏ phiền não ra khỏi đầu, cô quay lại chủ đề trước đó.

“Tuần sau đi, ngày mốt là thứ sáu anh xuất viện, về nhà thu dọn một chút, chúng ta sẽ về quê em ngay.” Lạc Thiên Hữu nghĩ đến ông nội Phúc, thì anh liền cảm thấy đau đầu.

Cũng không biết vì nguyên nhân gì, ông nội Phúc không thích anh. Ngày đó sau khi cứu anh xong, hôm sau lúc theo Tiểu Viên đến bệnh viện thăm anh, thì làm rùm beng lên, muốn dẫn cô về miền Nam, còn bảo anh sau này đừng đến quấy rầy Tiểu Viên nữa. Cũng may Tiểu Viên không bỏ anh lại, nhất quyết không chịu đi về với ông ấy.

“Còn có, ông nội bảo em đến nhà của chị Tiểu Hàm.” Phúc Viên Viên đỏ mặt. Mặc dù nam nữ ở chung một chỗ rất phổ biến trong xã hội hiện nay, nhưng mà đối với chuyện cô ở chung với một người khác không phải là đối tượng kết hôn thì ông nội cực kỳ bất mãn.

Lạc Thiên Hữu ngừng lại một chút, giương mắt nhìn cô.”Em muốn dọn ra ngoài?” Anh chưa từng nghĩ tới điều này, hơn nữa, hai người đều đã ở chung một chỗ lâu như vậy, có khác biệt gì giữa việc có chuyển đi hay không chuyển đi sao?

“Là ông nội nói như thế.” Phúc Viên Viên cúi đầu xuống, cất giọng nho nhỏ trả lời. Cô thật sự không dám làm trái ý ông nội.

Ngón trỏ thon dài của Lạc Thiên Hữu vuốt ở đuôi mắt Phúc Viên Viên, rồi đi xuống nâng cằm của cô lên. Khuôn mặt đẹp trai tiến lại gần, hơi thở nóng rực phả lên mặt cô, làm cô cảm thấy có chút ngứa, khuôn mặt thì càng ngày càng đỏ ửng.

“Tiểu Viên muốn vứt bỏ anh sao?” Hai đôi môi gần trong gang tấc, khẽ giật giật, trong lòng anh có chút không vui. Cô chắc hẳn là muốn ở lại bên cạnh anh, cũng chỉ có thể ở bên cạnh anh mà thôi. Mắt nhíu lại, Lạc Thiên Hữu dùng sức hôn lên đôi môi đỏ mọng của cô.

Một luồng khí nóng xông thẳng lên trán, Phúc Viên Viên cảm nhận được đôi môi mình bị anh phủ lấy, có chút lạnh lẽo, có chút thô lỗ, làm cho lòng cô cảm thấy nhộn nhạo, tim như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.

Chỉ hôn thì chưa đủ, Lạc Thiên Hữu dùng lưỡi cạy môi cô ra, đưa lưỡi vào trong miệng cô…… Anh cực kỳ yêu thích hương vị ngọt ngào này, làm cho anh nhịn không được mà muốn thưởng thức hoài. Cơ thể mượt mà mềm nhũn dựa vào anh, dễ dàng cảm nhận được khối mềm mại trước ngực cô, lửa nóng trong lòng càng bốc cháy rừng rực.

Thật lâu sau đó, anh mới buông môi của Phúc Viên Viên ra, nhưng vẫn không nỡ buông cô, môi mỏng mổ nhẹ từng cái từng cái trên mặt cô. “Tiểu Viên……” Hơi thở  có chút bất ổn, nhưng mà eo vẫn đang bị đau, nhắc nhở hiện tại cái gì cũng không thể làm, vì thế, anh cảm thấy vô cùng tiếc nuối.

“Hả?” Phúc Viên Viên ngây ngốc mà nhìn anh, chính bản thân cô không biết miệng nhỏ của mình đã bị hôn đến sưng đỏ.

Lạc Thiên Hữu rất hài lòng nhìn thấy bộ dạng này của Phúc Viên Viên, đưa miệng đến bên tai, cắn vành tai cô một chút, cảm nhận được toàn thân cô run một cái thì đáy lòng đột nhiên cảm thấy thương tiếc, đưa tay ôm sát eo của cô.

“Tiểu Viên, em nỡ lòng nào để một bệnh nhân như anh ở trong nhà có một mình sao?” Giọng nói của anh khàn trầm với sự cám dỗ không diễn tả được.

Cảm giác ngứa ngáy từ bên tai từ từ chạm đến đáy lòng, Phúc Viên Viên ngượng ngùng, rủ mắt xuống. Bên mũi ngửi được mùi hương sảng khoái của anh thì làm cho cô không biết phải làm sao.

“Em……” Mặc dù có chút lo lắng vết thương của anh, thế nhưng lời của ông nội……

“Tiểu Viên, anh không nỡ xa em, tiếp tục ở chung với anh, có được không?” Nhìn gương mặt trắng nõn nà như chiếc bánh màn thầu vừa mới được hấp chín, làm cho anh không thể nhịn được phải cắn một cái.

Phúc Viên Viên rụt bả vai,gương mặt đẹp trai phóng đại lại gần, đôi mắt thâm thúy kia giống như đang tản nguồn điện cao áp trăm ngàn vôn, làm cho đầu óc cô choáng váng, chân nhũn ra, chỉ có thể ngây ngốc gật đầu.

Lạc Thiên Hữu thỏa mãn cong khóe miệng, ôm chặt cánh tay cô, nhìn cô mềm mại như vậy thì ngọn lửa mạnh mẽ từ đáy mắt của anh càng trở nên nóng bỏng. Anh nhìn chằm chằm cánh môi sưng đỏ của cô, kìm lòng không được mà một lần nữa phủ môi mình lên môi cô, để cô hoàn toàn chìm đắm trong nụ hôn của anh.

Đợi đến Phúc Viên Viên lấy lại tinh thần, thì không biết từ lúc nào đã đáp ứng anh  vô điều kiện, bao gồm cả việc giúp anh tắm rửa sau khi xuất viện.

Bụm lấy khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ hơn cả tôm luộc, Phúc Viên Viên nghẹn họng, trân trối nhìn anh chằm chằm: “Em mới không muốn!” Anh thế nào lại dám nói ra những lời này! Thật chán ghét!

Trên mặt Lạc Thiên Hữu khó lắm mới xuất hiện bộ dáng như côn đồ.”Em đã đáp ứng anh, đừng có quên!” Sau đó còn nháy mắt với cô mấy cái, “Anh chờ em giúp anh tắm rửa, muốn tắm rửa….. toàn bộ, sạch sẽ, khô ráo!” Anh tiếp tục trêu chọc cô.